Chapter 513: Hội Hợp
Theo chỉ huy của Chu Lục, đội của Tề Hạ và Tiền Ngũ cùng đội của Trần Tuấn Nam tiến về hai hướng, tiết kiệm được khoảng một nửa thời gian, cuối cùng cũng nhìn thấy đội ngũ kia bên đường.
Đội ngũ này khác hẳn đội của Tề Hạ và đội của Kiều Gia Kình, không phải toàn quân không tổn thương, cũng không phải toàn quân bị thương.
Trong số họ có hai người trông chẳng khác gì đã chết, còn những người còn lại kể cả đội trưởng đều nhảy nhót tưng bừng.
Rốt cuộc đây là tình huống quái dị gì vậy?
"Ôi chao ôi!!" Trần Tuấn Nam nhìn thấy Tề Hạ và những người khác thì vui vẻ vẫy tay, "Đây không phải lão Tề, lão Kiều, tiểu Tiền Đậu, đại lão Lý, Chu Mạt sao? Trùng hợp vậy à? Các cậu cũng dẫn đồng đội đứng đây chờ cứu viện à? Ôi chao ôi lão Kiều sao cậu gầy thế? Tiểu Tiền Đậu sao cậu..."
Câu này rõ ràng hơi dài, Trần Tuấn Nam nói một hơi xong thì thở hồng hộc.
"Đừng đùa nữa." Tề Hạ nói, "Cứu người trước đã."
Tề Hạ vừa dứt lời, ánh mắt liền dừng lại trên người Tiểu Khương Thập.
Đứa bé này tự ôm lấy cái đầu đã biến dạng không còn ra hình thù gì của mình, lúc này đang lặng lẽ đứng một bên, con mắt lười biếng duy nhất còn sót lại trên đầu đảo qua đảo lại bốn phía, trông khá là rùng rợn.
"Đứa bé này là..."
"'Bất Diệt' Khương Thập." Trần Tuấn Nam nói.
"Cậu mới bất diệt!" Cái đầu trong lòng Khương Thập gào lên, "Cả nhà cậu đều bất diệt! Tôi là 'Bất Diệt'! Tôi... tuy, tuy bây giờ tôi sắp diệt thật rồi..."
"Được được được, cậu 'Bất Diệt', cậu như thế này mà không cứu thì thật sự sẽ không diệt cũng phải diệt..." Trần Tuấn Nam thở dài, ngẩng đầu nhìn Tề Hạ và Kiều Gia Kình, "Lão Tề, lão Kiều, các cậu nói xem tôi dẫn cái đội gì thế này? Một thằng 'Bất Diệt' Khương Thập, bên kia còn có thằng 'Tự Bạo' Tống Thất, một thằng bị đánh thì đầu bay mất, ôm đầu mình chạy khắp nơi, một thằng đánh người thì suýt nữa tự nổ chết mình, nổ xong thì oa oa kêu."
"Xin ngắt lời một chút..." Tống Thất nghiến răng nói, "Đội trưởng, tôi có kêu một tiếng nào đâu."
"Được được được, tôi nói là Địa Thố oa oa kêu." Trần Tuấn Nam gật đầu như điên, "Cậu đúng là không kêu một tiếng nào, bây giờ tôi phong cho cậu làm Thiết Nam đệ nhất Kinh Thành."
"Đội trưởng... tôi cũng không phải người Bắc Kinh..."
Một phen lời nói của Trần Tuấn Nam khiến Kiều Gia Kình và Cảnh sát Lý cười khổ không ngừng, có thể để Trần Tuấn Nam làm đội trưởng, e rằng cũng là phúc phận ba đời tu luyện của đội ngũ này.
Tề Hạ không thèm để ý đến Trần Tuấn Nam, chỉ có chút kinh ngạc khi một người bị đứt đầu mà vẫn có thể nói chuyện, nhìn kỹ lại, đứa bé này trên người không ít vết thương, thậm chí cả chân cũng gãy, nửa bên mặt dường như bị người ta xé toạc ra, nhưng lớp da rách lại không hề chảy máu.
Phần cổ đứt lìa và bên dưới cái đầu lộ ra màu đen kịt, bên trong cơ thể giống như vũ trụ bao la, một mảng hư vô màu đen, nhìn kỹ còn thấy hơi nhúc nhích, trạng thái này thật sự vẫn còn là con người sao?
Tề Hạ nhíu mày, cảm giác mình rõ ràng đã từng thấy trạng thái này, nếu tình huống thật sự như mình nghĩ... vậy thì quả thực là tình huống đáng sợ nhất.
"Huyền Vũ" dù có bị chặt đầu cũng sẽ không chết.
Tiền Ngũ ra hiệu cho Chu Lục một cái, Chu Lục lập tức bước lên đón lấy cái đầu của Tiểu Khương Thập, rồi đặt nó lên trên cổ.
"Khương Thập, nhịn một chút." Chu Lục nói, "Tôi để Ngũ Ca tái tạo lại cho cậu."
Tiền Ngũ trước tiên nhìn mấy người gần đó, phát hiện những người ở đây đều có vóc dáng cao lớn, không thích hợp để tái tạo cho Khương Thập, đành thở dài, bước lên trước trực tiếp dùng tay trái chạm vào thân thể Khương Thập.
Thân thể hiện tại đến từ La Thập Nhất, cao lớn hơn thân thể vốn có của Tiểu Khương Thập không ít, tuy không vừa với bộ quần áo đang mặc trên người, nhưng bây giờ cũng chỉ có thể cứu người trước đã.
Khoảnh khắc bị Tiền Ngũ chạm vào, thân hình Khương Thập đột nhiên biến đổi, chỉ là quá trình biến đổi lần này lâu hơn lần trước, cậu bé giống như quả bóng được thổi phồng từ từ phình to lên, xương cốt trên người kêu lách tách, còn trán Tiền Ngũ cũng chảy ra không ít mồ hôi.
Tề Hạ cũng đại khái biết được nhược điểm của năng lực Tiền Ngũ, cái gọi là "Song Sinh Hoa", ngay từ đầu vốn không phải là năng lực y liệu chuyên dụng, trong thời gian ngắn không ngừng hoán đổi thân thể của người khác chắc chắn sẽ tạo thành gánh nặng không nhỏ cho bản thân Tiền Ngũ, hai ngày nay anh ta sử dụng năng lực hoán đổi của mình quá nhiều, cho dù là "Song Sinh Hoa", hiện tại tinh thần cũng nên có chút hoảng hốt rồi.
Kiều Gia Kình trước đó không biết thủ đoạn của Tiền Ngũ, đây là lần đầu tiên nhìn thấy đối phương cứu sống một đứa bé bị đứt đầu, không khỏi kinh hô thành tiếng: "Chà! Lão biến hình, cái lão già này của cậu..."
Lời còn chưa dứt, Tề Hạ và Trần Tuấn Nam đồng thời xông tới bịt miệng anh ta lại.
"Ưm..." Kiều Gia Kình giật mình, trợn to mắt nhìn hai người trước mặt, không biết ý gì.
"Nắm Đấm, bớt nói vài câu đi..." Tề Hạ nhíu mày nói, "Bây giờ Tiền Ngũ đang dùng 'Hồi Âm' cứu người, cậu mà nói ra thì phiền phức to."
"Đúng vậy lão Kiều." Trần Tuấn Nam cũng có chút sốt ruột nói, "Tiếng chuông vừa rồi lớn như vậy, rõ ràng là của cậu! Bây giờ cậu mà nói bậy... nhẹ thì Tiền Ngũ tẩu hỏa nhập ma, nặng thì gân mạch tổn hại!"
"Cậu cũng bớt nói vài câu đi!" Tề Hạ khẽ quở trách một tiếng, "Tóm lại cứ đợi Tiền Ngũ cứu xong người đã... Nắm Đấm bây giờ đang trong trạng thái 'Hồi Âm', nghĩ thế nào cũng thấy có chút không an toàn."
Hai người thấy Kiều Gia Kình dường như đã hiểu, mới buông tay đang bịt miệng anh ta ra.
"Chết tiệt... 'Hồi Âm' của tôi đáng sợ vậy sao? Nói chuyện cũng không được bậy bạ à?" Kiều Gia Kình vẫn còn kinh hồn chưa định nhìn hai người trước mặt.
Hai người chỉ nhíu mày ra hiệu anh ta im miệng, không trả lời.
Chu Lục thấy cổ và đầu của Khương Thập đã hoàn toàn dung hợp lại với nhau, lúc này mới từ từ buông tay ra.
Còn Khương Thập cũng từ từ mở mắt, thân thể này quả thực không mấy tương xứng với khuôn mặt non nớt của cậu bé, ngũ quan của cậu cũng được phóng to theo tỷ lệ trên mặt, tạo cảm giác vô cùng kỳ quặc, trông cứ như một đứa trẻ được phóng to lên, nhưng may là cậu bé đã giữ được mạng sống.
"Trong nhà tù chắc vẫn còn một đứa trẻ." Tiền Ngũ nói, "Tên là Trịnh Anh Hùng...? Đến lúc đó tôi sẽ hoán đổi thân thể cho cậu lần nữa, bây giờ cứ tạm chấp nhận vậy đi."
Khương Thập hoạt động cổ một chút, cảm thấy không có vấn đề gì lớn thì gật đầu: "Cũng không cần hoán đổi đâu, Ngũ Ca, thân thể lần này tiện lợi hơn nhiều so với thân thể của Cửu Tỷ lần trước, bây giờ tôi cảm thấy mình vừa cao vừa khỏe, vui không tả nổi..."
"Vậy thì tốt nhất."
Tiền Ngũ vỗ vai Khương Thập, lại đi sang một bên chữa trị vết thương cho Tống Thất, vết thương của Tống Thất trông có vẻ nhẹ hơn Khương Thập một chút, lần này gần như là hồi phục tức thì, nhưng sắc mặt Tiền Ngũ đã càng ngày càng khó coi, anh ta lau mồ hôi trên trán, đi sang một bên ngồi xuống, không ngừng điều chỉnh hơi thở của mình.
Tề Hạ quay đầu nhìn Tiền Ngũ, lại nhìn Khương Thập đang nhảy nhót tưng bừng bên cạnh, từ từ nhíu mày.