## Chương 2221: Thanh Lộc Thần Điện
Giai đoạn thứ hai của việc luyện chế Thủy Tinh Hồ Lô, chủ yếu là khiến nó kết hợp với Hủy Diệt Kim Dương.
Hủy Diệt Kim Dương là một kiện Chí Tôn Thánh Khí của văn minh Diễm Dương, được luyện chế từ tinh hoa lõi của một viên hằng tinh. Nếu có thể kết hợp với Thủy Tinh Hồ Lô, chắc chắn sẽ hóa thành một kiện chiến binh càng thêm cường hoành.
Trương Nhược Trần lấy ra Hủy Diệt Kim Dương, điều động thánh khí rót vào bên trong, khiến Kim Dương lúc lớn lúc nhỏ, tỉ mỉ cảm nhận sự biến hóa của lực lượng ba động bên trong nó.
"Trước khi dung luyện, nhất định phải triệt để thu phục khí linh của Hủy Diệt Kim Dương."
Khí linh của Hủy Diệt Kim Dương đã đạt đến tầng thứ Đại Thánh.
Khi đó, Diễm Dương Thiên Tử mang nó đến Chiến Trường Công Đức Côn Luân Giới, khí linh bên trong đã bị Diễm Dương Thiên Chủ sử dụng một tầng thần lực phong ấn lại.
Diễm Dương Thiên Tử và Trương Nhược Trần đều bởi vì luyện hóa huyết và hồn của Cổ Kim Ô, mới có thể cùng Hủy Diệm Kim Dương câu thông, phát huy ra một bộ phận uy năng của Chí Tôn Thánh Khí.
Trương Nhược Trần phóng thích ra Tịnh Diệt Thần Hỏa, ngưng tụ thành chín con hỏa long, không ngừng luyện hóa tầng thần lực kia bên trong Hủy Diệt Kim Dương. Nhưng đã tốn nửa tháng thời gian, tầng thần lực kia vẫn vững như bàn thạch, không có chút biến hóa nào.
"Chỉ là một tầng thần lực mà thôi, với tu vi Đại Thánh cảnh, vậy mà lại không thể luyện hóa."
Ánh mắt Trương Nhược Trần liếc nhìn, nhìn về phía Thanh Thịnh Đại Thánh.
"Làm gì?"
Thanh Thịnh Đại Thánh cảnh giác, sợ lại bị hố.
Trương Nhược Trần trầm ngâm nói: "Ta rất hiếu kỳ, Đại Thánh Vô Thượng Cảnh và Thần Cảnh, rốt cuộc chênh lệch lớn đến mức nào?"
Câu hỏi này, hỏi trúng tâm can của Thanh Thịnh Đại Thánh.
Ánh mắt Thanh Thịnh Đại Thánh mê mang, thở dài: "Có thể nói là chênh lệch một bước chân. Cũng có thể nói là chênh lệch trời vực. Ngươi hỏi cái này làm gì?"
"Ta chỉ muốn biết, một vị Vô Thượng Cảnh Đại Thánh, có thể luyện hóa được tầng bình chướng thần lực mà một vị thần bố trí trong Chí Tôn Thánh Khí hay không?" Trương Nhược Trần nói.
Thanh Thịnh Đại Thánh nhìn về phía Hủy Diệt Kim Dương, làm sao còn không hiểu tâm tư của Trương Nhược Trần?
Vòng vo nhiều như vậy, chẳng qua là muốn hắn hỗ trợ luyện hóa mà thôi.
"Đưa đây, chỉ là một tầng bình chướng thần lực nho nhỏ, bản thánh còn chưa để vào mắt." Thanh Thịnh Đại Thánh biết thiên phú của Trương Nhược Trần, càng biết mức độ coi trọng của Huyết Tuyệt Tam Thần đối với hắn.
Mà Thanh Thịnh Đại Thánh hắn, càng để ý hơn, là cảm giác quy thuộc của Trương Nhược Trần đối với Huyết Tuyệt Gia Tộc.
Cho nên giúp một chút việc nhỏ, căn bản không là gì.
Thanh Thịnh Đại Thánh ôm Hủy Diệt Kim Dương vào giữa hai tay, phóng thích ra từng đạo huyết khí, hướng vào bên trong nó cuồn cuộn mà đi.
"Vậy mà lại là một đạo thần lực phong ấn do Diễm Dương Thiên Chủ tự tay bố trí, luyện hóa lên đúng là không dễ dàng." Mặc dù nói như vậy, nhưng trên mặt Thanh Thịnh Đại Thánh lại mang theo nụ cười đậm đà.
Tốn hơn nửa ngày thời gian luyện hóa, bình chướng thần lực càng ngày càng yếu, Hủy Diệt Kim Dương kịch liệt chấn động, bên trong vang lên từng đạo tiếng kêu lanh lảnh.
Âm thanh, chấn động muốn điếc cả tai, khiến không khí cũng run rẩy.
Thanh Thịnh Đại Thánh nhìn về phía Trương Nhược Trần, nói: "Lực lượng ba động bộc phát ra từ khí linh của Hủy Diệt Kim Dương, đạt đến Bách Già Cảnh, ngươi có thể tự mình thu phục được không?"
"Hẳn là không thành vấn đề." Trương Nhược Trần nói.
"Tốt."
"Ầm ầm."
Bình chướng thần lực, triệt để vỡ nát.
Cùng lúc đó, Thanh Thịnh Đại Thánh rút hai tay về, nhanh chóng lui về phía sau. Trong một cái chớp mắt, thân hình của hắn xuất hiện ở ngoài ngàn dặm.
Hủy Diệt Kim Dương phóng thích ra ánh sáng chói mắt, mỗi một tia sáng đều như một mũi tên vàng, sinh linh dưới Thánh Vương, dù chỉ nhìn nó một cái, cũng sẽ trong một khoảnh khắc, hai mắt bốc cháy, biến thành kẻ mù.
"Grao!"
Theo một tiếng kêu chấn động muốn điếc tai vang lên, một con Kim Ô từ trong Hủy Diệt Kim Dương bay ra.
Kim Ô sinh ra ba chân, một đôi cánh vàng triển khai, dài đến mấy vạn trượng, một đôi đồng tử lộ ra hung quang, há mồm nói tiếng người: "Bản tọa chính là Chí Tôn Thánh Khí dưới trướng Diễm Dương Thiên Chủ, các ngươi mau giải khai thần văn bên ngoài mảnh không gian này, thả bản tọa về văn minh Diễm Dương. Bằng không, Thiên Chủ đuổi tới, các ngươi tất cả đều phải chết."
"Xem ra, ngươi bị phong ấn trong thần lực, căn bản không biết nơi này là đâu?"
Trương Nhược Trần lười nói nhảm với nó, Hỏa Thần Khải Giáp trên người bốc cháy, tay phải giơ lên, bàn tay càng lúc càng to lớn. Cuối cùng, bàn tay của hắn biến lớn hơn cả thân thể Kim Ô gấp mấy lần.
Lật tay một chưởng, đè ép xuống.
"Ầm."
Chịu một kích này, ánh sáng trên người Kim Ô hơi ảm đạm đi một chút.
Nó ý thức được, con người trước mắt này, chính là Đại Thánh cảnh giới, không phải dễ chọc, vội vàng bay về Hủy Diệt Kim Dương, kích phát ra uy năng của Chí Tôn Thánh Khí.
"Ầm ầm."
Trên Hủy Diệt Kim Dương, từng đạo minh văn quang ti hiện ra.
Thể tích biến càng lúc càng lớn, đường kính mười dặm, trăm dặm...
Không đạt đến mức to lớn như hằng tinh, nhưng cũng đạt đến kích thước của một viên hành tinh, toàn thân kim quang chói lọi, phóng thích ra chí tôn chi lực và hỏa diễm, khiến không gian cũng hơi vặn vẹo.
"Đây mới là uy năng thật sự của Hủy Diệt Kim Dương, dù chỉ là khí linh khống chế nó, tùy ý va chạm một kích ra ngoài, cũng có thể đập nát tinh thần, hủy diệt hư giới."
"Bất kỳ một ai trong Huyết Thiên Tam Tuyệt, nếu đơn độc gặp phải Hủy Diệt Kim Dương, cũng phải lập tức bỏ mạng."
Thanh Thịnh Đại Thánh có chút lo lắng, cảm thấy với tu vi hiện tại của Trương Nhược Trần, chưa chắc đã có thể thu phục nó.
Trương Nhược Trần không sợ mà còn vui, hiểu rõ sau khi khí linh hoàn toàn phóng thích ra, Hủy Diệt Kim Dương mới thật sự tính là một kiện Chí Tôn Thánh Khí. Nếu như chấp chưởng trong tay hắn, dù gặp phải cường giả Bách Già Cảnh Đại Viên Mãn, cũng có thể đánh một trận long trời lở đất.
"Chân Lý Giới Hình."
Trương Nhược Trần giang hai tay ra, lập tức, xung quanh thân thể hiện ra từng đốm sáng tinh thần dày đặc, hóa thành một mảnh tinh không bao la.
Tinh không lan tràn ra ngoài ngàn dặm, khiến Thanh Thịnh Đại Thánh cũng sinh ra một chút cảm giác vi diệu, giống như chạm đến chân lý, nghĩ ra được một số khốn hoặc tu luyện trước đây không giải được.
Là lực lượng của Chân Lý Chi Tâm.
"Ầm ầm ầm."
Nhìn từ xa.
Chỉ thấy, Chân Lý Giới Hình của Trương Nhược Trần hóa thành một mảnh tinh không ngàn dặm, cùng với một quả cầu lửa vàng đường kính ngàn dặm kịch liệt va chạm với nhau, bộc phát ra năng lượng ba động bài sơn đảo hải.
Phía trên Thiên Địa Thần Lô, từng con hỏa linh phát ra long ngâm, sư hống..., chúng rất muốn xông qua, gia nhập vào chiến đấu, lại bị Thanh Thịnh Đại Thánh ngăn lại.
Trương Nhược Trần điều động chân lý quy tắc, song chưởng đồng thời đánh ra, thi triển ra Long Tượng Bát Nhã Chưởng.
Lực lượng công kích gấp mười lần, dung hợp cùng chưởng lực.
"Ầm ầm."
Song chưởng va chạm với Hủy Diệt Kim Dương, đánh cho nó kịch liệt chấn động, bay ngược ra sau.
Ánh sáng trên Hủy Diệt Kim Dương, lần nữa ảm đạm đi rất nhiều.
Khí linh khống chế Chí Tôn Thánh Khí, mặc dù cũng có thể bộc phát ra uy năng cường tuyệt, nhưng lại không thể kéo dài. Chờ đến khi năng lượng chứa bên trong Chí Tôn Thánh Khí tiêu hao hết, cũng sẽ mất đi lực công kích.
Trương Nhược Trần liên tục đánh ra mấy chục đạo chưởng ấn, mỗi một kích đều là lực lượng công kích gấp mười lần. Thể tích Hủy Diệt Kim Dương không ngừng thu nhỏ, cuối cùng hóa thành kích thước một căn phòng, nhanh chóng bay ra ngoài, muốn chạy trốn.
"Chạy đi đâu."
Trương Nhược Trần một chỉ điểm ra.
Phía trước Hủy Diệt Kim Dương, không gian trở nên vặn vẹo, hóa thành một cái lốc xoáy khổng lồ.
Sau khi xông vào trong lốc xoáy, một sát na tiếp theo, Hủy Diệt Kim Dương xuất hiện phía trên lòng bàn tay Trương Nhược Trần, run rẩy kịch liệt, xoay tròn dữ dội.
"Đã ngươi trung thành với Diễm Dương Thiên Chủ như vậy, ta chỉ có thể ma diệt đi ý thức của ngươi." Trương Nhược Trần nói.
Thanh âm Kim Ô từ trong Hủy Diệt Kim Dương truyền ra, khẩn cầu nói: "Đừng! Chủ nhân, chủ nhân, xin buông tha! Bản tọa... ta chỉ là một khí linh của Chí Tôn Thánh Khí, từ lâu đã không biết đã đi theo qua bao nhiêu vị chủ nhân. Ai có thể dùng lực lượng tuyệt đối trấn áp ta, ta sẽ thần phục người đó. Chủ nhân, chủ nhân, ngươi có nghe thấy không?"
"..." Trương Nhược Trần trong lòng im lặng, sững sờ hồi lâu.
Dù sao cũng là khí linh cấp Đại Thánh, vậy mà lại nhát gan đến mức này.
Còn có chút liêm sỉ nào không?
Trương Nhược Trần không hoàn toàn tin tưởng khí linh Kim Ô, cho nên thu đi một nửa thánh hồn của nó, cất giữ trong Thần Quang Khí Hải.
Tiếp theo, hắn bay đến mép lò của Thiên Địa Thần Lô, một tay nâng Thủy Tinh Hồ Lô, một tay nâng Hủy Diệt Kim Dương, tính toán chính thức dung luyện.
"Khí linh của Hủy Diệt Kim Dương sau khi hoàn toàn phóng thích ra, trở nên cường đại hơn trước rất nhiều, lực lượng thủy thuộc tính mà Thủy Tinh Hồ Lô ẩn chứa, chưa chắc đã chống đỡ được."
"Phải chuẩn bị thêm một ít bảo vật thủy thuộc tính và âm hàn thuộc tính, dùng để cân bằng hai thứ này."
Trương Nhược Trần thiếu nhất, chính là các loại tài liệu.
Rất nhanh, từ trong Không Gian Giới Chỉ, hắn kéo ra một khối tinh thạch màu tím dài hơn bảy mươi mét.
Tia sáng màu tím do khối tinh thạch màu tím phát ra, chói mắt giống như kim quang của Hủy Diệt Kim Dương. Khác biệt là, khí tức phát ra từ khối trước, âm hàn thấu xương.
Dù Trương Nhược Trần ngồi bên cạnh Thiên Địa Thần Lô, cũng cảm thấy thân thể bị hàn khí đông đến mức da đau nhức.
Đằng xa, tâm cảnh Thanh Thịnh Đại Thánh không thể giữ được bình hòa, kích động đến run rẩy, nói: "Vậy mà lại là Vũ Không Hàn Băng Thạch... không đúng, Vũ Không Hàn Băng Thạch là thần tài liệu luyện chế Chí Tôn Thánh Khí, dù chỉ một mảnh nhỏ cũng giá trị liên thành, làm sao có thể xuất hiện một khối to lớn như núi đá vậy chứ?"
Khối tinh thạch màu tím bên cạnh Trương Nhược Trần, cùng với một tòa núi đá nhỏ, không có gì khác biệt.
Vũ Không Hàn Băng Thạch, là tài liệu luyện khí chỉ có thể sinh ra ở nơi cực hàn trong vũ trụ, thuộc về một trong mười đại thần cấp vật chất "Ngũ Hành Cực Trí Vật Chất".
Ở Địa Ngục Giới, cũng có thể mua được.
Nhưng, đều là mua theo "gram".
Nội tâm Thanh Thịnh Đại Thánh, càng ngày càng cảm thấy mất cân bằng, hận không thể ôm lấy khối Vũ Không Hàn Băng Thạch kia, đập đầu một phát chết luôn. Hắn chính là Vô Thượng Cảnh Đại Thánh, tồn tại đứng ở đỉnh cao nhất của thánh đạo, vậy mà lại bị Trương Nhược Trần, một Đại Thánh Bất Hủ Cảnh, ngược đãi đến mức này.
So với Trương Nhược Trần, hắn cùng một kẻ nghèo rớt mồng tơi, không có gì khác biệt.
Cái tên Trương Nhược Trần kia, tùy tiện lấy ra, đều là Thủy Tinh Hồ Lô, Hủy Diệt Kim Dương, Vũ Không Hàn Băng Thạch, bất kỳ một kiện nào cũng là bảo vật mà Thanh Thịnh Đại Thánh cảm thấy mình cố gắng cả đời, mới có thể phấn đấu được.
"Côn Luân Giới quả nhiên nơi nào cũng có bảo vật, vì sao Huyết Thần và Tiểu Tiểu lại không có thu hoạch gì? Có phải bọn họ lén giấu đi rồi không?"
"Không được, phấn đấu vì gia tộc hơn một vạn năm, có được tài phú, lại không bằng một Đại Thánh Bất Hủ Cảnh. Ta phải đi bẩm báo với Chiến Thần, nâng cao đãi ngộ của gia chủ, bằng không chức gia chủ này ai muốn làm thì làm, ta cũng đi chiến trường công đức kiếm một vố."
"Vừa rồi giúp Trương Nhược Trần thử uy lực hồ lô, tổn thất ba trăm năm thọ nguyên, có phải nên để hắn bồi thường một chút gì đó không? Dù chỉ cắt một khối Vũ Không Hàn Băng Thạch cũng tốt."
"Bản thánh giúp hắn luyện hóa bình chướng thần lực của Diễm Dương Thiên Chủ, cũng coi như là một ân tình không nhỏ, hẳn là nên thu một chút thù lao mới đúng."
Trong đầu Thanh Thịnh Đại Thánh, xoay chuyển từng ý nghĩ.
Nhưng, có thân phận siêu nhiên Vô Thượng Cảnh Đại Thánh và đại lý gia chủ trói buộc, không bỏ xuống được thể diện, có chút do dự, không biết có nên làm như vậy hay không.
...
...
Khi Trương Nhược Trần toàn tâm toàn ý đầu nhập vào luyện khí, các thế lực khắp nơi của Thập Tộc Địa Ngục Giới, đều đang chuẩn bị cho "Thú Thiên Đại Yến". Bao gồm tu sĩ trên chiến trường công đức, nhận được thiệp mời của đại yến, cũng lục tục trở về.
Tu La Tộc có hai mươi bốn tòa thần điện, đại diện cho hai mươi bốn thế lực cường đại nhất, cộng thêm các gia tộc, quốc gia, tinh cầu bên ngoài của các thần điện..., gần như bao trùm hơn bảy thành tu sĩ của Tu La Nhất Tộc.
Trong đó, Thanh Lộc Thần Điện trong hai mươi bốn tòa thần điện, xếp hạng thứ hai, chỉ sau "Tu La Thần Điện".
Tu La Thần Điện đại diện cho truyền thừa cổ xưa nhất của Tu La Tộc, cũng là linh hồn và lá cờ của Tu La Tộc, xếp thứ nhất, đương nhiên là không có gì để bàn cãi.
Nhưng, từ trung cổ đến nay, trong chín mươi chín giới Thú Thiên Đại Yến đã cử hành, lại có bảy lần, Thanh Lộc Thần Điện vượt qua Tu La Thần Điện, trở thành đệ nhất trong hai mươi bốn thần điện của Tu La.
Thanh Lộc Thần Điện chỉ có lịch sử bốn nguyên hội mà thôi, có thể hung hăng như vậy, thanh uy ngày càng thịnh, cùng với tổ sư khai sáng điện "Thanh Lộc Thần Vương" thoát không khỏi liên quan.
Lúc này, Thanh Lộc Thần Vương và Tu Thần Thiên Thần, ngồi song song ở phía trên thần điện.
Thân thể Thanh Lộc Thần Vương, một mảnh hỗn độn, chỉ hiển hóa ra hình thái một con thanh lộc, thanh âm u viễn nói: "Tu Thần, nếu ngươi sớm nghĩ thông suốt, gia nhập Thanh Lộc Thần Điện của chúng ta, sao lại phải chịu nhục trước Huyết Tuyệt Chiến Thần?"
Khuôn mặt Tu Thần Thiên Thần trở nên dữ tợn vặn vẹo, trầm lạnh nói: "Ta nếu không phải trước tiên bị thần khí của Nguyệt Thần đánh bị thương, lại đang ở thời kỳ mấu chốt đoạt xá nhục thân. Tiểu nhi Huyết Tuyệt, sao có thể khi dễ ta?"
Tu Thần Thiên Thần không thuộc về bất kỳ một điện nào trong hai mươi bốn thần điện của Tu La, nguyên hội trước, lúc tu vi của nó cường đại nhất, gần như đã phát triển Tu Thần Thiên Thần Điện thành tòa thần điện thứ hai mươi lăm của Tu La.
Đáng tiếc, bởi vì nó trong thần chiến bị trọng thương, Tu Thần Thiên Thần Điện cũng suy tàn xuống.
Thanh Lộc Thần Vương từng mời Tu Thần Thiên Thần gia nhập Thanh Lộc Thần Điện, bị nó uyển cự.
Cần biết, nguyên hội trước, chiến lực của Tu Thần Thiên Thần còn hơn Thanh Lộc Thần Vương một chút, sao có thể cam tâm ở dưới trướng hắn?
Cùng với trận chiến đó với Huyết Tuyệt Chiến Thần, Tu Thần Thiên Thần chịu đựng sỉ nhục chưa từng có, lúc này mới tỉnh ngộ ra, thời đại đã không còn giống như trước, mình đã không còn là Tu Thần Thiên Thần có thể giao thủ với Tu Di Thánh Tăng khi xưa nữa.
Cho nên, mang theo lòng cừu hận nồng đậm, Tu Thần Thiên Thần tính toán gia nhập Thanh Lộc Thần Điện.
"Ta không có điều kiện nào khác, lần Thú Thiên Đại Yến này, Thanh Lộc Thần Điện nhất định phải không tiếc bất cứ giá nào, hung hăng làm nhục Bộ Tộc Huyết Thiên, tất cả thành viên Huyết Tuyệt Gia Tộc đều phải chết. Trong đó Trương Nhược Trần, ta muốn hắn hồn phi phách tán, tro bụi tiêu diệt."
Ngữ khí Tu Thần Thiên Thần lạnh như băng sương, thần uy không tự chủ được bộc phát ra, khiến phía trên bầu trời Thanh Lộc Thần Điện điện thiểm lôi minh.
Thanh Lộc Thần Vương nói: "Thú Thiên Đại Yến, chư thần các phương đều nhìn chằm chằm, làm sao có thể tùy tiện sát lục? Đây là chuyện Mệnh Vận Thần Điện và Diêm La Thần Điện minh văn cấm chỉ."
"Lần Thú Thiên Đại Yến nào, không có tu sĩ ngoài ý muốn vẫn lạc?" Tu Thần Thiên Thần nói.
Thanh Lộc Thần Vương trầm mặc rất lâu, đang tính toán lợi hại, cuối cùng, mở miệng nói: "Giết sạch Thánh Vương và Đại Thánh kiệt xuất nhất ngàn năm này của Huyết Tuyệt Gia Tộc, đây là chuyện không thiết thực, căn bản không thể nào làm được. Nhưng, nếu chỉ là giết một Trương Nhược Trần, vẫn còn có cơ hội."
Ngay sau đó, Thanh Lộc Thần Vương phóng thích ra hai đạo thần niệm, đem hai vị Đại Thánh đỉnh tiêm trong vòng ngàn tuổi mà Thanh Lộc Thần Điện bồi dưỡng, triệu hoán vào.
Một vị thân cao bốn mét, hình thái nhân loại, là một kẻ trọc đầu, trên người không có da, cơ bắp đỏ tươi lộ ra ngoài, trên đỉnh đầu mọc ra một cái xúc tu hình tháp bảo.
Hắn tên là Hồng Phù Đồ, đã giằng đứt chín mươi tám đạo gông xiềng.
Một vị khác, là một đứa trẻ đeo sáu thanh thánh kiếm sau lưng, nhìn qua giống tám chín tuổi, lại toàn thân tản ra ngân quang, giống như thân thể đúc từ bạch ngân.
Hắn, tên là Lam Anh, mới ba trăm tuổi, đã đạt đến Bách Già Cảnh Đại Viên Mãn.