Chương 14: Đánh Lén

⏱ ~5 min read

Chương 14: Đánh Lén

Trong màn đêm tĩnh mịch, tại khu vực ngoại ô của thành Phân Lai, một bóng người đang lặng lẽ di chuyển như một con ma ảnh giữa những tòa nhà.

Bóng người này mặc một bộ y phục màu đen, khuôn mặt bị che khuất bởi một tấm vải đen, chỉ để lộ ra một đôi mắt sắc bén như chim ưng.

"Đức Lâm Kha Ốc Đặc lão nhân gia, ngươi nói người của Quang Minh Giáo Đình thực sự sẽ phái người đến ám sát ta sao?" Lâm Lôi dùng thần thức truyền âm hỏi Đức Lâm Kha Ốc Đặc trong nhẫn Bàn Long.

"Ha ha, tiểu tử, ngươi cho rằng ta đang lừa ngươi sao? Tuy ngươi đã thể hiện thực lực Thánh vực, nhưng ngươi chỉ mới mười sáu tuổi. Một thiên tài như vậy, Quang Minh Giáo Đình tuyệt đối sẽ không cho phép ngươi tiếp tục trưởng thành. Bọn chúng sẽ phái người đến ám sát ngươi, đây là chuyện chắc chắn." Giọng nói của Đức Lâm Kha Ốc Đặc vang lên trong đầu Lâm Lôi.

Lâm Lôi nhẹ nhàng gật đầu, trong mắt lóe lên một tia hàn quang.

"Ta đã giết chết hồng y đại giáo chủ Hải Đinh Tư của Quang Minh Giáo Đình, bọn chúng chắc chắn sẽ không bỏ qua cho ta. Đã như vậy, chi bằng ta ra tay trước." Lâm Lôi thầm nghĩ trong lòng.

Lâm Lôi dừng lại, đứng trên nóc một tòa nhà cao, ánh mắt nhìn về phía xa xa - nơi có Quang Minh Giáo Đình tọa lạc.

"Đức Lâm Kha Ốc Đặc lão nhân gia, ngươi nói xem, ta nên làm thế nào để đối phó với những kẻ ám sát kia?" Lâm Lôi hỏi.

"Đơn giản thôi. Ngươi chỉ cần thể hiện thực lực Thánh vực ra bên ngoài, sau đó đợi bọn chúng tự mình đưa tới cửa. Lấy thực lực hiện tại của ngươi, cho dù là cường giả Thánh vực đỉnh phong, cũng chưa chắc là đối thủ của ngươi." Đức Lâm Kha Ốc Đặc nói.

Lâm Lôi cười lạnh một tiếng: "Được, ta liền chờ bọn chúng tới."

Đang lúc Lâm Lôi chuẩn bị rời đi, đột nhiên cảm giác được một luồng khí tức nguy hiểm từ phía sau lưng truyền đến.

"Không ổn!" Lâm Lôi trong lòng cả kinh, thân hình lập tức hướng về phía trước lướt tới.

Một thanh chủy thủ màu đen lặng lẽ xuất hiện tại vị trí mà Lâm Lôi vừa đứng, nếu Lâm Lôi chậm một bước, sợ rằng đã bị đâm trúng.

"Phanh!" Lâm Lôi hạ xuống đất, trên mặt lộ ra vẻ ngưng trọng.

Một bóng người từ trong bóng tối chậm rãi đi ra, người này cũng mặc y phục màu đen, nhưng trên mặt không che khăn, lộ ra một khuôn mặt âm lãnh.

"Không ngờ ngươi lại có thể tránh được một kích vừa rồi của ta, xem ra ngươi quả nhiên có chút bản lĩnh." Người áo đen cười lạnh một tiếng.

Lâm Lôi nhìn chằm chằm vào người áo đen, trong lòng thầm cảnh giác.

Người này có thể lặng lẽ tiếp cận hắn, hơn nữa lại có thể phát động tập kích trong bóng tối, thực lực tuyệt đối không tầm thường.

"Ngươi là người của Quang Minh Giáo Đình?" Lâm Lôi lạnh giọng hỏi.

Người áo đen hừ lạnh một tiếng: "Không sai, ta là khổ tu giả của Quang Minh Giáo Đình. Ngươi dám giết hồng y đại giáo chủ Hải Đinh Tư, thực sự là sống không có kiên nhẫn."

"Khổ tu giả?" Lâm Lôi hơi nhíu mày.

Hắn đã từng nghe Đức Lâm Kha Ốc Đặc nói qua, trong Quang Minh Giáo Đình có một nhóm khổ tu giả, thực lực của những người này cực kỳ cường đại, hơn nữa bọn họ phần lớn thời gian đều bế quan khổ tu, rất ít khi xuất thế.

"Xem ra Quang Minh Giáo Đình thực sự coi trọng ta, vậy mà lại phái khổ tu giả đến ám sát ta." Lâm Lôi cười lạnh một tiếng.

"Ít nói nhảm, chịu chết đi!" Người áo đen khẽ quát một tiếng, thân hình chợt lóe, hóa thành một đạo tàn ảnh màu đen, hướng thẳng về phía Lâm Lôi lao tới.

Lâm Lôi thần sắc trở nên ngưng trọng, trong tay xuất hiện Hắc Ngọc Trọng Kiếm.

"Đinh đinh đinh!" Trong khoảnh khắc, Lâm Lôi và người áo đen đã giao thủ mấy chục chiêu.

Lâm Lôi phát hiện, thực lực của người áo đen này quả nhiên rất mạnh, hơn nữa tốc độ cực nhanh, mỗi một chiêu đều chứa sát khí mãnh liệt.

"Pháp tắc Đại địa - Mạch động Đại địa!" Lâm Lôi trong lòng khẽ quát một tiếng, một luồng năng lượng kỳ dị từ trong cơ thể hắn bộc phát ra.

"Ầm!" Một tiếng vang trầm thấp, người áo đen bị chấn động bay ngược ra ngoài, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.

"Không ngờ ngươi đã lĩnh ngộ được Mạch động Đại địa?" Người áo đen kinh ngạc nói.

Lâm Lôi hừ lạnh một tiếng, không trả lời, thân hình lóe lên, hướng thẳng về phía người áo đen lao tới.

"Pháp tắc Đại địa - Trọng lực thuật!" Lâm Lôi lại thi triển ra một chiêu.

Người áo đen chỉ cảm thấy thân thể trở nên nặng nề, tốc độ lập tức chậm lại rất nhiều.

"Không ổn!" Người áo đen trong lòng cả kinh, vội vàng muốn lui về phía sau.

Nhưng Lâm Lôi sao có thể để hắn toại nguyện, Hắc Ngọc Trọng Kiếm trong tay hóa thành một đạo hắc mang, chém thẳng về phía người áo đen.

"Phốc!" Một tiếng vang nhỏ, người áo đen bị một kiếm chém bay, trên ngực xuất hiện một vết thương sâu đến xương.

"Ngươi..." Người áo đen trừng lớn hai mắt, khó có thể tin nhìn Lâm Lôi.

Lâm Lôi thu hồi Hắc Ngọc Trọng Kiếm, lạnh lùng nhìn người áo đen: "Nói, Quang Minh Giáo Đình còn phái những người khác đến không?"

Người áo đen cười thảm một tiếng: "Ngươi cho rằng ta sẽ nói sao? Lâm Lôi, ngươi đừng tưởng rằng giết ta là xong chuyện. Quang Minh Giáo Đình tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi."

Dứt lời, người áo đen há miệng phun ra một ngụm máu đen, sau đó thân thể mềm nhũn ngã xuống đất.

Lâm Lôi nhíu mày, hắn biết người áo đen đã tự sát.

"Đức Lâm Kha Ốc Đặc lão nhân gia, ngươi nói Quang Minh Giáo Đình sẽ còn phái người đến không?" Lâm Lôi hỏi.

"Đương nhiên sẽ. Lần này bọn chúng phái khổ tu giả đến, lần sau sợ rằng sẽ phái cường giả càng lợi hại hơn. Ngươi phải cẩn thận." Đức Lâm Kha Ốc Đặc nói.

Lâm Lôi gật đầu, trong mắt lóe lên một tia kiên quyết.

"Đã như vậy, vậy ta liền để bọn chúng có đến mà không có về."