Chương 10: Tuyệt chiêu cuối cùng!
Thân thể Lâm Lôi đang bay lùi lại, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được, trong không gian tràn ngập một luồng lực lượng đáng sợ. Một con quái vật khổng lồ, cao tới hơn trăm mét, toàn thân đen kịt, đang đứng sừng sững giữa không trung. Trên người nó, vô số những cái xúc tu dài như những con rắn khổng lồ, đang vung vẩy trong không trung.
"Đây là... ma thú?" Lâm Lôi kinh ngạc nhìn con quái vật khổng lồ kia. Hắn có thể cảm nhận được thực lực của nó tuyệt đối đã đạt tới cảnh giới Thánh vực, thậm chí còn vượt xa cả những cường giả Thánh vực bình thường.
"Rống!" Con quái vật phát ra một tiếng gầm trầm thấp, vô số xúc tu đồng thời đâm về phía Lâm Lôi. Mỗi một cái xúc tu đều mang theo một luồng lực lượng đáng sợ, làm cho không gian xung quanh cũng bắt đầu vặn vẹo.
Lâm Lôi hai mắt ngưng trọng, hắn biết rõ, nếu bị những xúc tu này đánh trúng, cho dù thân thể hắn cường hãn cũng khó mà chống đỡ nổi. Hắn nhanh chóng vận chuyển đấu khí Long Huyết trong cơ thể, thân hình lóe lên, tránh thoát công kích của đám xúc tu.
Nhưng con quái vật kia dường như đã sớm đoán trước được động tác của Lâm Lôi, mấy cái xúc tu khác đã sớm chờ ở nơi hắn né tránh, hung hăng đánh tới.
"Phốc!" Lâm Lôi bị một cái xúc tu đánh trúng ngực, cả người bay ngược ra ngoài, máu tươi từ khóe miệng chảy ra. Hắn cắn răng, cố gắng ổn định thân hình, trong mắt lóe lên một tia kiên quyết.
"Không thể tiếp tục như vậy được." Lâm Lôi thầm nghĩ trong lòng, hắn biết rõ, nếu cứ tiếp tục dây dưa, hắn nhất định sẽ bị con quái vật này hao chết. Hắn hít sâu một hơi, hai tay nắm chặt Hắc ngọc trọng kiếm, trong mắt lóe lên một tia quyết đoán.
"Đã đến lúc này rồi, cũng chỉ có thể dùng chiêu đó thôi." Lâm Lôi thì thào tự nói, sau đó hai mắt hắn bỗng nhiên trợn to, một luồng khí tức đáng sợ từ trên người hắn bộc phát ra.
Trong tay hắn, Hắc ngọc trọng kiếm bắt đầu phát ra một tia sáng màu tím, đó là dấu hiệu của đấu khí Long Huyết đang được ngưng tụ đến cực hạn. Nhưng lần này, Lâm Lôi không chỉ đơn giản là ngưng tụ đấu khí, hắn còn đưa cả linh hồn lực của mình vào trong đó.
"Kiếm kỹ cuối cùng - Huyết Long Trảm!" Lâm Lôi gầm lên một tiếng, thân hình hắn bỗng nhiên biến mất tại chỗ, xuất hiện lần nữa đã ở ngay trước mặt con quái vật khổng lồ. Hắc ngọc trọng kiếm trong tay hắn, mang theo một luồng khí tức hủy diệt đáng sợ, hung hăng chém xuống.
Một con Huyết Long khổng lồ màu đỏ ngòm, từ trên Hắc ngọc trọng kiếm bay ra, phát ra một tiếng long ngâm chấn động thiên địa, trực tiếp đâm vào người con quái vật.
"Rống!" Con quái vật phát ra một tiếng gầm thê thảm, thân thể khổng lồ của nó bắt đầu run rẩy kịch liệt. Một vết thương khổng lồ xuất hiện trên người nó, máu đen như suối phun ra.
Nhưng mà, đòn công kích này dường như cũng tiêu hao hết tất cả sức lực của Lâm Lôi, hắn cả người mềm nhũn, trực tiếp từ trên không trung rơi xuống.
"Bang!" Thân thể Lâm Lôi nặng nề ngã xuống đất, hắn cảm thấy toàn thân đau đớn, liền động đậy cũng khó khăn. Hắn ngước mắt nhìn con quái vật đang giãy dụa trên không trung, trong mắt lóe lên một tia vui mừng.
Nhưng mà, niềm vui của hắn còn chưa kéo dài được bao lâu, liền thấy con quái vật kia bỗng nhiên ngừng giãy dụa, thân thể khổng lồ của nó bắt đầu nhanh chóng thu nhỏ lại, cuối cùng biến thành một tiểu nhân ước chừng cao một mét.
"Thiếu gia, mau tỉnh lại! Không thể ngủ được!" Một thanh âm quen thuộc vang lên bên tai Lâm Lôi.
Lâm Lôi giật mình, vội vàng mở mắt ra, phát hiện ra mình đang nằm trên giường, trên người đầy mồ hôi. Bối Bối đang đứng bên cạnh, vẻ mặt lo lắng nhìn hắn.
"Thiếu gia, ngươi làm sao vậy? Lại nằm mơ thấy ác mộng sao?" Bối Bối tò mò hỏi.
Lâm Lôi ngồi dậy, lau mồ hôi trên trán, thở phào một hơi. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mặt trời chiếu rọi, trên mặt không khỏi lộ ra một nụ cười.
"Không có gì, chỉ là một giấc mơ thôi." Lâm Lôi khẽ nói, trong lòng thầm nghĩ, "Bất quá, giấc mơ này cũng thật chân thực."