Chương 633: Tử Vân Công

⏱ ~8 min read

## Chương 633: Tử Vân Công

Húc Vương là Quận Vương cuối cùng được Tiểu Yêu Hậu triệu kiến. Vì hắn chỉ quy hàng Hoài Vương sau khi tin tức Tiểu Yêu Hậu chôn thân tại Thung lũng Kim Ô Lôi Viêm truyền đến, nên được Tiểu Yêu Hậu tha thứ. Kết cục cuối cùng khiến hắn vui mừng khôn xiết, nhưng uy áp đáng sợ và ánh mắt băng giá của Tiểu Yêu Hậu vẫn khiến hắn ám ảnh không thôi.

Hắn vội vã dẫn người trong phủ rời đi, nhưng vừa rời khỏi Yêu Hoàng Đại Điện không bao lâu, phía sau bỗng truyền đến một tiếng nổ vang trời.

Ầm!!

Trong tiếng ầm vang, một bóng người bay vụt tới, tốc độ nhanh như sao băng lướt qua... bay thẳng qua đầu đám người Húc Vương phủ, rồi đáp xuống trước mặt Húc Vương.

Húc Vương giật mình, vội vàng nhìn lại, chỉ thấy một nam tử áo trắng đang đứng chắp tay sau lưng, khí chất phiêu dật thoát tục, chính là Vân Triệt.

"Vân... Vân công tử?" Húc Vương sửng sốt, không hiểu vì sao Vân Triệt lại đuổi theo hắn.

Vân Triệt mỉm cười, nói: "Húc Vương gia, ta có một chuyện muốn nhờ ngài hỗ trợ."

Húc Vương vội vàng đáp: "Vân công tử có gì phân phó, xin cứ nói đừng ngại."

Vân Triệt gật đầu, nói: "Ta nghe nói Húc Vương phủ có một gốc Tử Vân Thảo ngàn năm, không biết có thể nhượng lại cho ta không? Ta sẽ dùng giá gấp ba để mua."

Húc Vương nghe vậy, sắc mặt hơi đổi, nhưng nghĩ đến thân phận và thực lực của Vân Triệt, hắn không dám chậm trễ, vội nói: "Vân công tử nói quá lời, Tử Vân Thảo tuy quý giá, nhưng so với tình nghĩa của Vân công tử thì chẳng đáng là bao. Ta lập tức sai người mang đến."

Nói xong, Húc Vương phân phó thuộc hạ quay về phủ lấy Tử Vân Thảo.

Vân Triệt nhận lấy Tử Vân Thảo, cảm tạ rồi cáo từ. Hắn nhìn gốc Tử Vân Thảo trong tay, ánh mắt lóe lên vẻ vui mừng.

"Tử Vân Thảo ngàn năm, đủ để luyện chế Tử Vân Công rồi."

Vân Triệt thu hồi Tử Vân Thảo, xoay người rời đi. Hắn không về Yêu Hoàng Đại Điện, mà trực tiếp đi về phía Vân phủ.

Về đến Vân phủ, Vân Khinh Hồng đã đợi sẵn ở thư phòng. Thấy Vân Triệt trở về, hắn mỉm cười nói: "Triệt nhi, ngươi đã xử lý xong chuyện của Tiểu Yêu Hậu rồi sao?"

Vân Triệt gật đầu: "Đã xong. Tiểu Yêu Hậu đã tha thứ cho Húc Vương, cũng không truy cứu chuyện của những kẻ khác."

Vân Khinh Hồng gật đầu hài lòng: "Làm tốt lắm. Lần này ngươi giúp Tiểu Yêu Hậu trấn áp phe phái trong triều, địa vị của ngươi ở Yêu Hoàng Thành càng thêm vững chắc."

Vân Triệt cười khẽ, không nói gì. Hắn đương nhiên không phải vì muốn trấn áp phe phái gì đó, mà chỉ đơn giản là muốn giúp Tiểu Yêu Hậu giải quyết phiền phức mà thôi.

"Đúng rồi, phụ thân." Vân Triệt chợt nhớ ra điều gì đó, nói: "Ta muốn mượn mật thất của phủ dùng một lát."

"Mật thất?" Vân Khinh Hồng hơi ngạc nhiên, nhưng không hỏi nhiều, gật đầu nói: "Được, ngươi cứ tự nhiên."

Vân Triệt cáo lui, đi thẳng về phía mật thất của Vân phủ.

Mật thất nằm sâu dưới lòng đất, bốn phía được bố trí kết giới, cực kỳ an toàn. Vân Triệt đóng cửa mật thất lại, ngồi xếp bằng ở chính giữa.

Hắn lấy ra Tử Vân Thảo ngàn năm, cùng với một số linh tài khác đã chuẩn bị từ trước. Những linh tài này đều là những vật liệu cần thiết để luyện chế Tử Vân Công.

Tử Vân Công, là một môn công pháp lôi hệ cực kỳ lợi hại, truyền thừa từ thượng cổ. Nghe nói nếu luyện đến cảnh giới cao thâm, có thể triệu hồi Tử Vân Lôi Đình, uy lực vô cùng.

Vân Triệt đã sớm nghe nói đến môn công pháp này, nhưng chưa từng có cơ hội tiếp xúc. Lần này nhờ có Tử Vân Thảo ngàn năm, hắn mới có thể luyện chế ra bản hoàn chỉnh của Tử Vân Công.

Hắn tập trung tinh thần, bắt đầu luyện chế. Tử Vân Thảo ngàn năm tỏa ra ánh sáng tím nhạt, hòa quyện với các linh tài khác, dần dần hình thành một quyển trục cổ xưa.

Quá trình luyện chế kéo dài suốt ba ngày ba đêm. Cuối cùng, khi quyển trục hoàn thành, một luồng khí tức lôi điện cổ xưa tràn ngập khắp mật thất.

Vân Triệt mở mắt ra, ánh mắt lóe lên vẻ hài lòng. Hắn cầm quyển trục Tử Vân Công lên, cảm nhận được dòng chảy lôi điện tinh thuần bên trong.

"Tử Vân Công... quả nhiên là môn công pháp lôi hệ thượng cổ hiếm có."

Vân Triệt không vội tu luyện ngay, mà thu hồi quyển trục, rời khỏi mật thất. Hắn còn có rất nhiều chuyện phải xử lý.

Ra khỏi mật thất, Vân Triệt gặp Vân Khinh Hồng đang đứng đợi bên ngoài. Thấy hắn đi ra, Vân Khinh Hồng mỉm cười hỏi: "Triệt nhi, ngươi luyện chế xong rồi sao?"

Vân Triệt gật đầu: "Đã xong. Đây là Tử Vân Công, một môn công pháp lôi hệ thượng cổ."

Vân Khinh Hồng nghe vậy, ánh mắt lóe lên vẻ kinh ngạc: "Tử Vân Công? Chẳng phải là môn công pháp đã thất truyền từ lâu sao? Ngươi luyện chế ra được?"

Vân Triệt cười khẽ: "Nhờ có Tử Vân Thảo ngàn năm, ta mới có thể khôi phục lại bản hoàn chỉnh của nó."

Vân Khinh Hồng nhìn Vân Triệt, trong lòng dâng lên sự tự hào khôn tả. Đứa con trai này của hắn, quả thực là kỳ tài hiếm có trên đời.

"Tốt, tốt lắm!" Vân Khinh Hồng vỗ vai Vân Triệt, cười nói: "Ngươi cứ yên tâm tu luyện, mọi chuyện ở phủ đã có ta lo liệu."

Vân Triệt gật đầu, cáo từ Vân Khinh Hồng, trở về phòng của mình.

Hắn ngồi xếp bằng trên giường, mở quyển trục Tử Vân Công ra, bắt đầu tham ngộ.

Tử Vân Công là môn công pháp lôi hệ cực kỳ huyền diệu, bao hàm pháp tắc lôi điện vô cùng phức tạp. Dù là thiên tài tuyệt đỉnh, cũng phải mất rất nhiều thời gian mới có thể lĩnh ngộ được.

Nhưng Vân Triệt không phải là người bình thường. Hắn có được trí nhớ và khả năng lĩnh ngộ siêu phàm, lại thêm sự trợ giúp của Tà Thần chi lực, nên việc tham ngộ Tử Vân Công đối với hắn mà nói cũng không phải là chuyện quá khó khăn.

Hắn tập trung tinh thần, từng chữ từng chữ đọc kỹ quyển trục, cảm nhận từng tia lôi điện pháp tắc ẩn chứa bên trong.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút. Vân Triệt hoàn toàn đắm chìm trong thế giới lôi điện, quên hết mọi thứ xung quanh.

Không biết qua bao lâu, hắn bỗng mở mắt ra, ánh mắt lóe lên tia sáng kỳ dị.

"Thì ra là vậy..."

Vân Triệt thì thào tự nói. Hắn đã hoàn toàn lĩnh ngộ được tinh túy của Tử Vân Công.

Hắn đưa tay ra, một luồng lôi điện màu tím ngưng tụ trên lòng bàn tay, phát ra tiếng nổ lách tách. Uy lực của nó, so với trước đây khi hắn dùng lôi điện, mạnh hơn gấp mấy lần.

"Tử Vân Công... quả nhiên danh bất hư truyền."

Vân Triệt thu hồi lôi điện, khóe miệng nhếch lên nụ cười hài lòng. Môn công pháp này, sẽ trở thành một át chủ bài mới của hắn.

Hắn đứng dậy, duỗi người một cái. Tính ra, hắn đã ở trong phòng suốt bảy ngày bảy đêm.

Ra khỏi phòng, Vân Triệt đi về phía thư phòng của Vân Khinh Hồng. Vừa đến nơi, hắn đã thấy Vân Khinh Hồng đang ngồi đọc sách.

"Phụ thân." Vân Triệt lên tiếng.

Vân Khinh Hồng ngẩng đầu lên, thấy Vân Triệt, mỉm cười nói: "Triệt nhi, ngươi ra rồi sao? Sao rồi, Tử Vân Công tu luyện thế nào?"

Vân Triệt cười khẽ: "Đã lĩnh ngộ được đại khái. Chỉ cần thêm một thời gian nữa là có thể hoàn toàn nắm giữ."

Vân Khinh Hồng nghe vậy, không khỏi kinh ngạc: "Chỉ trong bảy ngày ngắn ngủi mà ngươi đã lĩnh ngộ được Tử Vân Công? Môn công pháp này, dù là thiên tài tuyệt đỉnh cũng phải mất ít nhất mấy tháng mới có thể sơ bộ nắm giữ."

Vân Triệt cười không nói. Hắn không giải thích rằng, nhờ có Tà Thần chi lực, tốc độ lĩnh ngộ của hắn nhanh hơn người thường gấp nhiều lần.

"Đúng rồi, phụ thân." Vân Triệt chợt nhớ ra điều gì đó, nói: "Ta có một chuyện muốn bàn với ngài."

"Chuyện gì?" Vân Khinh Hồng hỏi.

Vân Triệt trầm ngâm một chút, rồi nói: "Ta muốn thành lập một thế lực của riêng mình."

Vân Khinh Hồng nghe vậy, khẽ nhíu mày: "Thành lập thế lực? Ngươi định làm gì?"

Vân Triệt nói: "Ta muốn thành lập một tổ chức, chuyên thu thập tình báo và xử lý những chuyện phiền phức. Như vậy, ta có thể nắm bắt được động tĩnh của toàn bộ Yêu Hoàng Thành, thậm chí là toàn bộ Huyễn Yêu Giới."

Vân Khinh Hồng trầm ngâm một lát, rồi gật đầu: "Ý tưởng này không tồi. Nhưng muốn thành lập một thế lực, cần phải có người, có tiền, có của. Ngươi đã có kế hoạch gì chưa?"

Vân Triệt cười khẽ: "Ta đã có sẵn một ít nhân thủ. Còn về tiền bạc, ta có thể tự mình kiếm."

Hắn nói đến đây, chợt nhớ ra điều gì đó, nói tiếp: "Đúng rồi, phụ thân. Ta có một thứ muốn tặng cho ngài."

Nói xong, hắn lấy ra từ Không Gian Giới Chỉ một chiếc hộp ngọc trắng, đưa cho Vân Khinh Hồng.

Vân Khinh Hồng tò mò nhận lấy, mở ra xem. Bên trong là một viên đan dược màu tím óng ánh, tỏa ra mùi hương thuốc nồng đượm.

"Đây là..." Vân Khinh Hồng kinh ngạc nhìn viên đan dược.

"Đây là Tử Vân Đan, là đan dược mà ta vừa luyện chế ra, có tác dụng tăng cường lôi điện chi lực." Vân Triệt giải thích.

Vân Khinh Hồng cầm viên đan dược lên, cảm nhận được dòng lôi điện tinh thuần ẩn chứa bên trong, không khỏi kinh ngạc: "Tử Vân Đan? Đây chẳng phải là đan dược đã thất truyền từ lâu sao? Ngươi luyện chế ra được?"

Vân Triệt gật đầu: "Nhờ có Tử Vân Thảo ngàn năm, ta mới có thể luyện chế ra được. Viên đan dược này, phụ thân cứ dùng thử xem."

Vân Khinh Hồng nhìn viên đan dược trong tay, trong lòng dâng lên sự cảm động khôn tả. Hắn không ngờ, đứa con trai này của hắn lại có thể luyện chế ra được loại đan dược thượng cổ hiếm có như vậy.

"Tốt, tốt lắm!" Vân Khinh Hồng cất viên đan dược đi, vỗ vai Vân Triệt, cười nói: "Triệt nhi, ngươi quả thực là niềm tự hào lớn nhất của ta."

Vân Triệt cười khẽ, không nói gì. Hắn nhìn Vân Khinh Hồng, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp.

Đây chính là gia đình của hắn, là những người thân yêu nhất của hắn.

Hắn sẽ bảo vệ bọn họ, bằng mọi giá.