Chương 1920: Thần Niệm Thể

⏱ ~16 min read

## Chương 1920: Thần Niệm Thể

Tà khí tử vong trong cơ thể Hắc Viêm Đại Tướng điên cuồng trút ra, rót vào Tử Thần Chi Ảnh, khiến cho Tử Thần Chi Ảnh càng lúc càng ngưng thực, tựa như Tử Thần chân chính sắp giáng lâm tòa động khụ này.

Tử Thần Chi Ảnh thò ra một bàn tay, dẫn động lực lượng tử vong niệm lực bàng bạc, nghênh đón Thanh Thiên Phù Đồ Tháp.

Thanh Thiên Phù Đồ Tháp xoay tròn với tốc độ kinh người, giải phóng ra từng đạo Chí Tôn chi lực, không gian mơ hồ có dấu hiệu bị xé rách.

Thế nhưng, nó lại không hề phá hủy được bàn tay kia của Tử Thần Chi Ảnh, lại bị sinh sôi ngăn cản.

Cùng lúc đó, Tử Thần Chi Ảnh thò ra một bàn tay khác, một chuỗi hạt kỳ quái tỏa ra ánh sáng u thâm bay ra.

Chuỗi hạt này, tổng cộng có mười hai viên, mỗi viên đều được khắc lên một đạo văn lộ phồn tạp, tựa như có được lực lượng quỷ thần khó lường.

Bất quá, chỉ có ba viên là ngưng thực, những viên khác đều còn ở trạng thái hư ảo, tựa hồ còn chưa luyện chế hoàn thành.

Giờ khắc này, ba viên ngưng thực nở rộ u quang, phù văn phồn tạp khắc trên đó hiện ra.

"Định."

Hắc Viêm Đại Tướng quát lớn, thúc giục chuỗi hạt bay lên phía trên Thanh Thiên Phù Đồ Tháp.

Chuỗi hạt giải phóng ra bí lực cường đại, tựa như có thể đem hết thảy đều giam cầm.

Lập tức, Thanh Thiên Phù Đồ Tháp ngừng xoay tròn, Chí Tôn chi lực khó có thể lại bộc phát ra, lại bị sinh sôi khắc chế.

"Hửm?"

Trong mắt Trương Nhược Trần hiện lên một đạo dị quang, khá là ngoài ý muốn.

"Tử vong niệm lực quả nhiên không tầm thường, trong tình huống ý thức khí linh trầm miên, xem ra Thanh Thiên Phù Đồ Tháp không làm gì được Hắc Viêm Đại Tướng này." Trương Nhược Trần thầm nghĩ trong lòng.

Cường giả tiếp thiên cảnh, quả nhiên không thể khinh thường.

Trải qua một trận chiến ở Kiếm Trủng, Thanh Thiên Phù Đồ Tháp tiêu hao quá nhiều bản nguyên lực lượng, ý thức khí linh đã chìm vào giấc ngủ, trong thời gian ngắn, không cách nào khôi phục lại.

Không có ý thức khí linh phối hợp, uy lực mà Thanh Thiên Phù Đồ Tháp có thể bộc phát ra, không thể nghi ngờ sẽ đại đả chiết khấu.

Thanh Thiên Phù Đồ Tháp bị chuỗi hạt trấn áp, Tử Thần Chi Ảnh lập tức cúi người, thò ra hai tay, chộp về phía bốn người Trương Nhược Trần.

Kỷ Phạm Tâm giơ một tay lên, những cánh hoa quanh thân bay ra, hóa thành một dòng sông hoa tươi, ngăn cản Tử Thần chi thủ.

Hạng Sở Nam tiến lên một bước, gầm lớn: "Tử tộc, thì nên đi chết, Hạng gia gia thưởng cho ngươi một cái mũ đội."

Vừa nói, hắn lấy ra Ma Vương Kim Quán, ma khí bàng bạc rót vào bên trong, mấy chục vạn đạo minh văn hiện ra, đan xen lẫn nhau, diễn sinh ra Chí Tôn chi lực cường đại.

Đồng tử Hắc Viêm Đại Tướng co rút lại: "Lại một kiện Chí Tôn Thánh Khí."

Đám người này rốt cuộc là lai lịch gì? Chí Tôn Thánh Khí khi nào lại trở nên thường thấy như vậy?

Không kịp suy nghĩ nhiều, Hắc Viêm Đại Tướng vội vàng hiến tế nhiều tinh khí hơn, khiến cho Tử Thần Chi Ảnh càng thêm ngưng thực.

Lấy Tử Thần Chi Ảnh làm trung tâm, vô số tử vong quy tắc hiện ra, cấu trúc thành đạo vực bàng đại, vô số quy tắc du đãng giữa thiên địa bị hấp dẫn mà đến, xoay quanh đạo vực xoay tròn.

"Ầm."

Ma Vương Kim Quán đụng chạm lên đạo vực, lực lượng cuồng bạo kích đãng, lại không hề đánh tan đạo vực, ngược lại bị đạo vực hút lấy, như lâm vào vũng bùn.

"Ba người các ngươi lập tức đi đối phó Bùi Vũ Điền, đoạt lại Nguyên Hội Thánh Dược."

Hắc Viêm Đại Tướng âm thầm truyền âm cho ba vị Tử Vong Tướng Quân.

"Rõ."

Ba vị Tử Vong Tướng Quân lập tức hành động.

Hiện tại Hắc Viêm Đại Tướng ngăn cản bốn người Trương Nhược Trần, Tử Dương Thánh Vương cùng một vị Thánh Vương Thiên Đình Giới khác, cũng đều sớm lui sang một bên, chính là thời cơ tốt nhất để đoạt lấy Nguyên Hội Thánh Dược.

Chỉ cần Nguyên Hội Thánh Dược đến tay, bọn họ cũng không cần tiếp tục liều mạng với đám người Trương Nhược Trần, có thể lập tức lui đi. Cho dù Nguyên Hội Thánh Dược đã bị Bùi Vũ Điền nuốt vào bụng, bọn họ cũng có biện pháp luyện ra dược lực.

Tử Dương Thánh Vương và một vị Thánh Vương tiếp thiên cảnh Thiên Đình Giới khác, lúc này đang đứng ở một bên xem chiến.

Vốn dĩ bọn họ nói là muốn giúp Bách Hoa Tiên Tử, thế nhưng khi nhìn thấy Trương Nhược Trần tế ra Thanh Thiên Phù Đồ Tháp, bọn họ liền lập tức lui ra, tránh bị liên lụy.

Vị Thánh Vương tiếp thiên Thiên Đình Giới kia hai mắt tỏa sáng, thấp giọng nói: "Vậy mà lại có hai kiện Chí Tôn Thánh Khí, Tử Dương Thánh Vương, thứ này còn quý giá hơn cả Nguyên Hội Thánh Dược."

Tử Dương Thánh Vương cũng ánh mắt lóe tinh quang, nhìn chằm chằm Thanh Thiên Phù Đồ Tháp và Ma Vương Kim Quán, trong mắt không khỏi lộ ra vẻ tham lam.

Lấy tu vi thực lực của hắn, nếu có thể sở hữu một kiện Chí Tôn Thánh Khí, đủ để cùng cường giả Lâm Đạo Cảnh phân đình kháng lễ, dưới Đại Thánh khó gặp đối thủ.

"Bảo vật thì nên nắm trong tay cường giả." Tử Dương Thánh Vương trầm giọng nói.

"Xoạt."

Một đạo tử khí, từ trong cơ thể Tử Dương Thánh Vương bay ra, hóa thành một đạo thất luyện, cuốn về phía Thanh Thiên Phù Đồ Tháp.

Cùng lúc đó, một vị cường giả Thánh Vương Thiên Đình Giới khác cũng ra tay, một con long trảo màu đỏ thò ra, chộp về phía Ma Vương Kim Quán.

Hai người đều có tính toán hay ho, muốn nhân lúc bốn người Trương Nhược Trần cùng Hắc Viêm Đại Tướng đấu đến khó phân thắng bại, đoạt lấy hai kiện Chí Tôn Thánh Khí.

Tuy biết rõ bốn người Trương Nhược Trần cùng Hắc Viêm Đại Tướng đều không dễ chọc, nhưng phú quý hiểm trung cầu, hai kiện Chí Tôn Thánh Khí, đáng giá để bọn họ mạo hiểm.

Trong mắt Trương Nhược Trần hiện lên hàn quang, lạnh giọng nói: "Tự tìm đường chết."

Lật tay nắm lại, Trầm Uyên Cổ Kiếm xuất hiện, vô số thời gian ấn ký hiện ra, như sao trời điểm điểm, đẹp đẽ mà thần bí.

Trầm Uyên Cổ Kiếm hậu phát tiên chí, hai đạo thời gian kiếm khí chém ra.

"Rắc."

Tử khí thất luyện và xích sắc long trảo hiện ra vô cùng yếu ớt, đều bị chém đứt.

Cũng ngay lúc này, Tử Dương Thánh Vương cùng vị cường giả Thánh Vương Thiên Đình Giới kia, thân thể run lên, cảm nhận được một cỗ cảm giác suy yếu mãnh liệt, trong nháy mắt truyền khắp toàn thân.

"Chuyện gì xảy ra?"

Hai đại cường giả trong lòng kinh hãi khôn tả, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Trương Nhược Trần thi triển Không Gian Na Di, trong nháy mắt xuất hiện bên cạnh hai đại cường giả.

Hoành kiếm chém một cái, một kiếm đem thân thể hai đại cường giả chém đứt làm hai đoạn, máu tươi màu tím cùng màu đỏ vẩy ra.

Hai người rốt cuộc là tuyệt đỉnh cường giả tiếp thiên cảnh, sinh mệnh lực cực kỳ cường đại, cho nên một kiếm này cũng không thể đem bọn họ chém giết.

Trương Nhược Trần bay nhanh lên trước, Trầm Uyên Cổ Kiếm đâm về phía mi tâm của một vị Thánh Vương tiếp thiên Thiên Đình Giới kia.

Người này vốn đã bị thương rất nặng, trước bị thời gian ấn ký chém đi hai trăm năm thọ nguyên, tiếp theo lại bị chém đứt thân thể, lúc này hoàn toàn không có lực phản kháng.

"Phốc."

Trầm Uyên Cổ Kiếm trong nháy mắt đâm xuyên mi tâm của vị cường giả này, kiếm khí nghiền nát Thánh Hồn của hắn.

Ánh mắt Trương Nhược Trần lạnh lùng, rút Trầm Uyên Cổ Kiếm ra, chuyển sang công kích Tử Dương Thánh Vương.

Trong mắt Tử Dương Thánh Vương lộ ra vẻ kinh hoảng, kêu lớn: "Ngươi không thể giết ta, sư môn của ta chính là Tử Thiên Điện, nếu ngươi giết ta, ắt có đại họa."

"Thì ra là người của phái hệ Thiên Đường Giới." Trương Nhược Trần nói.

Tử Dương Thánh Vương tưởng rằng sẽ có chuyển cơ, vội vàng nói tiếp: "Đúng vậy, Tử Thiên Điện chúng ta chính là thế lực đệ nhất Hồng Dương Đại Thế Giới, truyền thừa từ Thiên Đường Giới. Giữa chúng ta chỉ là có một chút hiểu lầm, không cần thiết phải liều mạng sống chết. Ngươi hẳn cũng không muốn vì chuyện này mà đắc tội với Thiên Đường Giới chứ?"

"Muốn dùng Thiên Đường Giới để áp ta? Xem ra ngươi cũng không biết ta là ai." Trương Nhược Trần cười khẩy.

Nghe vậy, trong lòng Tử Dương Thánh Vương mơ hồ dâng lên cảm giác bất tường, hỏi: "Ngươi là ai?"

"Trương Nhược Trần." Trương Nhược Trần nói.

Nghe thấy cái tên này, đồng tử Tử Dương Thánh Vương lập tức co rút lại, nỗi sợ hãi mãnh liệt, dâng lên trong lòng.

Hắn trước đây đúng là chưa từng gặp Trương Nhược Trần, nhưng lại sớm đã nghe nói về chuyện của Trương Nhược Trần, cũng biết rõ các loại ân oán dây dưa giữa Trương Nhược Trần và phái hệ Thiên Đường Giới.

Hắn vừa rồi vậy mà lại dùng Thiên Đường Giới để uy hiếp Trương Nhược Trần, hoàn toàn chính là tự mình đâm đầu vào lưỡi đao.

"Ta..."

Tử Dương Thánh Vương vừa muốn nói gì đó, Trương Nhược Trần đã giơ Trầm Uyên Cổ Kiếm lên, đâm xuyên mi tâm hắn.

Đối với người của phái hệ Thiên Đường Giới, Trương Nhược Trần xưa nay chưa từng mềm lòng. Huống chi, còn là kẻ tiểu nhân âm hiểm ra tay sau lưng trong lúc hắn đang đối chiến với cường giả Tử tộc.

Chết cũng đáng đời.

Từ khi Viêm Thần muốn giết Trương Nhược Trần, hoặc là nói, từ khi Trương Nhược Trần trở thành truyền nhân thời không, mâu thuẫn giữa hắn và Thiên Đường Giới, đã không thể điều hòa.

Tử Dương Thánh Vương trợn to hai mắt, trong ánh mắt tràn đầy vẻ không cam lòng, ngã thẳng xuống vũng máu.

"Ầm."

Đúng lúc này, phương hướng Thần Huyết Trì, bộc phát ra một cỗ lực lượng kinh khủng vô cùng, một đạo huyết sắc đao mang, xông thẳng lên trời.

Ba vị Tử Vong Tướng Quân vốn đã xuất hiện đến bên bờ Thần Huyết Trì, đột nhiên, biến sắc, vội vàng vận dụng tử vong niệm lực, ngưng tụ ra một đạo hộ tráo.

"Ầm."

Hộ tráo do tử vong niệm lực hình thành trước tiên kịch liệt chấn động, sau đó vỡ vụn ra.

Huyết sắc đao mang xuyên qua hộ tráo, dư uy không giảm, chém về phía ba vị Tử Vong Tướng Quân.

Ba vị Tử Vong Tướng Quân đều bay ngược ra ngoài, phun ra máu tươi đầy miệng, đã bị trọng thương.

Trong Thần Huyết Trì, thân ảnh Bùi Vũ Điền hiện ra, trong tay cầm thanh đao đá đã biến thành màu đỏ máu.

Vừa rồi hắn bị đánh vào trong Thần Huyết Trì, có thể nói là vô cùng hung hiểm, suýt chút nữa bị Thần Huyết nuốt chửng.

May mà Thạch Đao kịp thời hộ chủ, vì hắn ngăn cản lực lượng Thần Huyết, đồng thời truyền cho hắn một chút lực lượng kỳ dị, lại khiến cho thương thế của hắn trong nháy mắt khôi phục hơn phân nửa.

Đồng thời, Thạch Đao tựa như một sinh mệnh thể, hấp thu đại lượng Thần Huyết, thân đao cũng vì vậy mà biến thành màu đỏ máu.

Trương Nhược Trần xuất hiện sau lưng ba vị Tử Vong Tướng Quân, thi triển "Huy Nguyệt Như Ca", nhẹ nhàng chém đầu ba vị Tử Vong Tướng Quân.

Sau đó, hắn vung nắm đấm, một quyền một cái, đem đầu của ba vị Tử Vong Tướng Quân đánh nát, cắt đứt khả năng sống sót của bọn họ.

Ba vị Tử Vong Tướng Quân không phải Đế Tử, Thần Tử, chỉ là tu sĩ Đạo Vực Cảnh bình thường, không thể vượt cảnh giới chiến đấu, lấy tu vi cảnh giới hiện tại của Trương Nhược Trần, thêm vào sự huyền diệu của Hằng Cổ Chi Đạo, giết bọn họ như đồ heo chó.

Hằng Cổ Chi Đạo, chính là vô thượng chi đạo.

Trương Nhược Trần đưa mắt nhìn về phía Bùi Vũ Điền, nói: "Ngươi thế nào?"

"Còn tốt, chết không được, không ngờ ngươi lại xuất hiện ở đây, đa tạ." Bùi Vũ Điền nói.

Trương Nhược Trần gật đầu, nói: "Không cần cảm ơn, chúng ta không vội ôn chuyện, trước tiên giải quyết Hắc Viêm Đại Tướng này đã."

Trong mắt Bùi Vũ Điền hiện lên một đạo lệ mang, tay phải nắm chặt Thạch Đao, nói: "Được."

"Xoạt."

Bùi Vũ Điền vung Thạch Đao, dốc hết sức lực, bổ ra một đạo huyết sắc đao mang.

Cũng không biết có phải vì hấp thu Thần Huyết trong Thần Huyết Trì hay không, Thạch Đao trở nên có chút khác biệt, khí tức phát ra, so với khí tức trên người Bùi Vũ Điền còn cường đại hơn gấp mười lần không chỉ.

Thân đao màu đỏ máu, hoa văn trên đó, hoàn toàn khế hợp với sơn xuyên địa thế Bắc Vực, lực lượng giữa thiên địa không ngừng hội tụ qua đó, cùng đao dung hợp làm một.

Tựa như lực lượng của cả Bắc Vực, đều đè lên người Bùi Vũ Điền.

Một đao vung ra, cả Bắc Vực đều điện thiểm lôi minh, thiên tượng kịch biến, quần tinh chấn động.

"Vút."

Cùng lúc đó, một đạo thân ảnh mơ hồ, từ trong cơ thể Trương Nhược Trần bay ra, nắm lấy Trầm Uyên Cổ Kiếm, với tốc độ vượt xa tưởng tượng, chém về phía Tử Thần Chi Ảnh.

Đó là Kiếm Hồn.

Kiếm Hồn ngự kiếm, thi triển bất kỳ kiếm thuật nào, uy lực đều có thể đạt đến cực hạn.

"Xoẹt."

Tử Thần Chi Ảnh bị Trầm Uyên Cổ Kiếm chém thành hai nửa, tử vong niệm lực bàng bạc điên cuồng tiết ra ngoài.

Không có Tử Thần Chi Ảnh che chở, huyết sắc đao mang do Bùi Vũ Điền bổ ra, thẳng tắp chém lên người Hắc Viêm Đại Tướng.

"Phốc."

Hắc Viêm Đại Tướng phun máu tươi, bay ngược ra ngoài.

"Trấn áp."

Trương Nhược Trần quát khẽ, Thanh Thiên Phù Đồ Tháp lập tức xoay tròn, trấn áp xuống đỉnh đầu Hắc Viêm Đại Tướng.

"Không."

Hắc Viêm Đại Tướng phát ra tiếng gầm không cam lòng, lại căn bản không thể ngăn cản Thanh Thiên Phù Đồ Tháp.

Xoạt một tiếng, theo một đạo thanh quang chớp động, Thanh Thiên Phù Đồ Tháp đem Hắc Viêm Đại Tướng thu vào trong tháp, toàn thân lực lượng bị giam cầm, lại không thể phản kháng.

Trương Nhược Trần vẫy tay một cái, Thanh Thiên Phù Đồ Tháp nhanh chóng biến nhỏ, bay vào trong tay.

Lập tức, trong động khụ trở nên yên tĩnh, trận chiến coi như tạm thời kết thúc.

"Tử Dương Thánh Vương đã xuất hiện ở Bắc Vực, xem ra sư huynh Tử Phong Thánh Vương của hắn, cũng hẳn đã đến!" Kỷ Phạm Tâm lên tiếng nhắc nhở.

"Tử Phong Thánh Vương và Tử Dương Thánh Vương quan hệ rất tốt?" Trương Nhược Trần nói.

"Hai người là huynh đệ song sinh, danh tiếng ở Hồng Dương Đại Thế Giới cực lớn. Tu vi của Tử Phong Thánh Vương, vượt xa Tử Dương Thánh Vương, được xưng là đệ nhất nhân dưới Đại Thánh của Hồng Dương Đại Thế Giới."

"Lần này phiền toái lớn rồi!"

Tuy nói không có ai nhìn thấy Trương Nhược Trần chém giết Tử Dương Thánh Vương, nhưng hai người là huynh đệ song sinh, giữa nhau sẽ có cảm ứng huyền diệu, cảm nhận được hung thủ là ai, cũng không phải chuyện khó.

Huống chi, giống như cường giả Tử Phong Thánh Vương, ít nhiều cũng tinh thông một chút bí thuật suy tính, không thể không phòng.

Trương Nhược Trần nói: "Tử Dương Thánh Vương vốn nên chết, cho dù Tử Phong Thánh Vương có ở đây, hắn cũng chỉ có đường chết."

Nghe vậy, Kỷ Phạm Tâm không nói gì thêm, chỉ nhắc một câu mà thôi! Nàng tin tưởng, cho dù Tử Phong Thánh Vương thật sự tìm tới cửa, Trương Nhược Trần cũng có đối sách ứng phó.

Lực lượng thời gian và không gian, không phải tu sĩ bình thường có thể suy đoán.

"Có lẽ chúng ta nên trước tiên thu lấy Thần Thạch và Thần Huyết." La Ất chen lời nói.

Không khỏi, bốn người Trương Nhược Trần, đều đưa mắt nhìn về phía trên Thần Huyết Trì, mảnh "tinh không" kỳ dị kia, trong mắt ai nấy đều có tinh quang chớp động.

"Tinh không" những vì sao lấp lánh kia, chính là từng viên Thần Thạch, số lượng còn không ít, tổng cộng có mười hai viên.

Trong mắt Trương Nhược Trần lộ ra quang mang nóng rực, ý nghĩa của Thần Thạch đối với hắn, không cần bàn cãi, có được Thần Thạch, là có thể mở ra Nhật Quỹ, thực lực liền có thể nhanh chóng tăng lên.

Giũ tay một cái, Trầm Uyên Cổ Kiếm bay ra, đâm về phía đỉnh động.

Một viên Thần Thạch, trong nháy mắt bị Trầm Uyên Cổ Kiếm cạy xuống từ đỉnh động, cũng không bị bất kỳ trở ngại nào.

Trương Nhược Trần lập tức đưa tay chộp một cái, viên Thần Thạch kia thẳng tắp bay về phía hắn.

"Ầm."

Đúng lúc này, khí tức kinh khủng vô cùng, từ sâu trong động khụ trào ra.

Trương Nhược Trần một tay nắm lấy Thần Thạch, sau đó, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào sâu trong động khụ.

Mơ hồ, hắn nhìn thấy một đạo xà ảnh lướt nhanh mà đến, há to cái miệng đầy máu, hiện ra vẻ dữ tợn vô cùng.

Quan trọng hơn là, khí tức trên người xà ảnh cực kỳ đáng sợ, gần như muốn ép đến mức hắn không thở nổi.

Loại áp lực này, từ khi hắn đột phá đến Cửu Bộ Thánh Vương đến nay, còn chưa từng cảm nhận qua, cho dù là Huyết Đồ cũng không cho hắn áp lực lớn như vậy.

Không chỉ có hắn, những người khác cũng đều có cảm nhận giống nhau, quả thực muốn nhịn không được mà quỳ xuống.

"Đi mau."

Sắc mặt Trương Nhược Trần kinh biến, quyết đoán lập tức, lấy ra một quyển Không Gian Truyền Tống Trục.

Một đạo không gian lực lượng kỳ dị xuất hiện, bao bọc lấy năm người, trong nháy mắt truyền tống ra khỏi động phủ.

"Ầm."

Xà ảnh cực tốc lao tới, chỉ thiếu một chút, liền có thể đem năm người Trương Nhược Trần lưu lại.

"Gào."

Xà ảnh phát ra từng trận gầm rú, chấn động trời đất, đem đại lượng nham thạch trong động khụ chấn rơi xuống, lộ ra từng khối thần cốt tinh oánh ẩn giấu trong nham thạch.

Trong nháy mắt, hình thái động khụ phát sinh biến hóa cực lớn, thì ra là một viên đầu lâu xà khổng lồ bằng xương, tản ra thần quang rực rỡ, đem âm sát chi khí đều khu trừ sạch.

Tựa như vì mất đi mục tiêu, xà ảnh rất nhanh lui vào sâu trong động khụ, động khụ lần nữa khôi phục bình tĩnh, tựa như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra.

Trên Sinh Tử Nhai, thân ảnh năm người Trương Nhược Trần, xuất hiện giữa không trung.

Vừa mới truyền tống ra, bọn họ liền nghe thấy tiếng gầm rú truyền từ dưới Sinh Tử Nhai lên, không khỏi cảm thấy vô cùng kinh hãi.

"Rốt cuộc đó là thứ gì? Sao lại đáng sợ như vậy?" Hạng Sở Nam vẻ mặt đầy sợ hãi.

Vừa rồi nếu như chạy trốn chậm một chút, nói không chừng mạng nhỏ liền không còn.

Vẻ mặt Trương Nhược Trần nghiêm túc, nói: "Nếu ta không nhìn lầm, đó hẳn là một đạo thần niệm tà thể, do bất diệt thần niệm của thần tạo thành, loại lực lượng đó, không phải tu vi hiện tại của chúng ta có thể chống lại."

"Thần niệm tà thể? Sao lại xuất hiện thần niệm tà thể?" Hạng Sở Nam càng thêm nghi hoặc.

Trương Nhược Trần nói: "Ngươi không thấy sau khi nham thạch rơi xuống, có thần cốt lộ ra sao? Còn có Thần Thạch và Thần Huyết, theo ta suy đoán, ở thời đại cực kỳ cổ xưa, từng có một vị thần bị chôn dưới Sinh Tử Nhai, thần tuy đã chết, lại có bất diệt thần niệm di lưu lại, thần thi không thể xâm phạm."

Năm đó ở Nguyệt Thần Sơn, hắn từng giao thủ với thần niệm phân thân của Hắc Tâm Ma Tổ, cho nên đối với thần niệm tà thể, có chút hiểu biết.

"Có thần niệm tà thể ở đó, vậy chẳng phải chúng ta không có cách nào thu lấy Thần Thạch và Thần Huyết sao?" Hạng Sở Nam lộ vẻ mặt sốt ruột.

Hắn cũng là người đã từng nếm trải mùi vị ngọt ngào khi mượn Nhật Quỹ tu luyện, tự nhiên cũng rất muốn có được Thần Thạch.

Hiện tại là phát hiện ra nơi có Thần Thạch, lại không thể ra tay, hắn sao có thể không sốt ruột?

"Kỳ thực, cũng không phải hoàn toàn không có biện pháp đối phó thần niệm tà thể." Kỷ Phạm Tâm nói.

Trương Nhược Trần lập tức đưa mắt nhìn về phía Kỷ Phạm Tâm, nói: "Tiên Tử có biện pháp?"

"Nghe nói, có một loại bảo vật có thể khắc chế thần niệm tà thể, loại bảo vật đó, tên là Ngũ Hành Thổ, vô cùng hiếm thấy." Kỷ Phạm Tâm nói.

Nghe vậy, trong lòng Trương Nhược Trần khẽ động, nhớ tới năm đó ở Phong Thần Đài, cùng Chân Diệu Tiểu Đạo Nhân từng ngoài ý muốn tiến vào một tòa trang viên cổ xưa, chính là đạo gia thánh địa Đạo Viên của văn minh thượng một giới Thiên Đình Giới.

Trong Đạo Viên, liền có đại lượng Ngũ Hành Thổ.

Vô số hung linh tà vật bên ngoài Đạo Viên, không dám bước vào một bước, lúc đó bọn họ liền đang suy đoán, trong Đạo Viên hẳn là có lực lượng nào đó, có thể khắc chế những hung linh tà vật kia.

Hiện tại nghe Kỷ Phạm Tâm nói như vậy, Trương Nhược Trần lập tức phản ứng lại, những hung linh tà vật kia, sở dĩ sợ hãi, chính là Ngũ Hành Thổ.

Nhắc tới đạo gia thánh địa, trong đầu Trương Nhược Trần không khỏi hiện lên một đạo thân ảnh, chính là lãnh tụ Đạo Gia Nhất Mạch Trấn Nguyên.

Có lẽ, đạo gia thánh địa mới "Ngũ Hành Quan", cũng có Ngũ Hành Thổ.

Vô luận như thế nào cũng phải lấy được một ít, đối phó thần niệm tà thể, mười một viên Thần Thạch trong động khụ, Trương Nhược Trần thề phải có được.

Nghe nói, Trấn Nguyên chính là ở Bắc Vực.