Chương 2: Tương Đối Muộn.

⏱ ~5 min read

Chương 2: Tương Đối Muộn.

Trong bóng tối vô tận, một tia sáng yếu ớt lóe lên, rồi nhanh chóng biến mất.

Trương Nhược Trần mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm trong một không gian tối đen như mực. Hắn cố gắng điều chỉnh hơi thở, cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể đang dần hồi phục.

"Ta đã ở đâu?"

Hắn thì thào tự hỏi, ánh mắt dần thích nghi với bóng tối. Xung quanh là những tảng đá cổ xưa chất chồng, phảng phất mùi ẩm mốc của thời gian.

Đột nhiên, một giọng nói già nua vang lên từ sâu trong bóng tối:

"Ngươi tỉnh rồi sao?"

Trương Nhược Trần cảnh giác quay người, nhìn về phía phát ra âm thanh. Một lão giả râu tóc bạc phơ đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một vũ trụ.

"Tiền bối là..." Trương Nhược Trần dè dặt hỏi.

Lão giả khẽ mỉm cười: "Lão phu chờ ngươi ở đây đã rất lâu rồi."

"Chờ ta?" Trương Nhược Trần càng thêm nghi hoặc.

"Đúng vậy." Lão giả gật đầu, "Ngươi có biết vì sao ngươi lại xuất hiện ở nơi này không?"

Trương Nhược Trần lắc đầu. Hắn chỉ nhớ rằng mình đang trong trận chiến sinh tử với kẻ địch, sau đó một luồng sức mạnh thần bí bao phủ lấy hắn, rồi hắn mất đi ý thức.

"Đây là nơi mà lão phu lưu lại một tia thần niệm cuối cùng." Lão giả chậm rãi nói, "Mục đích chính là để chờ đợi ngươi."

"Chờ ta?" Trương Nhược Trần càng thêm khó hiểu, "Chẳng lẽ tiền bối biết trước ta sẽ đến?"

"Không sai." Lão giả gật đầu, "Lão phu đã tính toán được rằng sẽ có một người mang huyết mạch Bất Tử Huyết Tộc đến nơi này. Và ngươi chính là người đó."

Trương Nhược Trần chấn động. Hắn chưa từng nói với ai về huyết mạch của mình, vậy mà lão giả này lại biết rõ.

"Tiền bối rốt cuộc là ai?" Trương Nhược Trần trầm giọng hỏi.

Lão giả không trả lời trực tiếp, mà đưa tay ra, một quyển sách cổ xuất hiện trong lòng bàn tay. Trên bìa sách viết bốn chữ lớn: "Thời Gian Bí Điển".

"Đây là..." Trương Nhược Trần đồng tử co rút lại.

"Thời Gian Bí Điển, một trong những bảo điển tối cao của Thời Gian Chi Đạo." Lão giả nói, "Lão phu đã giữ nó suốt vô số năm, hôm nay cuối cùng cũng tìm được người thừa kế thích hợp."

"Nhưng tại sao lại là ta?" Trương Nhược Trần vẫn còn nghi hoặc.

"Bởi vì ngươi có được Thời Gian Ấn Ký." Lão giả nhìn sâu vào mắt Trương Nhược Trần, "Lão phu có thể cảm nhận được nó trong cơ thể ngươi."

Trương Nhược Trần giật mình. Thời Gian Ấn Ký - thứ mà hắn luôn giấu kín, vậy mà lại bị lão giả này nhìn thấu.

"Đừng lo lắng." Lão giả như nhìn ra tâm tư của hắn, "Lão phu không có ác ý. Ngược lại, lão phu muốn giúp ngươi."

"Giúp ta?" Trương Nhược Trần nhíu mày.

"Đúng vậy." Lão giả gật đầu, "Ngươi có biết Thời Gian Ấn Ký trong cơ thể ngươi đang dần suy yếu không?"

Trương Nhược Trần biến sắc. Hắn đương nhiên biết điều này. Gần đây, hắn cảm nhận được sức mạnh của Thời Gian Ấn Ký đang yếu dần, nhưng không tìm ra nguyên nhân.

"Thời Gian Ấn Ký cần được nuôi dưỡng bằng Thời Gian Chi Đạo." Lão giả giải thích, "Nếu không có công pháp tu luyện phù hợp, nó sẽ dần khô kiệt mà chết."

"Ý của tiền bối là..." Trương Nhược Trần nhìn về phía quyển sách cổ trong tay lão giả.

"Không sai." Lão giả mỉm cười, "Quyển Thời Gian Bí Điển này chính là thứ ngươi cần. Nó sẽ giúp ngươi khống chế và tu luyện Thời Gian Ấn Ký, thậm chí có thể đạt tới cảnh giới mà ngươi không thể tưởng tượng được."

Trương Nhược Trần trầm ngâm một lúc, rồi hỏi: "Tiền bối muốn ta làm gì để đổi lấy nó?"

Lão giả lắc đầu: "Lão phu không cần ngươi làm gì cả. Chỉ cần ngươi hứa một điều."

"Điều gì?"

"Khi ngươi đủ mạnh, hãy đến Hắc Ám Chi Uyên, tìm một người tên là Diêm Vô Thần." Ánh mắt lão giả trở nên phức tạp, "Nói với hắn rằng, sư tôn của hắn đã hoàn thành lời hứa năm xưa."

"Sư tôn của Diêm Vô Thần?" Trương Nhược Trần kinh ngạc nhìn lão giả, "Chẳng lẽ tiền bối chính là..."

"Đúng vậy." Lão giả gật đầu, "Lão phu chính là sư tôn của Diêm Vô Thần - Bất Động Minh Vương Đại Tôn."

Trương Nhược Trần hít vào một hơi khí lạnh. Bất Động Minh Vương Đại Tôn - một trong những tồn tại truyền thuyết của Hắc Ám Chi Uyên, vậy mà lại xuất hiện trước mặt hắn?

"Nhưng... nghe nói Bất Động Minh Vương Đại Tôn đã sớm..." Trương Nhược Trần không dám nói tiếp.

"Đã sớm chết rồi, đúng không?" Lão giả cười khổ, "Đúng vậy, thân thể của lão phu đã hủy diệt từ lâu. Giờ đây chỉ còn lại một tia thần niệm này, cố chấp ở lại nhân gian, chờ đợi người có duyên."

Nói đến đây, ánh mắt lão giả trở nên xa xăm: "Năm đó, lão phu và Diêm Vô Thần có một hiểu lầm. Lão phu vốn muốn giải thích, nhưng không còn cơ hội. Hy vọng ngươi có thể thay lão phu chuyển lời."

Trương Nhược Trần trầm mặc một lúc, rồi gật đầu: "Được, ta hứa với tiền bối."

"Tốt." Lão giả mỉm cười hài lòng, đưa quyển Thời Gian Bí Điển về phía Trương Nhược Trần.

Khi tay Trương Nhược Trần chạm vào quyển sách cổ, một luồng sức mạnh kỳ diệu chảy vào cơ thể hắn. Thời Gian Ấn Ký trong cơ thể hắn bỗng nhiên run rẩy, như đang hoan hô.

"Đây là..." Trương Nhược Trần cảm nhận được sự biến hóa trong cơ thể mình.

"Thời Gian Bí Điển đã nhận ngươi làm chủ." Lão giả nói, "Từ nay về sau, ngươi chính là truyền nhân của Thời Gian Chi Đạo."

Trương Nhược Trần cúi đầu nhìn quyển sách cổ trong tay, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Hắn không ngờ rằng, chuyến đi này lại có được cơ duyên lớn như vậy.

"Tiền bối..." Trương Nhược Trần ngẩng đầu lên, muốn nói lời cảm ơn, nhưng phát hiện lão giả đã biến mất. Chỉ còn lại một giọng nói già nua vang vọng trong không gian:

"Nhớ kỹ lời hứa của ngươi. Và nhớ kỹ, Thời Gian Chi Đạo, không phải là con đường dễ đi. Phải cẩn thận."

Âm thanh dần biến mất, không gian xung quanh cũng bắt đầu sụp đổ. Trương Nhược Trần cảm thấy hoa mắt, rồi ý thức của hắn chìm vào bóng tối.

Khi hắn tỉnh lại lần nữa, phát hiện mình đang nằm trong một khu rừng hoang vắng. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống, khiến hắn không khỏi nheo mắt lại.

"Vừa rồi... là một giấc mơ sao?"

Trương Nhược Trần lẩm bẩm, rồi đột nhiên phát hiện trong tay mình đang cầm một quyển sách cổ. Trên bìa sách, bốn chữ "Thời Gian Bí Điển" lấp lánh ánh sáng kỳ dị.

Hắn hít sâu một hơi, đứng dậy, nhìn về phía chân trời xa xăm.

"Hắc Ám Chi Uyên... Diêm Vô Thần..."

Trương Nhược Trần nắm chặt quyển sách cổ trong tay, ánh mắt trở nên kiên định.

"Xem ra, con đường phía trước còn dài lắm."