Chapter 870: Tinh Thần Huyết
"Phù..." Vân Triệt ngã ngửa ra giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà, ánh mắt có chút thẫn thờ. Hắn đưa tay phải lên, một giọt máu đỏ sẫm lặng lẽ ngưng tụ trên đầu ngón tay, tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa và thần bí khó có thể diễn tả bằng lời.
"Tinh Thần Huyết..." Vân Triệt thì thầm, ánh mắt hơi dao động.
Đây là thứ máu mà hắn có được từ trong cơ thể Tinh Thần Đế khi giao chiến với hắn ở Tinh Thần Giới. Khi đó, hắn chỉ cảm thấy máu này có chút kỳ lạ, nên đã thu vào một cách vô thức. Mãi đến bây giờ, khi đã an toàn rời khỏi Tinh Thần Giới, hắn mới có thời gian quan sát kỹ lưỡng.
Tinh Thần Huyết... nghe nói là máu trong cơ thể Tinh Thần Đế, ẩn chứa lực lượng Tinh Thần vô cùng nồng đậm. Nhưng khi Vân Triệt cẩn thận cảm nhận, lại phát hiện thứ máu này dường như không hề có bất kỳ lực lượng nào, ngược lại còn mang theo một cảm giác tĩnh lặng và hư vô kỳ lạ.
"Thứ máu này... rốt cuộc có tác dụng gì?" Vân Triệt nhíu mày, hắn thử vận chuyển Huyền lực trong cơ thể, muốn dẫn dắt Tinh Thần Huyết dung nhập vào cơ thể, lại phát hiện thứ máu này giống như một hòn đá cứng đầu, căn bản không hề phản ứng với Huyền lực của hắn.
"Kỳ lạ..." Vân Triệt thử vài lần, cuối cùng đành từ bỏ. Hắn thu hồi Tinh Thần Huyết, trầm ngâm một lát, lại lấy ra một quyển sách cổ từ trong Không Gian Giới Chỉ.
Đây là điển tịch mà hắn có được từ Tinh Thần Giới, bên trong ghi chép rất nhiều bí văn cổ xưa của Tinh Thần nhất tộc. Vân Triệt lật tìm hồi lâu, rốt cuộc cũng tìm thấy một đoạn ghi chép liên quan đến Tinh Thần Huyết.
"Tinh Thần Huyết, do Tinh Thần Đế ngưng tụ tinh hoa bản mệnh mà thành, ẩn chứa lực lượng Tinh Thần thuần khiết nhất. Nhưng Tinh Thần Huyết cực kỳ cố chấp, nếu không có thân thể và huyết mạch tương ứng, dù có được cũng khó mà luyện hóa. Chỉ khi đạt đến cảnh giới nhất định, mới có thể dẫn dắt Tinh Thần Huyết dung nhập vào cơ thể, từ đó đạt được lực lượng Tinh Thần."
"Thì ra là vậy..." Vân Triệt khẽ gật đầu, thu hồi điển tịch. Xem ra Tinh Thần Huyết này trước mắt đúng là không có tác dụng gì, nhưng về sau khi cảnh giới của hắn đủ cao, có lẽ sẽ phát huy được tác dụng không nhỏ.
"Thôi, cứ thu lại trước đã." Vân Triệt đặt Tinh Thần Huyết vào một góc trong Không Gian Giới Chỉ, rồi đứng dậy, duỗi người một cái.
Lần này đến Tinh Thần Giới, tuy không có được thứ gì quá mức trân quý, nhưng ít nhất cũng đã tận mắt chứng kiến thực lực của Tinh Thần Đế, coi như là mở rộng tầm mắt. Hơn nữa, hắn còn có được Tinh Thần Huyết này, tuy trước mắt chưa dùng được, nhưng nói không chừng về sau lại là một cơ duyên lớn.
"Đã lâu không gặp Mạt Lị, không biết nàng ở Băng Vân Tiên Cung thế nào rồi." Vân Triệt nghĩ thầm, trong lòng không khỏi có chút mong nhớ.
Hắn đang định ra ngoài đi dạo một chút, thì bên ngoài đột nhiên vang lên một trận tiếng bước chân dồn dập, ngay sau đó là giọng nói có phần kích động của Hạ Nguyên Bá:
"Ca ca! Ca ca!"
Vân Triệt nhíu mày, mở cửa phòng ra, chỉ thấy Hạ Nguyên Bá đang chạy như bay tới, trên mặt đầy vẻ hưng phấn.
"Nguyên Bá, có chuyện gì mà gấp gáp thế?" Vân Triệt hỏi.
"Ca ca, ngươi đoán xem ai tới?" Hạ Nguyên Bá thở hồng hộc, ánh mắt sáng rực.
"Ai vậy?" Vân Triệt khẽ nhíu mày.
"Là... là sư tôn của ta! Là Lạc Trường Sinh Lạc tiền bối!" Hạ Nguyên Bá kích động đến mức nói năng lộn xộn: "Vừa rồi ta nhận được tin từ sư tôn, ông ấy nói đã đến Thương Phong Đế Quốc, đang trên đường tới chỗ chúng ta!"
"Lạc Trường Sinh?" Vân Triệt khẽ động tâm, vị cường giả tuyệt thế đã từng giao chiến với hắn ở Thương Vân Đại Lục, không ngờ lại đến Thương Phong Đế Quốc.
"Đúng vậy!" Hạ Nguyên Bá gật đầu thật mạnh: "Sư tôn nói lần này ông ấy đến là có chuyện quan trọng cần bàn với ca ca!"
"Có chuyện quan trọng?" Vân Triệt trầm ngâm một lát, rồi nói: "Đã vậy, chúng ta ra nghênh đón đi."
"Vâng!" Hạ Nguyên Bá hưng phấn đáp.
Hai người vừa ra khỏi Huyền phủ Thương Phong, đã thấy một lão giả mặc bạch bào, khí chất thoát tục đang đứng chắp tay trước cửa, chính là Lạc Trường Sinh.
"Lạc tiền bối." Vân Triệt chắp tay hành lễ.
"Ha ha ha, Vân Triệt tiểu hữu, đã lâu không gặp." Lạc Trường Sinh cười ha hả, ánh mắt nhìn Vân Triệt mang theo vẻ tán thưởng: "Xem ra thực lực của ngươi lại tăng tiến không ít, quả nhiên là thiên tài hiếm có trên đời."
"Tiền bối quá khen." Vân Triệt khiêm tốn đáp.
"Đi thôi, vào trong rồi nói chuyện." Lạc Trường Sinh gật đầu, đi theo Vân Triệt và Hạ Nguyên Bá vào trong Huyền phủ.
Ba người ngồi xuống trong phòng khách, Lạc Trường Sinh cũng không vòng vo, trực tiếp nói thẳng vào vấn đề:
"Vân Triệt tiểu hữu, lần này ta đến, là có một chuyện quan trọng muốn bàn với ngươi."
"Tiền bối xin nói." Vân Triệt nói.
"Ngươi có biết Thập Nhị Gia Tộc Thủ Hộ không?" Lạc Trường Sinh hỏi.
"Thập Nhị Gia Tộc Thủ Hộ?" Vân Triệt khẽ giật mình, hắn đương nhiên biết, đây là mười hai gia tộc thủ hộ trấn thủ các nơi ở Thần Giới, mỗi một gia tộc đều có thực lực cực kỳ khủng bố.
"Không sai." Lạc Trường Sinh gật đầu: "Gần đây, trong Thập Nhị Gia Tộc Thủ Hộ xảy ra chút biến cố, có lẽ sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ Thần Giới."
"Biến cố gì?" Vân Triệt nhíu mày.
"Nghe nói là có một gia tộc trong Thập Nhị Gia Tộc Thủ Hộ, không biết vì nguyên nhân gì mà đột nhiên tuyên bố thoát ly Thập Nhị Gia Tộc Thủ Hộ, đồng thời còn mang theo một kiện Thần Khí trấn tộc biến mất." Lạc Trường Sinh trầm giọng nói: "Chuyện này đã dẫn đến sự chú ý của rất nhiều thế lực lớn ở Thần Giới, hiện tại khắp nơi đều đang tìm kiếm tung tích của gia tộc này."
"Thoát ly Thập Nhị Gia Tộc Thủ Hộ?" Vân Triệt khẽ nhíu mày, chuyện này quả thực không hề nhỏ.
"Đúng vậy." Lạc Trường Sinh gật đầu: "Mà ta nghe nói, gia tộc kia hình như có liên quan đến ngươi."
"Có liên quan đến ta?" Vân Triệt sững sờ.
"Không sai." Lạc Trường Sinh nhìn Vân Triệt, ánh mắt có chút thâm thúy: "Nghe nói gia tộc kia, chính là Vân gia của ngươi."
"Vân gia?!" Vân Triệt đột nhiên biến sắc.
"Không sai." Lạc Trường Sinh chậm rãi nói: "Vân gia của ngươi, vốn là một trong Thập Nhị Gia Tộc Thủ Hộ, chỉ là không biết vì nguyên nhân gì mà nhiều năm trước đột nhiên biến mất khỏi Thần Giới, không ai biết tung tích. Mà lần này, Vân gia đột nhiên xuất hiện, lại trực tiếp tuyên bố thoát ly Thập Nhị Gia Tộc Thủ Hộ, còn mang theo Thần Khí trấn tộc biến mất."
"Vân gia... là một trong Thập Nhị Gia Tộc Thủ Hộ?" Vân Triệt thì thào, trong lòng dấy lên sóng gió.
Hắn vẫn luôn cho rằng Vân gia chỉ là một gia tộc nhỏ ở Thương Phong Đế Quốc, không ngờ lại có lai lịch lớn đến vậy.
"Đúng vậy." Lạc Trường Sinh gật đầu: "Ta biết ngươi nhất định sẽ rất kinh ngạc, nhưng đây là sự thật. Mà lần này ta đến, chính là muốn nhắc nhở ngươi, chuyện Vân gia đã khiến toàn bộ Thần Giới chấn động, rất có thể sẽ có người tìm tới cửa."
"Tìm tới cửa?" Vân Triệt nhíu mày.
"Không sai." Lạc Trường Sinh nói: "Dù sao ngươi cũng là người của Vân gia, hơn nữa thiên phú và thực lực của ngươi đều cực kỳ xuất chúng, tất nhiên sẽ có người muốn thông qua ngươi để tìm hiểu tung tích của Vân gia. Cho nên, ngươi phải cẩn thận."
"Đa tạ tiền bối đã nhắc nhở." Vân Triệt chắp tay nói.
"Không cần khách sáo." Lạc Trường Sinh khoát tay: "Ta và ngươi cũng coi như là có duyên, nhắc nhở ngươi một câu cũng là chuyện nên làm. Được rồi, đã không còn chuyện gì, ta cáo từ trước."
Nói xong, Lạc Trường Sinh đứng dậy, chắp tay với Vân Triệt rồi xoay người rời đi.
Vân Triệt tiễn Lạc Trường Sinh ra cửa, sắc mặt có chút ngưng trọng.
Vân gia... lại là một trong Thập Nhị Gia Tộc Thủ Hộ?
Xem ra, thân thế của hắn còn phức tạp hơn hắn tưởng rất nhiều.
"Ca ca..." Hạ Nguyên Bá ở bên cạnh lên tiếng, vẻ mặt có chút lo lắng.
"Không sao." Vân Triệt lắc đầu, nói: "Vô luận Vân gia có thân phận gì, ta vẫn là ta. Chuyện nên đến rồi sẽ đến, không cần phải lo lắng quá nhiều."
Nói xong, hắn xoay người trở về phòng, tiếp tục nghiên cứu Tinh Thần Huyết trong tay.
Tuy Tinh Thần Huyết trước mắt không có tác dụng gì, nhưng Vân Triệt có một loại trực giác, thứ máu này tuyệt đối không hề đơn giản. Có lẽ, đến một thời khắc mấu chốt nào đó, nó sẽ phát huy ra uy lực khiến tất cả mọi người phải kinh ngạc.
"Tinh Thần Huyết... rốt cuộc ngươi ẩn chứa bí mật gì?" Vân Triệt thì thầm, ánh mắt thâm thúy.