Chương 131: Đơn Đấu
A Mục vội vàng dùng sức, muốn vùng ra khỏi tay người đàn ông này, lại phát hiện cổ tay mình bị khóa rất khéo léo, cử động một cái là đau.
Hắn nuốt nước bọt, ngẩng đầu mang theo chút cung kính hỏi: "Anh... anh muốn nói gì?"
"Nghe tôi nói, đánh nhau thì cứ đánh nhau cho tử tế, đừng có rút dao."
"Là con đàn bà đó động thủ trước!" A Mục hung hăng nói, "Bọn tôi qua đây hỏi một câu cho tử tế, cô ta đã trực tiếp động thủ rồi! Không cho cô ta một bài học thì làm sao được?!"
Lúc này tên tóc vàng và tên trọc cũng để ý thấy vẻ mặt của A Mục không được tự nhiên, quyết định từ bỏ việc bao vây, từng bước một đi về phía Kiều Gia Kình.
"Cậu nói cô gái xinh đẹp đó đánh cậu à?" Kiều Gia Kình gật đầu, "Đúng là hiếm thấy, sao cô ấy không đánh tôi nhỉ?"
"Cậu... cậu mẹ nó kiếm chuyện..." A Mục nghiến răng nói, "Nếu cậu thực sự muốn động thủ thì bọn tôi cũng không sợ cậu đâu!"
Ánh mắt của tên trọc và tên tóc vàng trở nên lạnh lẽo, giơ dao tiến thêm một bước.
"Vậy thì quá tốt, tôi đang lo không tìm được lý do để động thủ đây."
Kiều Gia Kình đưa tay trái nắm lấy cổ áo của A Mục, tiếp đó tay phải nắm lấy cổ tay đối phương dùng lực bóp mạnh, A Mục liền kêu thảm một tiếng rồi con dao rơi khỏi tay.
Tên trọc lao lên một bước, giơ dao lên định đâm, Kiều Gia Kình vận lực, nhấc bổng cả người A Mục lên, vẽ ra một đường cong hoàn hảo trên không trung rồi ném mạnh về phía tên trọc.
Tên trọc biết mình không thể nào đỡ được A Mục, chỉ đành né sang một bên, A Mục cũng theo đó ngã xuống đất.
Lưng hắn chạm đất hoàn toàn, cả người bị ném đến choáng váng.
Tên trọc sau khi né tránh vội vàng xông lên, cầm dao vạch ngang một đường.
Đa số mọi người khi gặp phải đòn tấn công kiểu này đều sẽ ngả người ra sau né tránh, tuy có thể tránh được đòn chí mạng, nhưng cũng sẽ lộ ra sơ hở rất lớn.
Nhưng Kiều Gia Kình lại không hề né, ngay khoảnh khắc tên trọc ra tay, anh cũng tiến lên một bước, gần như chui thẳng vào lòng tên trọc.
Giây tiếp theo anh dùng khuỷu tay trái húc vào cẳng tay phải của đối phương, chặn đứng đòn tấn công trong chốc lát, sau đó lại đưa khuỷu tay phải vung về phía cằm đối phương, ở cự ly siêu gần như thế này, khuỷu tay dùng tốt hơn nắm đấm nhiều.
Gã đàn ông to lớn ăn trọn một cú thúc khuỷu tay, cả người vừa định ngã ra sau, Kiều Gia Kình đã đưa tay nắm lấy cổ áo đối phương, kéo tên trọc sắp ngã trở lại.
"Tôi muốn giết..."
Gã đàn ông hoàn hồn lại vừa định hét lớn một tiếng, Kiều Gia Kình lập tức biến nắm đấm thành chưởng, từ dưới hất thẳng lên cằm của tên trọc.
Cái miệng đang há to của tên trọc trực tiếp bị ép đóng lại, hàm trên và hàm dưới va vào nhau, lập tức phát ra âm thanh cực lớn.
Lần này hắn hoàn toàn im bặt, ngửa đầu ngã xuống.
Kiều Gia Kình không hề lơi lỏng cảnh giác, anh xoay người một cái, né khỏi mũi dao nhọn đâm tới từ phía sau.
Sau đó kẹp cả cánh tay đối phương vào nách, tay phải ở dưới, tay trái ở trên, trực tiếp khóa chặt cánh tay đối phương.
Tên tóc vàng lúc này bỗng nhiên ý thức được điều gì đó, hét lớn một tiếng: "Đừng...!"
Nhưng hắn chậm một bước, còn chưa nói hết câu, Kiều Gia Kình đã nhẹ nhàng dùng lực bẻ một cái, cánh tay đối phương liền trật khớp.
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, con dao của tên tóc vàng cũng rơi khỏi tay.
Kiều Gia Kình quay người lại, cũng nắm lấy cổ áo tên tóc vàng, sau đó một đòn quét chân hạ bộ, lại quật ngã đối phương.
Ba tên vừa nãy còn ngang ngược càn rỡ chỉ trong vòng ba mươi giây đã nằm hết xuống đất, phát ra những tiếng rên rỉ đau đớn.
"Chà! Anh đúng là lợi hại thật đấy!" Vân Dao vui vẻ tiến lên nắm lấy cánh tay Kiều Gia Kình, "Anh là võ sư à?"
Kiều Gia Kình ngại ngùng xoa xoa mũi, rồi quay đầu nhìn Tề Hạ: "Thế nào, Kẻ Lừa Đảo? Tôi không lừa anh đâu nhỉ, tôi thực sự có bản lĩnh đấy."
"Ừ, tôi biết từ lâu rồi." Tề Hạ gật đầu, "Nhưng có hơi khác với ấn tượng của tôi, sao anh cứ đi nắm cổ áo đối phương mãi thế? Đây là chiêu thức võ công gì vậy?"
"Hầy..." Kiều Gia Kình lộ ra nụ cười hơi ngượng ngùng, "Có chiêu thức gì đâu, lúc nãy tôi đi vệ sinh không cẩn thận dính vào tay rồi..."
Vân Dao nghe xong khựng lại một chút, vội vàng buông tay đang nắm lấy Kiều Gia Kình ra.
...
Tên tóc xanh, tên trọc, tên tóc vàng ba người cúi đầu khom lưng đứng trước mặt Tề Hạ và những người khác, ngoại trừ tên trọc, hai người còn lại trên mặt đều là nụ cười khiêm tốn.
"Ôi... thật ra là một sự hiểu lầm thôi..." A Mục cười nói, "Bọn tôi vậy mà lại dám động thủ với Kình ca, đúng là có mắt không thấy núi Thái Sơn rồi..."
「Bốp」!
Kiều Gia Kình tát một cái vào mặt đối phương, nói: "Xin lỗi cho tử tế vào."
"Vâng vâng vâng!" A Mục bị tát một cái, ngược lại cười càng tươi hơn, "Các vị đại ca đại tỷ, bọn tôi thực sự sai rồi, nếu biết trước Kình ca có bản lĩnh như vậy, bọn tôi nói gì cũng không dám gây chuyện..."
「Bốp」!
Lại một cái tát nữa.
"Sao? Không có bản lĩnh này thì cậu có thể gây chuyện à?"
"Không không không..." A Mục xua tay, "Sau này bọn tôi không gây chuyện với ai nữa, từ nay cải tà quy chính, tuyệt đối không gây sự nữa!"
「Bốp」!
"Ơ?" A Mục bị đánh đến choáng váng, "Không phải... Kình ca, câu tôi vừa nói cũng đâu có vấn đề gì."
"Ừ, cậu không có vấn đề rồi, còn hai tên đàn em của cậu thì sao? Sao chúng nó không nói gì?" Kiều Gia Kình hỏi.
A Mục ôm mặt mình, vẻ mặt uất ức: "Bọn chúng không nói chuyện thì anh đánh tôi làm gì..."
「Bốp」!
Liên tiếp mấy cái tát, hai bên má của A Mục đều sưng vù lên.
"Tôi sai rồi sai rồi!" A Mục vội vàng quay đầu tát tên trọc một cái, "Hai đứa bây cũng xin lỗi cho tao!"
"Tôi không xin lỗi!" Tên trọc quát lớn một tiếng, "Vừa rồi bị đánh ngã chỉ là do tôi sơ suất thôi, A Mục, tại sao chúng ta phải sợ hắn? Điều này hoàn toàn không giống tác phong của cậu!"
"Thằng nhóc này...!" A Mục sốt ruột đến nghiến răng nghiến lợi, hắn biết bản lĩnh mà Kiều Gia Kình vừa phô diễn ra rất lợi hại, nhưng hắn vẫn mặt không đổi sắc tim không đập loạn, đối phó với ba tên cầm dao mà vẫn thong dong tự tại, chứng tỏ thực lực thật sự của anh không chỉ dừng lại ở mức này.
Kiều Gia Kình nhìn tên trọc một cái, hỏi: "Cậu muốn thế nào?"
"Đơn đấu!"
"Đơn đấu...? Được." Kiều Gia Kình gật đầu, rồi đi đến một khoảng đất trống, hoạt động cổ một chút.
Sau đó anh chỉ vào tên trọc nói: "Cậu, ra đây."
Tên trọc nghiến răng nhìn Kiều Gia Kình: "Cậu nghĩ lần nào cậu cũng may mắn như vậy sao?!"
"Ra đây." Kiều Gia Kình không trả lời, chỉ vẫy vẫy tay.
Tên trọc cũng nổi máu, lập tức cởi áo trên của mình ném xuống đất, lộ ra một thân cơ bắp trắng trẻo, cường tráng.
Thân cơ bắp này nhìn qua là biết đã bỏ không ít công sức trong phòng gym.
Kiều Gia Kình mỉm cười, cũng cởi áo trên của mình ra.
Tên trọc thấy vậy, khẽ nuốt nước bọt, cảm giác đối phương và mình hoàn toàn không cùng đẳng cấp.
Tuy cơ bắp của Kiều Gia Kình không phát triển bằng tên trọc, nhưng những hình xăm sống động như thật tôn lên thân mình đầy những vết sẹo dao đáng sợ, khiến anh trở nên vô cùng nổi bật.
Chỉ thấy bên trái người này là rồng vác vai, bên phải là hổ xuống núi, sau lưng xăm một con cá chép rồng khổng lồ, đang uốn lượn tung hoành giữa những con sóng dữ dội.
Ngay trước thân con cá chép rồng, một hàng chữ thảo bay bổng uốn lượn từ trên xuống dưới——
「Trời đất vốn rộng lớn, mà kẻ ti tiện tự thu hẹp mình」!
"Anh trọc, đã quyết định đơn đấu, thì không phải chuyện điểm đến thì dừng nữa đâu."