Chapter 984: Trận Chiến Băng Linh
Vị Giới Vương Ngâm Tuyết đứng trên Cự Long Hàn Băng toàn thân không hề tiết ra một chút khí tức nào, cũng không có bất kỳ uy áp nào giáng xuống, nhưng Vân Triệt lại rõ ràng cảm nhận được tâm hồn mình như bị vạn ngàn tòa núi lớn đè chặt, ngay cả ý chí và tín ngưỡng cũng đang run rẩy một cách hèn mọn.
Cảm giác này, Vân Triệt chưa từng trải qua.
Đây chính là cảnh giới tối cao của Thần Đạo - sức mạnh của Thần Chủ Cảnh! Đến cảnh giới như vậy, nàng đã hoàn toàn không cần cố ý phóng thích khí tràng, chỉ cần tồn tại ở nơi đó, liền khiến vạn sinh phải quỳ gối thần phục trong kinh sợ và kính nể.
Vân Triệt theo mọi người đứng dậy, nội tâm dậy sóng không ngừng... Đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận rõ ràng sự nhỏ bé của chính mình. Vị Giới Vương Ngâm Tuyết ở trên kia, là tồn tại đứng ở Thần Đạo, còn hắn, bất quá chỉ là một con kiến hôi đang bò dưới chân Thần Minh mà thôi.
"Ha ha ha, cuối cùng cũng được gặp mặt tôn nhan của Giới Vương đại nhân, thật là vinh hạnh cho kẻ hèn này!"
Một tiếng cười to vang lên, một lão giả thân mặc trường bào màu xám tro từ phía xa bay tới, rơi xuống bên cạnh Vân Triệt, ánh mắt nhìn lên Cự Long Hàn Băng, trong mắt tràn đầy vẻ kính ngưỡng và si mê.
Người này chính là Mộc Túc Sơn, một trong những trưởng lão của Băng Vân Tiên Cung, tu vi đã đạt đến Thần Linh Cảnh.
"Ha ha, lão phu sống đến tuổi này, cuối cùng cũng có cơ hội được tận mắt nhìn thấy dung nhan của Giới Vương đại nhân, chết cũng không hối tiếc!"
Mộc Túc Sơn cười ha hả, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bóng dáng trên Cự Long Hàn Băng, trong mắt tràn đầy vẻ si mê.
"Ngươi là người của Băng Vân Tiên Cung?" Thanh âm của Giới Vương Ngâm Tuyết truyền đến, thanh lãnh như băng tuyết, lại mang theo một tia uy nghiêm không cho phép nghi ngờ.
"Vâng! Kẻ hèn này là Mộc Túc Sơn, trưởng lão của Băng Vân Tiên Cung, lần này phụng mệnh Cung chủ, mang theo đệ tử của Tiên Cung đến đây tham gia thánh hội của Giới Vương đại nhân!" Mộc Túc Sơn vội vàng đáp.
"Ừm." Giới Vương Ngâm Tuyết khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa, ánh mắt chuyển hướng về phía mọi người bên dưới.
"Đã đến đủ chưa?" Nàng hỏi.
"Bẩm Giới Vương, ba mươi lăm cung còn lại của Băng Hoàng Thần Tông đều đã đến đủ, chỉ còn chờ Giới Vương đại nhân khai mạc thánh hội!" Một lão giả đứng ở phía trước cung kính đáp.
Người này chính là Đại trưởng lão của Băng Hoàng Thần Tông - Mộc Hoán Chi.
"Ừm." Giới Vương Ngâm Tuyết lại khẽ gật đầu, ánh mắt đảo qua đám đông bên dưới, cuối cùng dừng lại trên người Vân Triệt.
Trong nháy mắt, Vân Triệt cảm giác như toàn thân mình bị nhìn thấu, không có bất kỳ bí mật nào có thể che giấu.
"Ngươi chính là Vân Triệt?" Giới Vương Ngâm Tuyết lên tiếng.
"Vâng, chính là tại hạ." Vân Triệt hít sâu một hơi, cố gắng trấn định tâm thần, đáp.
"Ừm, quả nhiên là tuấn tú lạ thường, khó trách có thể khiến Băng Vân thu nhận ngươi làm đệ tử." Giới Vương Ngâm Tuyết khẽ nói, trong giọng nói mang theo một tia tán thưởng.
"Giới Vương đại nhân quá khen." Vân Triệt khiêm tốn đáp.
"Được rồi, đã đến đủ, vậy thì bắt đầu thôi." Giới Vương Ngâm Tuyết thu hồi ánh mắt, thanh âm trở nên lạnh lùng: "Lần này thánh hội, ngoài việc để các ngươi tẩy luyện thân thể bằng nước của Minh Hàn Thiên Trì, còn có một chuyện quan trọng khác."
Nói xong, nàng giơ tay lên, một đạo lam quang bắn ra, hóa thành một tấm bia đá khổng lồ, cắm xuống bên cạnh Minh Hàn Thiên Trì.
Trên tấm bia đá, khắc đầy những dòng chữ nhỏ, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
"Đây là bảng ghi chép những thiên tài nổi bật của Ngâm Tuyết Giới ta trong vạn năm qua, đều là những nhân vật từng đạt được thành tựu rực rỡ trên con đường tu luyện." Giới Vương Ngâm Tuyết chỉ vào tấm bia đá, nói: "Hôm nay, ta muốn các ngươi biết rằng, chỉ cần có đủ thiên phú và nghị lực, thì bất kỳ ai cũng có cơ hội trở thành cường giả đứng đầu thiên hạ!"
Lời nói của nàng vừa dứt, tất cả mọi người đều im lặng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tấm bia đá, trong mắt tràn đầy vẻ khát vọng và nhiệt huyết.
"Được rồi, hiện tại, tất cả mọi người hãy tiến vào Minh Hàn Thiên Trì, bắt đầu tẩy luyện!" Giới Vương Ngâm Tuyết phất tay một cái, nói.
Lời vừa nói ra, tất cả mọi người đều động thân, hướng về phía Minh Hàn Thiên Trì bay tới.
Vân Triệt cũng theo mọi người bay về phía Minh Hàn Thiên Trì, nhưng khi hắn vừa định bước vào, lại bị Mộc Băng Vân giữ lại.
"Vân Triệt, ngươi ở lại đây." Mộc Băng Vân nói.
"Vâng, sư tôn." Vân Triệt dừng bước, nghi hoặc nhìn Mộc Băng Vân.
"Ngươi không cần vào Minh Hàn Thiên Trì." Mộc Băng Vân nói: "Thân thể của ngươi đã được tôi luyện qua vô số lần, hơn nữa còn có Huyết Mạch Long Thần, nước của Minh Hàn Thiên Trì đối với ngươi mà nói, hiệu quả cũng không lớn."
"Vậy ta nên làm gì?" Vân Triệt hỏi.
"Ngươi cứ ngồi ở bên cạnh, quan sát kỹ càng quá trình tẩy luyện của bọn họ." Mộc Băng Vân nói: "Minh Hàn Thiên Trì không chỉ là nơi tẩy luyện thân thể, mà còn là nơi cảm ngộ băng chi pháp tắc. Ngươi có thể mượn cơ hội này, cảm ngộ băng chi pháp tắc, đối với việc tu luyện của ngươi sau này sẽ có ích lợi rất lớn."
"Vâng, đệ tử minh bạch." Vân Triệt gật đầu, ngồi xếp bằng xuống bên cạnh Minh Hàn Thiên Trì, nhắm mắt lại, bắt đầu cảm ngộ.
Mộc Băng Vân nhìn Vân Triệt một cái, trong mắt hiện lên một tia hài lòng, sau đó cũng xoay người rời đi.
Lúc này, tất cả mọi người đều đã tiến vào Minh Hàn Thiên Trì, bắt đầu tẩy luyện.
Minh Hàn Thiên Trì rộng lớn vô cùng, nước hồ trong veo như pha lê, tỏa ra hàn khí kinh người.
Khi những người đầu tiên chạm vào mặt nước, một cỗ hàn khí lập tức bộc phát, xâm nhập vào cơ thể bọn họ, khiến bọn họ không khỏi run rẩy.
Nhưng rất nhanh, bọn họ đã ổn định lại tâm thần, bắt đầu vận chuyển Huyền Lực trong cơ thể, hấp thu hàn khí trong nước hồ.
Minh Hàn Thiên Trì quả nhiên là kỳ địa hiếm có, hàn khí trong nước hồ không chỉ tinh thuần vô cùng, mà còn ẩn chứa pháp tắc lực lượng cực kỳ cao thâm.
Dưới sự tẩy luyện của hàn khí, thân thể và Huyền Mạch của mọi người đều đang phát sinh biến hóa, trở nên cường đại hơn.
Mà Vân Triệt ngồi ở bên cạnh, tuy không có trực tiếp tiến vào Minh Hàn Thiên Trì, nhưng lại có thể cảm nhận được hàn khí trong nước hồ, thông qua cảm ngộ, lĩnh ngộ băng chi pháp tắc.
Trong quá trình cảm ngộ, Vân Triệt phát hiện, băng chi pháp tắc cũng không phải là đơn giản như hắn tưởng tượng.
Băng chi pháp tắc, không chỉ là hàn khí, mà còn ẩn chứa ý cảnh về sự tĩnh lặng, kiên định, vĩnh hằng.
Chỉ khi lĩnh ngộ được những ý cảnh này, mới có thể chân chính nắm giữ băng chi pháp tắc.
Vân Triệt chìm đắm trong cảm ngộ, thời gian trôi qua từng giây từng phút.
Không biết qua bao lâu, Vân Triệt đột nhiên mở mắt ra, trong mắt hiện lên một tia tinh quang.
Hắn đã lĩnh ngộ được một tia chân ý của băng chi pháp tắc!
Tuy chỉ là một tia, nhưng đối với hắn mà nói, đã là một bước tiến lớn.
"Xem ra, lần này đến Minh Hàn Thiên Trì, quả thực không uổng công." Vân Triệt khẽ mỉm cười, đứng dậy, nhìn về phía Minh Hàn Thiên Trì.
Lúc này, mọi người trong hồ vẫn đang chăm chú tẩy luyện, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ vui mừng.
Xem ra, bọn họ đều đã có thu hoạch không nhỏ.
"Ừm?" Vân Triệt đột nhiên khựng người, ánh mắt nhìn về phía một nơi nào đó trên mặt hồ.
Nơi đó, một đạo thân ảnh màu lam đang đứng lặng trong nước hồ, toàn thân tỏa ra hàn khí nồng đậm, giống như một khối hàn băng vạn năm không tan.
Người này, chính là Mộc Hàn Dật!
Lúc này, trên người Mộc Hàn Dật đang phát ra một cỗ khí tức cực kỳ đáng sợ, hàn khí quanh người hắn không ngừng ngưng tụ, cuối cùng hóa thành từng đóa băng liên, nở rộ quanh người hắn.
"Đây là... Băng Liên Thánh Thể!" Vân Triệt kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt.
Hắn có thể cảm nhận được, khí tức trên người Mộc Hàn Dật đang không ngừng tăng lên, đã đạt đến trình độ kinh người.
"Xem ra, Mộc Hàn Dật đã lĩnh ngộ được băng chi pháp tắc, hơn nữa còn là Băng Liên Thánh Thể cực kỳ hiếm thấy!" Vân Triệt thầm nghĩ.
"Không hổ là thiên tài đứng đầu Băng Hoàng Thần Tông, quả nhiên không tầm thường."
Mà lúc này, ở một nơi khác trên mặt hồ, Mộc Phi Tuyết cũng đang phát sinh biến hóa.
Trên người nàng, hàn khí ngưng tụ thành từng đóa băng hoa, quanh quẩn bên người nàng, tản ra mùi hương thanh lãnh.
"Băng Hoa Chi Thể!" Vân Triệt lại kinh ngạc một lần nữa.
Hai đại thiên tài của Băng Hoàng Thần Tông, vậy mà đều lĩnh ngộ được băng chi pháp tắc, hơn nữa còn là thể chất cực kỳ hiếm thấy!
Xem ra, Băng Hoàng Thần Tông lần này, quả thực là có chuẩn bị mà đến.
"Ừm?" Vân Triệt đột nhiên cảm nhận được một cỗ khí tức kỳ lạ, hắn theo bản năng nhìn về phía nơi phát ra khí tức.
Nơi đó, một đạo thân ảnh màu trắng đang đứng lặng trong nước hồ, toàn thân tỏa ra khí tức thần bí.
Người này, chính là Mộc Tiểu Lam!
Lúc này, trên người Mộc Tiểu Lam đang phát ra một cỗ khí tức cực kỳ cổ xưa, giống như một vị Thần Minh đến từ thời viễn cổ.
"Đây là..." Vân Triệt nhíu mày, hắn có thể cảm nhận được, khí tức trên người Mộc Tiểu Lam cũng đang không ngừng tăng lên.
"Xem ra, Mộc Tiểu Lam cũng không hề đơn giản." Vân Triệt thầm nghĩ.
Thời gian trôi qua, mọi người trong Minh Hàn Thiên Trì đều đang chăm chú tẩy luyện, không ai chú ý đến những biến hóa này.
Mà Vân Triệt, thì âm thầm ghi nhớ tất cả những biến hóa này vào trong lòng.
Hắn biết, những người này, đều sẽ là đối thủ của hắn trong tương lai.
"Được rồi, đã đến lúc ta cũng nên bắt đầu tu luyện." Vân Triệt thu hồi ánh mắt, ngồi xếp bằng xuống, bắt đầu vận chuyển Huyền Lực trong cơ thể.
Hắn tuy không có tiến vào Minh Hàn Thiên Trì, nhưng lại có thể mượn hàn khí trong nước hồ để tôi luyện thân thể.
Chỉ là, tốc độ tôi luyện của hắn, so với những người khác thì chậm hơn rất nhiều.
Nhưng Vân Triệt cũng không hề sốt ruột, hắn biết, tu luyện là một quá trình lâu dài, không thể nóng vội.
Hắn cứ như vậy, yên lặng tu luyện, cảm ngộ băng chi pháp tắc.
Không biết qua bao lâu, Vân Triệt đột nhiên cảm nhận được một cỗ khí tức cường đại đang tới gần.
Hắn mở mắt ra, nhìn về phía nơi phát ra khí tức.
Chỉ thấy, một đạo thân ảnh màu lam đang bay tới, trên người tỏa ra khí tức cường đại, chính là Mộc Hàn Dật!
Lúc này, trên người Mộc Hàn Dật đã hoàn toàn không còn khí tức của Minh Hàn Thiên Trì, thay vào đó là một cỗ khí tức băng hàn thuần khiết, giống như một khối hàn băng vạn năm.
"Xem ra, Mộc Hàn Dật đã hoàn thành tẩy luyện." Vân Triệt thầm nghĩ.
Mộc Hàn Dật bay đến trước mặt Vân Triệt, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn, trong mắt mang theo một tia khinh thường.
"Vân Triệt, ngươi không vào Minh Hàn Thiên Trì, lại ngồi ở đây, chẳng lẽ là sợ hãi?" Mộc Hàn Dật lạnh giọng nói.
"Ta không cần." Vân Triệt bình thản đáp.
"Không cần?" Mộc Hàn Dật cười lạnh một tiếng: "Xem ra, ngươi cũng chỉ có chút bản lĩnh đó thôi. Ngay cả Minh Hàn Thiên Trì cũng không dám vào, thì có tư cách gì để trở thành đệ tử của Băng Vân Tiên Cung?"
"Ta có tư cách hay không, cũng không cần ngươi đến phán xét." Vân Triệt lạnh nhạt đáp.
"Ngươi..." Mộc Hàn Dật tức giận, nhưng lại không nói được gì.
"Được rồi, ta không muốn so đo với ngươi." Mộc Hàn Dật hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi.
Vân Triệt nhìn bóng lưng Mộc Hàn Dật rời đi, trong mắt hiện lên một tia lạnh lùng.
Hắn biết, Mộc Hàn Dật đã coi hắn là đối thủ.
Bất quá, hắn cũng không hề để ở trong lòng.
Hắn tin tưởng, chỉ cần hắn nguyện ý, thì Mộc Hàn Dật căn bản không phải là đối thủ của hắn.
Cứ như vậy, thời gian lại trôi qua.
Không biết qua bao lâu, tất cả mọi người đều đã hoàn thành tẩy luyện, lần lượt rời khỏi Minh Hàn Thiên Trì.
Mà Vân Triệt, cũng đứng dậy, nhìn về phía Minh Hàn Thiên Trì, trong mắt hiện lên một tia tinh quang.
Hắn đã cảm ngộ được một tia chân ý của băng chi pháp tắc, tuy chỉ là một tia, nhưng đối với hắn mà nói, đã là một bước tiến lớn.
"Xem ra, lần này đến Minh Hàn Thiên Trì, quả thực không uổng công." Vân Triệt khẽ mỉm cười.
"Vân Triệt, đến đây." Lúc này, thanh âm của Mộc Băng Vân truyền đến.
Vân Triệt quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Mộc Băng Vân đang đứng ở phía xa, bên cạnh còn có Mộc Hoán Chi và những trưởng lão khác.
Vân Triệt đi tới, cung kính hành lễ: "Sư tôn, các vị trưởng lão."
"Ừm." Mộc Băng Vân gật đầu, nói: "Lần này tẩy luyện, ngươi tuy không có tiến vào Minh Hàn Thiên Trì, nhưng lại có thể cảm ngộ được băng chi pháp tắc, xem ra thiên phú của ngươi quả nhiên không tầm thường."
"Đa tạ sư tôn khích lệ." Vân Triệt đáp.
"Được rồi, đã đến lúc khai mạc thánh hội." Mộc Băng Vân nói xong, ánh mắt nhìn về phía Cự Long Hàn Băng trên không trung.
Lúc này, Giới Vương Ngâm Tuyết đang đứng trên Cự Long Hàn Băng, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống mọi người bên dưới.
"Đã đến lúc khai mạc thánh hội." Giới Vương Ngâm Tuyết lên tiếng, thanh âm truyền khắp toàn trường: "Lần này thánh hội, ngoài việc để các ngươi tẩy luyện thân thể bằng nước của Minh Hàn Thiên Trì, còn có một chuyện quan trọng khác."
Nói xong, nàng giơ tay lên, một đạo lam quang bắn ra, hóa thành một tấm bia đá khổng lồ, cắm xuống bên cạnh Minh Hàn Thiên Trì.
Trên tấm bia đá, khắc đầy những dòng chữ nhỏ, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
"Đây là bảng ghi chép những thiên tài nổi bật của Ngâm Tuyết Giới ta trong vạn năm qua, đều là những nhân vật từng đạt được thành tựu rực rỡ trên con đường tu luyện." Giới Vương Ngâm Tuyết chỉ vào tấm bia đá, nói: "Hôm nay, ta muốn các ngươi biết rằng, chỉ cần có đủ thiên phú và nghị lực, thì bất kỳ ai cũng có cơ hội trở thành cường giả đứng đầu thiên hạ!"
Lời nói của nàng vừa dứt, tất cả mọi người đều im lặng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tấm bia đá, trong mắt tràn đầy vẻ khát vọng và nhiệt huyết.
"Được rồi, hiện tại, tất cả mọi người hãy tiến vào Minh Hàn Thiên Trì, bắt đầu tẩy luyện!" Giới Vương Ngâm Tuyết phất tay một cái, nói.
Lời vừa nói ra, tất cả mọi người đều động thân, hướng về phía Minh Hàn Thiên Trì bay tới.
Vân Triệt cũng theo mọi người bay về phía Minh Hàn Thiên Trì, nhưng khi hắn vừa định bước vào, lại bị Mộc Băng Vân giữ lại.
"Vân Triệt, ngươi ở lại đây." Mộc Băng Vân nói.
"Vâng, sư tôn." Vân Triệt dừng bước, nghi hoặc nhìn Mộc Băng Vân.
"Ngươi không cần vào Minh Hàn Thiên Trì." Mộc Băng Vân nói: "Thân thể của ngươi đã được tôi luyện qua vô số lần, hơn nữa còn có Huyết Mạch Long Thần, nước của Minh Hàn Thiên Trì đối với ngươi mà nói, hiệu quả cũng không lớn."
"Vậy ta nên làm gì?" Vân Triệt hỏi.
"Ngươi cứ ngồi ở bên cạnh, quan sát kỹ càng quá trình tẩy luyện của bọn họ." Mộc Băng Vân nói: "Minh Hàn Thiên Trì không chỉ là nơi tẩy luyện thân thể, mà còn là nơi cảm ngộ băng chi pháp tắc. Ngươi có thể mượn cơ hội này, cảm ngộ băng chi pháp tắc, đối với việc tu luyện của ngươi sau này sẽ có ích lợi rất lớn."
"Vâng, đệ tử minh bạch." Vân Triệt gật đầu, ngồi xếp bằng xuống bên cạnh Minh Hàn Thiên Trì, nhắm mắt lại, bắt đầu cảm ngộ.
Mộc Băng Vân nhìn Vân Triệt một cái, trong mắt hiện lên một tia hài lòng, sau đó cũng xoay người rời đi.
Lúc này, tất cả mọi người đều đã tiến vào Minh Hàn Thiên Trì, bắt đầu tẩy luyện.
Minh Hàn Thiên Trì rộng lớn vô cùng, nước hồ trong veo như pha lê, tỏa ra hàn khí kinh người.
Khi những người đầu tiên chạm vào mặt nước, một cỗ hàn khí lập tức bộc phát, xâm nhập vào cơ thể bọn họ, khiến bọn họ không khỏi run rẩy.
Nhưng rất nhanh, bọn họ đã ổn định lại tâm thần, bắt đầu vận chuyển Huyền Lực trong cơ thể, hấp thu hàn khí trong nước hồ.
Minh Hàn Thiên Trì quả nhiên là kỳ địa hiếm có, hàn khí trong nước hồ không chỉ tinh thuần vô cùng, mà còn ẩn chứa pháp tắc lực lượng cực kỳ cao thâm.
Dưới sự tẩy luyện của hàn khí, thân thể và Huyền Mạch của mọi người đều đang phát sinh biến hóa, trở nên cường đại hơn.
Mà Vân Triệt ngồi ở bên cạnh, tuy không có trực tiếp tiến vào Minh Hàn Thiên Trì, nhưng lại có thể cảm nhận được hàn khí trong nước hồ, thông qua cảm ngộ, lĩnh ngộ băng chi pháp tắc.
Trong quá trình cảm ngộ, Vân Triệt phát hiện, băng chi pháp tắc cũng không phải là đơn giản như hắn tưởng tượng.
Băng chi pháp tắc, không chỉ là hàn khí, mà còn ẩn chứa ý cảnh về sự tĩnh lặng, kiên định, vĩnh hằng.
Chỉ khi lĩnh ngộ được những ý cảnh này, mới có thể chân chính nắm giữ băng chi pháp tắc.
Vân Triệt chìm đắm trong cảm ngộ, thời gian trôi qua từng giây từng phút.
Không biết qua bao lâu, Vân Triệt đột nhiên mở mắt ra, trong mắt hiện lên một tia tinh quang.
Hắn đã lĩnh ngộ được một tia chân ý của băng chi pháp tắc!
Tuy chỉ là một tia, nhưng đối với hắn mà nói, đã là một bước tiến lớn.
"Xem ra, lần này đến Minh Hàn Thiên Trì, quả thực không uổng công." Vân Triệt khẽ mỉm cười, đứng dậy, nhìn về phía Minh Hàn Thiên Trì.
Lúc này, mọi người trong hồ vẫn đang chăm chú tẩy luyện, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ vui mừng.
Xem ra, bọn họ đều đã có thu hoạch không nhỏ.
"Ừm?" Vân Triệt đột nhiên khựng người, ánh mắt nhìn về phía một nơi nào đó trên mặt hồ.
Nơi đó, một đạo thân ảnh màu lam đang đứng lặng trong nước hồ, toàn thân tỏa ra hàn khí nồng đậm, giống như một khối hàn băng vạn năm không tan.
Người này, chính là Mộc Hàn Dật!
Lúc này, trên người Mộc Hàn Dật đang phát ra một cỗ khí tức cực kỳ đáng sợ, hàn khí quanh người hắn không ngừng ngưng tụ, cuối cùng hóa thành từng đóa băng liên, nở rộ quanh người hắn.
"Đây là... Băng Liên Thánh Thể!" Vân Triệt kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt.
Hắn có thể cảm nhận được, khí tức trên người Mộc Hàn Dật đang không ngừng tăng lên, đã đạt đến trình độ kinh người.
"Xem ra, Mộc Hàn Dật đã lĩnh ngộ được băng chi pháp tắc, hơn nữa còn là Băng Liên Thánh Thể cực kỳ hiếm thấy!" Vân Triệt thầm nghĩ.
"Không hổ là thiên tài đứng đầu Băng Hoàng Thần Tông, quả nhiên không tầm thường."
Mà lúc này, ở một nơi khác trên mặt hồ, Mộc Phi Tuyết cũng đang phát sinh biến hóa.
Trên người nàng, hàn khí ngưng tụ thành từng đóa băng hoa, quanh quẩn bên người nàng, tản ra mùi hương thanh lãnh.
"Băng Hoa Chi Thể!" Vân Triệt lại kinh ngạc một lần nữa.
Hai đại thiên tài của Băng Hoàng Thần Tông, vậy mà đều lĩnh ngộ được băng chi pháp tắc, hơn nữa còn là thể chất cực kỳ hiếm thấy!
Xem ra, Băng Hoàng Thần Tông lần này, quả thực là có chuẩn bị mà đến.
"Ừm?" Vân Triệt đột nhiên cảm nhận được một cỗ khí tức kỳ lạ, hắn theo bản năng nhìn về phía nơi phát ra khí tức.
Nơi đó, một đạo thân ảnh màu trắng đang đứng lặng trong nước hồ, toàn thân tỏa ra khí tức thần bí.
Người này, chính là Mộc Tiểu Lam!
Lúc này, trên người Mộc Tiểu Lam đang phát ra một cỗ khí tức cực kỳ cổ xưa, giống như một vị Thần Minh đến từ thời viễn cổ.
"Đây là..." Vân Triệt nhíu mày, hắn có thể cảm nhận được, khí tức trên người Mộc Tiểu Lam cũng đang không ngừng tăng lên.
"Xem ra, Mộc Tiểu Lam cũng không hề đơn giản." Vân Triệt thầm nghĩ.
Thời gian trôi qua, mọi người trong Minh Hàn Thiên Trì đều đang chăm chú tẩy luyện, không ai chú ý đến những biến hóa này.
Mà Vân Triệt, thì âm thầm ghi nhớ tất cả những biến hóa này vào trong lòng.
Hắn biết, những người này, đều sẽ là đối thủ của hắn trong tương lai.
"Được rồi, đã đến lúc ta cũng nên bắt đầu tu luyện." Vân Triệt thu hồi ánh mắt, ngồi xếp bằng xuống, bắt đầu vận chuyển Huyền Lực trong cơ thể.
Hắn tuy không có tiến vào Minh Hàn Thiên Trì, nhưng lại có thể mượn hàn khí trong nước hồ để tôi luyện thân thể.
Chỉ là, tốc độ tôi luyện của hắn, so với những người khác thì chậm hơn rất nhiều.
Nhưng Vân Triệt cũng không hề sốt ruột, hắn biết, tu luyện là một quá trình lâu dài, không thể nóng vội.
Hắn cứ như vậy, yên lặng tu luyện, cảm ngộ băng chi pháp tắc.
Không biết qua bao lâu, Vân Triệt đột nhiên cảm nhận được một cỗ khí tức cường đại đang tới gần.
Hắn mở mắt ra, nhìn về phía nơi phát ra khí tức.
Chỉ thấy, một đạo thân ảnh màu lam đang bay tới, trên người tỏa ra khí tức cường đại, chính là Mộc Hàn Dật!
Lúc này, trên người Mộc Hàn Dật đã hoàn toàn không còn khí tức của Minh Hàn Thiên Trì, thay vào đó là một cỗ khí tức băng hàn thuần khiết, giống như một khối hàn băng vạn năm.
"Xem ra, Mộc Hàn Dật đã hoàn thành tẩy luyện." Vân Triệt thầm nghĩ.
Mộc Hàn Dật bay đến trước mặt Vân Triệt, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn, trong mắt mang theo một tia khinh thường.
"Vân Triệt, ngươi không vào Minh Hàn Thiên Trì, lại ngồi ở đây, chẳng lẽ là sợ hãi?" Mộc Hàn Dật lạnh giọng nói.
"Ta không cần." Vân Triệt bình thản đáp.
"Không cần?" Mộc Hàn Dật cười lạnh một tiếng: "Xem ra, ngươi cũng chỉ có chút bản lĩnh đó thôi. Ngay cả Minh Hàn Thiên Trì cũng không dám vào, thì có tư cách gì để trở thành đệ tử của Băng Vân Tiên Cung?"
"Ta có tư cách hay không, cũng không cần ngươi đến phán xét." Vân Triệt lạnh nhạt đáp.
"Ngươi..." Mộc Hàn Dật tức giận, nhưng lại không nói được gì.
"Được rồi, ta không muốn so đo với ngươi." Mộc Hàn Dật hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi.
Vân Triệt nhìn bóng lưng Mộc Hàn Dật rời đi, trong mắt hiện lên một tia lạnh lùng.
Hắn biết, Mộc Hàn Dật đã coi hắn là đối thủ.
Bất quá, hắn cũng không hề để ở trong lòng.
Hắn tin tưởng, chỉ cần hắn nguyện ý, thì Mộc Hàn Dật căn bản không phải là đối thủ của hắn.
Cứ như vậy, thời gian lại trôi qua.
Không biết qua bao lâu, tất cả mọi người đều đã hoàn thành tẩy luyện, lần lượt rời khỏi Minh Hàn Thiên Trì.
Mà Vân Triệt, cũng đứng dậy, nhìn về phía Minh Hàn Thiên Trì, trong mắt hiện lên một tia tinh quang.
Hắn đã cảm ngộ được một tia chân ý của băng chi pháp tắc, tuy chỉ là một tia, nhưng đối với hắn mà nói, đã là một bước tiến lớn.
"Xem ra, lần này đến Minh Hàn Thiên Trì, quả thực không uổng công." Vân Triệt khẽ mỉm cười.
"Vân Triệt, đến đây." Lúc này, thanh âm của Mộc Băng Vân truyền đến.
Vân Triệt quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Mộc Băng Vân đang đứng ở phía xa, bên cạnh còn có Mộc Hoán Chi và những trưởng lão khác.
Vân Triệt đi tới, cung kính hành lễ: "Sư tôn, các vị trưởng lão."
"Ừm." Mộc Băng Vân gật đầu, nói: "Lần này tẩy luyện, ngươi tuy không có tiến vào Minh Hàn Thiên Trì, nhưng lại có thể cảm ngộ được băng chi pháp tắc, xem ra thiên phú của ngươi quả nhiên không tầm thường."
"Đa tạ sư tôn khích lệ." Vân Triệt đáp.
"Được rồi, đã đến lúc khai mạc thánh hội." Mộc Băng Vân nói xong, ánh mắt nhìn về phía Cự Long Hàn Băng trên không trung.
Lúc này, Giới Vương Ngâm Tuyết đang đứng trên Cự Long Hàn Băng, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống mọi người bên dưới.
"Đã đến lúc khai mạc thánh hội." Giới Vương Ngâm Tuyết lên tiếng, thanh âm truyền khắp toàn trường: "Lần này thánh hội, ngoài việc để các ngươi tẩy luyện thân thể bằng nước của Minh Hàn Thiên Trì, còn có một chuyện quan trọng khác."
Nói xong, nàng giơ tay lên, một đạo lam quang bắn ra, hóa thành một tấm bia đá khổng lồ, cắm xuống bên cạnh Minh Hàn Thiên Trì.
Trên tấm bia đá, khắc đầy những dòng chữ nhỏ, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
"Đây là bảng ghi chép những thiên tài nổi bật của Ngâm Tuyết Giới ta trong vạn năm qua, đều là những nhân vật từng đạt được thành tựu rực rỡ trên con đường tu luyện." Giới Vương Ngâm Tuyết chỉ vào tấm bia đá, nói: "Hôm nay, ta muốn các ngươi biết rằng, chỉ cần có đủ thiên phú và nghị lực, thì bất kỳ ai cũng có cơ hội trở thành cường giả đứng đầu thiên hạ!"
Lời nói của nàng vừa dứt, tất cả mọi người đều im lặng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tấm bia đá, trong mắt tràn đầy vẻ khát vọng và nhiệt huyết.
"Được rồi, hiện tại, tất cả mọi người hãy tiến vào Minh Hàn Thiên Trì, bắt đầu tẩy luyện!" Giới Vương Ngâm Tuyết phất tay một cái, nói.
Lời vừa nói ra, tất cả mọi người đều động thân, hướng về phía Minh Hàn Thiên Trì bay tới.
Vân Triệt cũng theo mọi người bay về phía Minh Hàn Thiên Trì, nhưng khi hắn vừa định bước vào, lại bị Mộc Băng Vân giữ lại.
"Vân Triệt, ngươi ở lại đây." Mộc Băng Vân nói.
"Vâng, sư tôn." Vân Triệt dừng bước, nghi hoặc nhìn Mộc Băng Vân.
"Ngươi không cần vào Minh Hàn Thiên Trì." Mộc Băng Vân nói: "Thân thể của ngươi đã được tôi luyện qua vô số lần, hơn nữa còn có Huyết Mạch Long Thần, nước của Minh Hàn Thiên Trì đối với ngươi mà nói, hiệu quả cũng không lớn."
"Vậy ta nên làm gì?" Vân Triệt hỏi.
"Ngươi cứ ngồi ở bên cạnh, quan sát kỹ càng quá trình tẩy luyện của bọn họ." Mộc Băng Vân nói: "Minh Hàn Thiên Trì không chỉ là nơi tẩy luyện thân thể, mà còn là nơi cảm ngộ băng chi pháp tắc. Ngươi có thể mượn cơ hội này, cảm ngộ băng chi pháp tắc, đối với việc tu luyện của ngươi sau này sẽ có ích lợi rất lớn."
"Vâng, đệ tử minh bạch." Vân Triệt gật đầu, ngồi xếp bằng xuống bên cạnh Minh Hàn Thiên Trì, nhắm mắt lại, bắt đầu cảm ngộ.
Mộc Băng Vân nhìn Vân Triệt một cái, trong mắt hiện lên một tia hài lòng, sau đó cũng xoay người rời đi.
Lúc này, tất cả mọi người đều đã tiến vào Minh Hàn Thiên Trì, bắt đầu tẩy luyện.
Minh Hàn Thiên Trì rộng lớn vô cùng, nước hồ trong veo như pha lê, tỏa ra hàn khí kinh người.
Khi những người đầu tiên chạm vào mặt nước, một cỗ hàn khí lập tức bộc phát, xâm nhập vào cơ thể bọn họ, khiến bọn họ không khỏi run rẩy.
Nhưng rất nhanh, bọn họ đã ổn định lại tâm thần, bắt đầu vận chuyển Huyền Lực trong cơ thể, hấp thu hàn khí trong nước hồ.
Minh Hàn Thiên Trì quả nhiên là kỳ địa hiếm có, hàn khí trong nước hồ không chỉ tinh thuần vô cùng, mà còn ẩn chứa pháp tắc lực lượng cực kỳ cao thâm.
Dưới sự tẩy luyện của hàn khí, thân thể và Huyền Mạch của mọi người đều đang phát sinh biến hóa, trở nên cường đại hơn.
Mà Vân Triệt ngồi ở bên cạnh, tuy không có trực tiếp tiến vào Minh Hàn Thiên Trì, nhưng lại có thể cảm nhận được hàn khí trong nước hồ, thông qua cảm ngộ, lĩnh ngộ băng chi pháp tắc.
Trong quá trình cảm ngộ, Vân Triệt phát hiện, băng chi pháp tắc cũng không phải là đơn giản như hắn tưởng tượng.
Băng chi pháp tắc, không chỉ là hàn khí, mà còn ẩn chứa ý cảnh về sự tĩnh lặng, kiên định, vĩnh hằng.
Chỉ khi lĩnh ngộ được những ý cảnh này, mới có thể chân chính nắm giữ băng chi pháp tắc.
Vân Triệt chìm đắm trong cảm ngộ, thời gian trôi qua từng giây từng phút.
Không biết qua bao lâu, Vân Triệt đột nhiên mở mắt ra, trong mắt hiện lên một tia tinh quang.
Hắn đã lĩnh ngộ được một tia chân ý của băng chi pháp tắc!
Tuy chỉ là một tia, nhưng đối với hắn mà nói, đã là một bước tiến lớn.
"Xem ra, lần này đến Minh Hàn Thiên Trì, quả thực không uổng công." Vân Triệt khẽ mỉm cười, đứng dậy, nhìn về phía Minh Hàn Thiên Trì.
Lúc này, mọi người trong hồ vẫn đang chăm chú tẩy luyện, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ vui mừng.
Xem ra, bọn họ đều đã có thu hoạch không nhỏ.
"Ừm?" Vân Triệt đột nhiên khựng người, ánh mắt nhìn về phía một nơi nào đó trên mặt hồ.
Nơi đó, một đạo thân ảnh màu lam đang đứng lặng trong nước hồ, toàn thân tỏa ra hàn khí nồng đậm, giống như một khối hàn băng vạn năm không tan.
Người này, chính là Mộc Hàn Dật!
Lúc này, trên người Mộc Hàn Dật đang phát ra một cỗ khí tức cực kỳ đáng sợ, hàn khí quanh người hắn không ngừng ngưng tụ, cuối cùng hóa thành từng đóa băng liên, nở rộ quanh người hắn.
"Đây là... Băng Liên Thánh Thể!" Vân Triệt kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt.
Hắn có thể cảm nhận được, khí tức trên người Mộc Hàn Dật đang không ngừng tăng lên, đã đạt đến trình độ kinh người.
"Xem ra, Mộc Hàn Dật đã lĩnh ngộ được băng chi pháp tắc, hơn nữa còn là Băng Liên Thánh Thể cực kỳ hiếm thấy!" Vân Triệt thầm nghĩ.
"Không hổ là thiên tài đứng đầu Băng Hoàng Thần Tông, quả nhiên không tầm thường."
Mà lúc này, ở một nơi khác trên mặt hồ, Mộc Phi Tuyết cũng đang phát sinh biến hóa.
Trên người nàng, hàn khí ngưng tụ thành từng đóa băng hoa, quanh quẩn bên người nàng, tản ra mùi hương thanh lãnh.
"Băng Hoa Chi Thể!" Vân Triệt lại kinh ngạc một lần nữa.
Hai đại thiên tài của Băng Hoàng Thần Tông, vậy mà đều lĩnh ngộ được băng chi pháp tắc, hơn nữa còn là thể chất cực kỳ hiếm thấy!
Xem ra, Băng Hoàng Thần Tông lần này, quả thực là có chuẩn bị mà đến.
"Ừm?" Vân Triệt đột nhiên cảm nhận được một cỗ khí tức kỳ lạ, hắn theo bản năng nhìn về phía nơi phát ra khí tức.
Nơi đó, một đạo thân ảnh màu trắng đang đứng lặng trong nước hồ, toàn thân tỏa ra khí tức thần bí.
Người này, chính là Mộc Tiểu Lam!
Lúc này, trên người Mộc Tiểu Lam đang phát ra một cỗ khí tức cực kỳ cổ xưa, giống như một vị Thần Minh đến từ thời viễn cổ.
"Đây là..." Vân Triệt nhíu mày, hắn có thể cảm nhận được, khí tức trên người Mộc Tiểu Lam cũng đang không ngừng tăng lên.
"Xem ra, Mộc Tiểu Lam cũng không hề đơn giản." Vân Triệt thầm nghĩ.
Thời gian trôi qua, mọi người trong Minh Hàn Thiên Trì đều đang chăm chú tẩy luyện, không ai chú ý đến những biến hóa này.
Mà Vân Triệt, thì âm thầm ghi nhớ tất cả những biến hóa này vào trong lòng.
Hắn biết, những người này, đều sẽ là đối thủ của hắn trong tương lai.
"Được rồi, đã đến lúc ta cũng nên bắt đầu tu luyện." Vân Triệt thu hồi ánh mắt, ngồi xếp bằng xuống, bắt đầu vận chuyển Huyền Lực trong cơ thể.
Hắn tuy không có tiến vào Minh Hàn Thiên Trì, nhưng lại có thể mượn hàn khí trong nước hồ để tôi luyện thân thể.
Chỉ là, tốc độ tôi luyện của hắn, so với những người khác thì chậm hơn rất nhiều.
Nhưng Vân Triệt cũng không hề sốt ruột, hắn biết, tu luyện là một quá trình lâu dài, không thể nóng vội.
Hắn cứ như vậy, yên lặng tu luyện, cảm ngộ băng chi pháp tắc.
Không biết qua bao lâu, Vân Triệt đột nhiên cảm nhận được một cỗ khí tức cường đại đang tới gần.
Hắn mở mắt ra, nhìn về phía nơi phát ra khí tức.
Chỉ thấy, một đạo thân ảnh màu lam đang bay tới, trên người tỏa ra khí tức cường đại, chính là Mộc Hàn Dật!
Lúc này, trên người Mộc Hàn Dật đã hoàn toàn không còn khí tức của Minh Hàn Thiên Trì, thay vào đó là một cỗ khí tức băng hàn thuần khiết, giống như một khối hàn băng vạn năm.
"Xem ra, Mộc Hàn Dật đã hoàn thành tẩy luyện." Vân Triệt thầm nghĩ.
Mộc Hàn Dật bay đến trước mặt Vân Triệt, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn, trong mắt mang theo một tia khinh thường.
"Vân Triệt, ngươi không vào Minh Hàn Thiên Trì, lại ngồi ở đây, chẳng lẽ là sợ hãi?" Mộc Hàn Dật lạnh giọng nói.
"Ta không cần." Vân Triệt bình thản đáp.
"Không cần?" Mộc Hàn Dật cười lạnh một tiếng: "Xem ra, ngươi cũng chỉ có chút bản lĩnh đó thôi. Ngay cả Minh Hàn Thiên Trì cũng không dám vào, thì có tư cách gì để trở thành đệ tử của Băng Vân Tiên Cung?"
"Ta có tư cách hay không, cũng không cần ngươi đến phán xét." Vân Triệt lạnh nhạt đáp.
"Ngươi..." Mộc Hàn Dật tức giận, nhưng lại không nói được gì.
"Được rồi, ta không muốn so đo với ngươi." Mộc Hàn Dật hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi.
Vân Triệt nhìn bóng lưng Mộc Hàn Dật rời đi, trong mắt hiện lên một tia lạnh lùng.
Hắn biết, Mộc Hàn Dật đã coi hắn là đối thủ.
Bất quá, hắn cũng không hề để ở trong lòng.
Hắn tin tưởng, chỉ cần hắn nguyện ý, thì Mộc Hàn Dật căn bản không phải là đối thủ của hắn.
Cứ như vậy, thời gian lại trôi qua.
Không biết qua bao lâu, tất cả mọi người đều đã hoàn thành tẩy luyện, lần lượt rời khỏi Minh Hàn Thiên Trì.
Mà Vân Triệt, cũng đứng dậy, nhìn về phía Minh Hàn Thiên Trì, trong mắt hiện lên một tia tinh quang.
Hắn đã cảm ngộ được một tia chân ý của băng chi pháp tắc, tuy chỉ là một tia, nhưng đối với hắn mà nói, đã là một bước tiến lớn.
"Xem ra, lần này đến Minh Hàn Thiên Trì, quả thực không uổng công." Vân Triệt khẽ mỉm cười.
"Vân Triệt, đến đây." Lúc này, thanh âm của Mộc Băng Vân truyền đến.
Vân Triệt quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Mộc Băng Vân đang đứng ở phía xa, bên cạnh còn có Mộc Hoán Chi và những trưởng lão khác.
Vân Triệt đi tới, cung kính hành lễ: "Sư tôn, các vị trưởng lão."
"Ừm." Mộc Băng Vân gật đầu, nói: "Lần này tẩy luyện, ngươi tuy không có tiến vào Minh Hàn Thiên Trì, nhưng lại có thể cảm ngộ được băng chi pháp tắc, xem ra thiên phú của ngươi quả nhiên không tầm thường."
"Đa tạ sư tôn khích lệ." Vân Triệt đáp.
"Được rồi, đã đến lúc khai mạc thánh hội." Mộc Băng Vân nói xong, ánh mắt nhìn về phía Cự Long Hàn Băng trên không trung.
Lúc này, Giới Vương Ngâm Tuyết đang đứng trên Cự Long Hàn Băng, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống mọi người bên dưới.
"Đã đến lúc khai mạc thánh hội." Giới Vương Ngâm Tuyết lên tiếng, thanh âm truyền khắp toàn trường: "Lần này thánh hội, ngoài việc để các ngươi tẩy luyện thân thể bằng nước của Minh Hàn Thiên Trì, còn có một chuyện quan trọng khác."
Nói xong, nàng giơ tay lên, một đạo lam quang bắn ra, hóa thành một tấm bia đá khổng lồ, cắm xuống bên cạnh Minh Hàn Thiên Trì.
Trên tấm bia đá, khắc đầy những dòng chữ nhỏ, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
"Đây là bảng ghi chép những thiên tài nổi bật của Ngâm Tuyết Giới ta trong vạn năm qua, đều là những nhân vật từng đạt được thành tựu rực rỡ trên con đường tu luyện." Giới Vương Ngâm Tuyết chỉ vào tấm bia đá, nói: "Hôm nay, ta muốn các ngươi biết rằng, chỉ cần có đủ thiên phú và nghị lực, thì bất kỳ ai cũng có cơ hội trở thành cường giả đứng đầu thiên hạ!"
Lời nói của nàng vừa dứt, tất cả mọi người đều im lặng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tấm bia đá, trong mắt tràn đầy vẻ khát vọng và nhiệt huyết.
"Được rồi, hiện tại, tất cả mọi người hãy tiến vào Minh Hàn Thiên Trì, bắt đầu tẩy luyện!" Giới Vương Ngâm Tuyết phất tay một cái, nói.
Lời vừa nói ra, tất cả mọi người đều động thân, hướng về phía Minh Hàn Thiên Trì bay tới.
Vân Triệt cũng theo mọi người bay về phía Minh Hàn Thiên Trì, nhưng khi hắn vừa định bước vào, lại bị Mộc Băng Vân giữ lại.
"Vân Triệt, ngươi ở lại đây." Mộc Băng Vân nói.
"Vâng, sư tôn." Vân Triệt dừng bước, nghi hoặc nhìn Mộc Băng Vân.
"Ngươi không cần vào Minh Hàn Thiên Trì." Mộc Băng Vân nói: "Thân thể của ngươi đã được tôi luyện qua vô số lần, hơn nữa còn có Huyết Mạch Long Thần, nước của Minh Hàn Thiên Trì đối với ngươi mà nói, hiệu quả cũng không lớn."
"Vậy ta nên làm gì?" Vân Triệt hỏi.
"Ngươi cứ ngồi ở bên cạnh, quan sát kỹ càng quá trình tẩy luyện của bọn họ." Mộc Băng Vân nói: "Minh Hàn Thiên Trì không chỉ là nơi tẩy luyện thân thể, mà còn là nơi cảm ngộ băng chi pháp tắc. Ngươi có thể mượn cơ hội này, cảm ngộ băng chi pháp tắc, đối với việc tu luyện của ngươi sau này sẽ có ích lợi rất lớn."
"Vâng, đệ tử minh bạch." Vân Triệt gật đầu, ngồi xếp bằng xuống bên cạnh Minh Hàn Thiên Trì, nhắm mắt lại, bắt đầu cảm ngộ.
Mộc Băng Vân nhìn Vân Triệt một cái, trong mắt hiện lên một tia hài lòng, sau đó cũng xoay người rời đi.
Lúc này, tất cả mọi người đều đã tiến vào Minh Hàn Thiên Trì, bắt đầu tẩy luyện.
Minh Hàn Thiên Trì rộng lớn vô cùng, nước hồ trong veo như pha lê, tỏa ra hàn khí kinh người.
Khi những người đầu tiên chạm vào mặt nước, một cỗ hàn khí lập tức bộc phát, xâm nhập vào cơ thể bọn họ, khiến bọn họ không khỏi run rẩy.
Nhưng rất nhanh, bọn họ đã ổn định lại tâm thần, bắt đầu vận chuyển Huyền Lực trong cơ thể, hấp thu hàn khí trong nước hồ.
Minh Hàn Thiên Trì quả nhiên là kỳ địa hiếm có, hàn khí trong nước hồ không chỉ tinh thuần vô cùng, mà còn ẩn chứa pháp tắc lực lượng cực kỳ cao thâm.
Dưới sự tẩy luyện của hàn khí, thân thể và Huyền Mạch của mọi người đều đang phát sinh biến hóa, trở nên cường đại hơn.
Mà Vân Triệt ngồi ở bên cạnh, tuy không có trực tiếp tiến vào Minh Hàn Thiên Trì, nhưng lại có thể cảm nhận được hàn khí trong nước hồ, thông qua cảm ngộ, lĩnh ngộ băng chi pháp tắc.
Trong quá trình cảm ngộ, Vân Triệt phát hiện, băng chi pháp tắc cũng không phải là đơn giản như hắn tưởng tượng.
Băng chi pháp tắc, không chỉ là hàn khí, mà còn ẩn chứa ý cảnh về sự tĩnh lặng, kiên định, vĩnh hằng.
Chỉ khi lĩnh ngộ được những ý cảnh này, mới có thể chân chính nắm giữ băng chi pháp tắc.
Vân Triệt chìm đắm trong cảm ngộ, thời gian trôi qua từng giây từng phút.
Không biết qua bao lâu, Vân Triệt đột nhiên mở mắt ra, trong mắt hiện lên một tia tinh quang.
Hắn đã lĩnh ngộ được một tia chân ý của băng chi pháp tắc!
Tuy chỉ là một tia, nhưng đối với hắn mà nói, đã là một bước tiến lớn.
"Xem ra, lần này đến Minh Hàn Thiên Trì, quả thực không uổng công." Vân Triệt khẽ mỉm cười, đứng dậy, nhìn về phía Minh Hàn Thiên Trì.
Lúc này, mọi người trong hồ vẫn đang chăm chú tẩy luyện, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ vui mừng.
Xem ra, bọn họ đều đã có thu hoạch không nhỏ.
"Ừm?" Vân Triệt đột nhiên khựng người, ánh mắt nhìn về phía một nơi nào đó trên mặt hồ.
Nơi đó, một đạo thân ảnh màu lam đang đứng lặng trong nước hồ, toàn thân tỏa ra hàn khí nồng đậm, giống như một khối hàn băng vạn năm không tan.
Người này, chính là Mộc Hàn Dật!
Lúc này, trên người Mộc Hàn Dật đang phát ra một cỗ khí tức cực kỳ đáng sợ, hàn khí quanh người hắn không ngừng ngưng tụ, cuối cùng hóa thành từng đóa băng liên, nở rộ quanh người hắn.
"Đây là... Băng Liên Thánh Thể!" Vân Triệt kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt.
Hắn có thể cảm nhận được, khí tức trên người Mộc Hàn Dật đang không ngừng tăng lên, đã đạt đến trình độ kinh người.
"Xem ra, Mộc Hàn Dật đã lĩnh ngộ được băng chi pháp tắc, hơn nữa còn là Băng Liên Thánh Thể cực kỳ hiếm thấy!" Vân Triệt thầm nghĩ.
"Không hổ là thiên tài đứng đầu Băng Hoàng Thần Tông, quả nhiên không tầm thường."
Mà lúc này, ở một nơi khác trên mặt hồ, Mộc Phi Tuyết cũng đang phát sinh biến hóa.
Trên người nàng, hàn khí ngưng tụ thành từng đóa băng hoa, quanh quẩn bên người nàng, tản ra mùi hương thanh lãnh.
"Băng Hoa Chi Thể!" Vân Triệt lại kinh ngạc một lần nữa.
Hai đại thiên tài của Băng Hoàng Thần Tông, vậy mà đều lĩnh ngộ được băng chi pháp tắc, hơn nữa còn là thể chất cực kỳ hiếm thấy!
Xem ra, Băng Hoàng Thần Tông lần này, quả thực là có chuẩn bị mà đến.
"Ừm?" Vân Triệt đột nhiên cảm nhận được một cỗ khí tức kỳ lạ, hắn theo bản năng nhìn về phía nơi phát ra khí tức.
Nơi đó, một đạo thân ảnh màu trắng đang đứng lặng trong nước hồ, toàn thân tỏa ra khí tức thần bí.
Người này, chính là Mộc Tiểu Lam!
Lúc này, trên người Mộc Tiểu Lam đang phát ra một cỗ khí tức cực kỳ cổ xưa, giống như một vị Thần Minh đến từ thời viễn cổ.
"Đây là..." Vân Triệt nhíu mày, hắn có thể cảm nhận được, khí tức trên người Mộc Tiểu Lam cũng đang không ngừng tăng lên.
"Xem ra, Mộc Tiểu Lam cũng không hề đơn giản." Vân Triệt thầm nghĩ.
Thời gian trôi qua, mọi người trong Minh Hàn Thiên Trì đều đang chăm chú tẩy luyện, không ai chú ý đến những biến hóa này.
Mà Vân Triệt, thì âm thầm ghi nhớ tất cả những biến hóa này vào trong lòng.
Hắn biết, những người này, đều sẽ là đối thủ của hắn trong tương lai.
"Được rồi, đã đến lúc ta cũng nên bắt đầu tu luyện." Vân Triệt thu hồi ánh mắt, ngồi xếp bằng xuống, bắt đầu vận chuyển Huyền Lực trong cơ thể.
Hắn tuy không có tiến vào Minh Hàn Thiên Trì, nhưng lại có thể mượn hàn khí trong nước hồ để tôi luyện thân thể.
Chỉ là, tốc độ tôi luyện của hắn, so với những người khác thì chậm hơn rất nhiều.
Nhưng Vân Triệt cũng không hề sốt ruột, hắn biết, tu luyện là một quá trình lâu dài, không thể nóng vội.
Hắn cứ như vậy, yên lặng tu luyện, cảm ngộ băng chi pháp tắc.
Không biết qua bao lâu, Vân Triệt đột nhiên cảm nhận được một cỗ khí tức cường đại đang tới gần.
Hắn mở mắt ra, nhìn về phía nơi phát ra khí tức.
Chỉ thấy, một đạo thân ảnh màu lam đang bay tới, trên người tỏa ra khí tức cường đại, chính là Mộc Hàn Dật!
Lúc này, trên người Mộc Hàn Dật đã hoàn toàn không còn khí tức của Minh Hàn Thiên Trì, thay vào đó là một cỗ khí tức băng hàn thuần khiết, giống như một khối hàn băng vạn năm.
"Xem ra, Mộc Hàn Dật đã hoàn thành tẩy luyện." Vân Triệt thầm nghĩ.
Mộc Hàn Dật bay đến trước mặt Vân Triệt, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn, trong mắt mang theo một tia khinh thường.
"Vân Triệt, ngươi không vào Minh Hàn Thiên Trì, lại ngồi ở đây, chẳng lẽ là sợ hãi?" Mộc Hàn Dật lạnh giọng nói.
"Ta không cần." Vân Triệt bình thản đáp.
"Không cần?" Mộc Hàn Dật cười lạnh một tiếng: "Xem ra, ngươi cũng chỉ có chút bản lĩnh đó thôi. Ngay cả Minh Hàn Thiên Trì cũng không dám vào, thì có tư cách gì để trở thành đệ tử của Băng Vân Tiên Cung?"
"Ta có tư cách hay không, cũng không cần ngươi đến phán xét." Vân Triệt lạnh nhạt đáp.
"Ngươi..." Mộc Hàn Dật tức giận, nhưng lại không nói được gì.
"Được rồi, ta không muốn so đo với ngươi." Mộc Hàn Dật hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi.
Vân Triệt nhìn bóng lưng Mộc Hàn Dật rời đi, trong mắt hiện lên một tia lạnh lùng.
Hắn biết, Mộc Hàn Dật đã coi hắn là đối thủ.
Bất quá, hắn cũng không hề để ở trong lòng.
Hắn tin tưởng, chỉ cần hắn nguyện ý, thì Mộc Hàn Dật căn bản không phải là đối thủ của hắn.
Cứ như vậy, thời gian lại trôi qua.
Không biết qua bao lâu, tất cả mọi người đều đã hoàn thành tẩy luyện, lần lượt rời khỏi Minh Hàn Thiên Trì.
Mà Vân Triệt, cũng đứng dậy, nhìn về phía Minh Hàn Thiên Trì, trong mắt hiện lên một tia tinh quang.
Hắn đã cảm ngộ được một tia chân ý của băng chi pháp tắc, tuy chỉ là một tia, nhưng đối với hắn mà nói, đã là một bước tiến lớn.
"Xem ra, lần này đến Minh Hàn Thiên Trì, quả thực không uổng công." Vân Triệt khẽ mỉm cười.
"Vân Triệt, đến đây." Lúc này, thanh âm của Mộc Băng Vân truyền đến.
Vân Triệt quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Mộc Băng Vân đang đứng ở phía xa, bên cạnh còn có Mộc Hoán Chi và những trưởng lão khác.
Vân Triệt đi tới, cung kính hành lễ: "Sư tôn, các vị trưởng lão."
"Ừm." Mộc Băng Vân gật đầu, nói: "Lần này tẩy luyện, ngươi tuy không có tiến vào Minh Hàn Thiên Trì, nhưng lại có thể cảm ngộ được băng chi pháp tắc, xem ra thiên phú của ngươi quả nhiên không tầm thường."
"Đa tạ sư tôn khích lệ." Vân Triệt đáp.
"Được rồi, đã đến lúc khai mạc thánh hội." Mộc Băng Vân nói xong, ánh mắt nhìn về phía Cự Long Hàn Băng trên không trung.
Lúc này, Giới Vương Ngâm Tuyết đang đứng trên Cự Long Hàn Băng, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống mọi người bên dưới.
"Đã đến lúc khai mạc thánh hội." Giới Vương Ngâm Tuyết lên tiếng, thanh âm truyền khắp toàn trường: "Lần này thánh hội, ngoài việc để các ngươi tẩy luyện thân thể bằng nước của Minh Hàn Thiên Trì, còn có một chuyện quan trọng khác."
Nói xong, nàng giơ tay lên, một đạo lam quang bắn ra, hóa thành một tấm bia đá khổng lồ, cắm xuống bên cạnh Minh Hàn Thiên Trì.
Trên tấm bia đá, khắc đầy những dòng chữ nhỏ,