Chương 39: Gây Họa Lớn Rồi!

⏱ ~6 min read

Chương 39: Gây Họa Lớn Rồi!

Trong mật thất, Lâm Lôi đang ngồi xếp bằng, trên mặt đầy vẻ nghi hoặc.

"Không đúng, tại sao vẫn không thể đột phá?" Lâm Lôi nhíu mày, trong lòng có chút nôn nóng. Hắn đã cảm nhận được bình cảnh của Thánh vực, chỉ cần một bước nữa là có thể bước vào, nhưng bước chân kia lại như bị thứ gì đó ngăn cản, không thể vượt qua.

Lâm Lôi hít sâu một hơi, bình tĩnh lại, tiếp tục cảm ngộ pháp tắc Đại địa.

"Oanh!"

Đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên, toàn bộ mật thất rung chuyển dữ dội, đá vụn từ trên trần rơi xuống ào ào.

"Chuyện gì thế?" Lâm Lôi giật mình, mở to mắt, vội vàng thu liễm thần lực, đứng dậy.

"Rầm!"

Lại một tiếng nổ nữa, lần này còn lớn hơn, mật thất bắt đầu xuất hiện vết nứt, cảm giác như sắp sụp đổ bất cứ lúc nào.

"Không ổn!" Lâm Lôi biến sắc, không kịp suy nghĩ nhiều, thân hình lóe lên, trực tiếp phá vỡ cửa mật thất, lao ra ngoài.

Vừa ra khỏi mật thất, Lâm Lôi liền thấy cảnh tượng hỗn loạn bên ngoài. Trên bầu trời, một luồng sáng màu đỏ thẫm đang không ngừng khuếch tán, phát ra uy áp kinh khủng, khiến linh hồn hắn cũng run rẩy.

"Đây là... lực Chủ thần Hủy diệt?" Lâm Lôi trợn mắt há hốc mồm, trong lòng tràn đầy chấn động.

Hắn có thể cảm nhận rõ ràng, luồng sáng màu đỏ thẫm kia chính là lực Chủ thần Hủy diệt, hơn nữa còn là một luồng lực Chủ thần cực kỳ thuần khiết và cường đại!

"Rắc rắc rắc..."

Tiếng vỡ vụn không ngừng vang lên, không gian xung quanh bắt đầu xuất hiện từng vết nứt đen kịt, đó là dấu hiệu của không gian bị phá vỡ!

"Không thể nào! Đây là Long Huyết Thành Bảo, sao lại có lực Chủ thần xuất hiện?" Lâm Lôi hoảng sợ, thân hình lóe lên, bay lên không trung, muốn nhìn rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Vừa bay lên không, Lâm Lôi liền thấy một cảnh tượng khiến hắn suýt ngất đi.

Chỉ thấy ở trung tâm Long Huyết Thành Bảo, một vòng xoáy khổng lồ màu đỏ thẫm đang không ngừng xoay tròn, từ trong vòng xoáy tỏa ra lực Chủ thần Hủy diệt kinh khủng, khiến toàn bộ không gian xung quanh đều bị bóp méo.

Mà ngay phía dưới vòng xoáy, Bối Bối đang đứng, hai tay chống nạnh, ngẩng đầu nhìn vòng xoáy, trên mặt đầy vẻ đắc ý.

"Bối Bối?!" Lâm Lôi trợn mắt, trong lòng có dự cảm không lành.

"Lão đại, mau tới xem này!" Bối Bối thấy Lâm Lôi, liền vẫy tay, hưng phấn nói: "Ta vừa mới thức tỉnh một thần thông thiên phú mới, lợi hại lắm!"

"Cái gì?!" Lâm Lôi thiếu chút nữa là té xỉu.

Thần thông thiên phú? Thức tỉnh thần thông thiên phú mà lại gây ra động tĩnh lớn như vậy? Còn dẫn đến lực Chủ thần Hủy diệt? Đây là thần thông thiên phú gì vậy trời?

"Bối Bối, mau dừng lại!" Lâm Lôi vội vàng quát.

Nhưng đã muộn.

Vòng xoáy màu đỏ thẫm kia bắt đầu bành trướng với tốc độ kinh khủng, trong nháy mắt đã bao phủ toàn bộ Long Huyết Thành Bảo. Mà những vết nứt không gian kia cũng càng ngày càng lớn, cuối cùng, "rắc" một tiếng, không gian hoàn toàn sụp đổ!

"Ầm!"

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, toàn bộ Long Huyết Thành Bảo trong nháy mắt bị nuốt chửng bởi không gian loạn lưu, biến mất không còn một mảnh!

Lâm Lôi cảm giác thân thể mình bị một cỗ lực lượng vô hình cuốn lấy, không thể khống chế, bị kéo vào trong không gian loạn lưu.

"Không!" Lâm Lôi gầm lên giận dữ, trong lòng tràn đầy tuyệt vọng.

Không gian loạn lưu, đó là nơi mà ngay cả Chủ thần cũng không dám xâm nhập, hắn chỉ là một Thánh vực, vào đó chẳng khác nào đi chết!

"Bối Bối, cái thằng nhóc chết tiệt này!" Lâm Lôi nghiến răng nghiến lợi, nhưng cũng không còn cách nào khác.

Đúng lúc này, một luồng sáng vàng kim đột nhiên từ trong ngực Lâm Lôi bắn ra, bao phủ lấy hắn.

"Là mảnh vỡ Chủ thần khí?" Lâm Lôi sững sờ.

Mảnh vỡ Chủ thần khí này là thứ hắn vô tình có được, vẫn luôn cho rằng nó chỉ là một món đồ cổ bình thường, không ngờ lại có thể phát ra lực lượng bảo vệ hắn trong thời khắc nguy hiểm!

Luồng sáng vàng kim bao bọc Lâm Lôi, tạo thành một tấm màn ánh sáng, chống lại sự xâm thực của không gian loạn lưu.

"Phụt!"

Một cỗ lực lượng kinh khủng va chạm vào tấm màn ánh sáng, Lâm Lôi phun ra một ngụm máu tươi, cảm thấy ngũ tạng lục phủ như muốn vỡ ra.

"Không chịu nổi nữa!" Lâm Lôi ý thức dần dần mơ hồ, cuối cùng mất đi tri giác.

Không biết qua bao lâu, Lâm Lôi từ từ tỉnh lại.

Hắn phát hiện mình đang nằm trên một mảnh đất hoang, bốn phía đều là hoang mạc mênh mông vô tận, không có một bóng người.

"Đây là đâu?" Lâm Lôi ôm đầu đau nhức, chậm rãi ngồi dậy, nhìn xung quanh, trong lòng tràn đầy mờ mịt.

Hắn nhớ rõ mình bị không gian loạn lưu cuốn vào, chẳng lẽ bây giờ đã rơi vào một vị diện nào đó?

"Lão đại, ngươi tỉnh rồi!" Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.

Lâm Lôi quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Bối Bối đang ngồi xổm bên cạnh, vẻ mặt đầy áy náy, giống như một đứa trẻ phạm lỗi.

"Nhóc con chết tiệt!" Lâm Lôi vừa nhìn thấy Bối Bối, liền nổi trận lôi đình, túm lấy cổ Bối Bối, gầm lên: "Mày suýt chút nữa hại chết tao!"

"Lão đại, ta sai rồi, ta sai rồi!" Bối Bối vội vàng xin tha, nói: "Ta cũng không ngờ thần thông thiên phú kia lại lợi hại như vậy, trực tiếp đánh nát không gian!"

"Thần thông thiên phú?" Lâm Lôi nhíu mày, hỏi: "Rốt cuộc là thần thông thiên phú gì?"

"Ta cũng không rõ lắm." Bối Bối gãi đầu, nói: "Dù sao thì trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn tin tức, nói là thần thông thiên phú 'Thôn Phệ', có thể thôn phệ hết thảy, nhưng ta mới vừa thức tỉnh, còn chưa khống chế tốt, cho nên..."

"Thôn Phệ?" Lâm Lôi hít một hơi khí lạnh.

Thần thông thiên phú này nghe tên đã biết rất lợi hại, hơn nữa còn có thể dẫn đến lực Chủ thần Hủy diệt, thật sự quá kinh khủng!

"Hơn nữa..." Bối Bối do dự một chút, nói tiếp: "Hình như ta còn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, giống như... giống như lực Chủ thần Hủy diệt trong huyết mạch của ta."

"Lực Chủ thần Hủy diệt trong huyết mạch?" Lâm Lôi ngẩn ra.

Lẽ nào thần thông thiên phú của Bối Bối có liên quan đến Chủ thần Hủy diệt?

"Lão đại, chúng ta bây giờ ở đâu vậy?" Bối Bối nhìn xung quanh, hỏi.

"Ta cũng không biết." Lâm Lôi lắc đầu, thở dài một tiếng, nói: "Bất quá, chúng ta đã gây ra họa lớn rồi, Long Huyết Thành Bảo bị hủy, không biết mọi người thế nào rồi."

Nghĩ đến những người thân và bằng hữu trong thành bảo, Lâm Lôi trong lòng tràn đầy lo lắng.

"Đều tại ta không tốt." Bối Bối cúi đầu, trong mắt hiện lên một tia hối hận.

"Thôi, việc đã đến nước này, nói gì cũng vô ích." Lâm Lôi vỗ vỗ đầu Bối Bối, an ủi: "Ít nhất chúng ta còn sống, chỉ cần còn sống, thì sẽ có hy vọng."

Nói xong, Lâm Lôi ngẩng đầu nhìn về phía xa, ánh mắt kiên định.

"Đi thôi, chúng ta đi xem nơi này rốt cuộc là vị diện nào."