Chương 5: Từ Chối
Bên trong đại sảnh lộng lẫy của hội quán Pulukes, Lâm Lôi ngồi trên ghế, đối diện với vị trường lão Gia Vĩ của hội quán. Lão Gia Vĩ mặc một bộ trường bào màu xám, khuôn mặt già nua lộ vẻ kinh ngạc.
"Lâm Lôi tiên sinh, ngài thực sự không muốn gia nhập hội quán chúng tôi sao?" Gia Vĩ trường lão không khỏi hỏi lại, "Ngài hẳn phải biết rõ địa vị của hội quán Pulukes tại đế quốc Áo Bố Lai Ân. Gia nhập hội quán, đối với ngài mà nói, tuyệt đối là một chuyện tốt."
Lâm Lôi lắc đầu, giọng nói kiên định: "Thực xin lỗi, Gia Vĩ trường lão. Ta đã quyết định rồi, tạm thời không muốn gia nhập bất kỳ thế lực nào."
Gia Vĩ trường lão nhíu mày, trong mắt lóe lên một tia không vui, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại vẻ mặt ôn hòa: "Lâm Lôi tiên sinh, ta biết ngài là một thiên tài, năm nay mới hai mươi tuổi đã đạt tới cảnh giới Thánh vực. Nhưng ngài cũng phải biết, trên thế giới này, cường giả Thánh vực cũng không phải là vô địch. Phía sau lưng hội quán Pulukes là đế quốc Áo Bố Lai Ân, có thể cho ngài sự che chở rất lớn."
"Cảm tạ hảo ý của Gia Vĩ trường lão." Lâm Lôi đứng dậy, khẽ cúi người, "Nhưng ta thực sự có kế hoạch của riêng mình. Cáo từ."
Nói xong, Lâm Lôi xoay người rời khỏi đại sảnh. Phía sau truyền đến thanh âm bất mãn của Gia Vĩ trường lão: "Hừ! Thật không biết điều! Một Thánh vực sơ nhập mà thôi, thật sự cho là mình là nhân vật gì sao?"
Lâm Lôi nghe vậy, chỉ cười nhạt, cũng không để ý. Hắn vốn không có hứng thú với những thế lực như hội quán Pulukes.
Đi ra khỏi hội quán, Bối Bối lập tức nhảy lên vai Lâm Lôi, nói: "Lão đại, ngươi từ chối hắn, hắn sẽ không gây phiền phức cho chúng ta chứ?"
"Không sao đâu." Lâm Lôi xoa đầu Bối Bối, "Ở bên trong đế quốc Áo Bố Lai Ân, bọn họ cũng không dám làm loạn."
Ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm, Lâm Lôi trong lòng nghĩ đến những chuyện sắp tới. Hắn biết, con đường trở nên mạnh mẽ còn rất dài, hắn cần phải tiếp tục nỗ lực.
"Đi thôi, Bối Bối, chúng ta về trước đã." Lâm Lôi nói xong, liền hướng về phía chỗ ở của mình bước đi.