Chapter: Chương 3863: Lão Tửu Quỷ Tỉnh Lại

⏱ ~5 min read

Chapter: Chương 3863: Lão Tửu Quỷ Tỉnh Lại

Trong sơn động, mùi rượu nồng nặc tràn ngập.

Một lão giả tóc tai bù xù, râu ria lởm chởm, ngồi dựa vào vách đá, bên cạnh là mấy vò rượu rỗng.

Lão giả này chính là Lão Tửu Quỷ.

Lúc này, đôi mắt vốn đang nhắm nghiền của hắn khẽ động, sau đó từ từ mở ra.

Trong đôi mắt già nua kia, đầu tiên là một tia mơ hồ, sau đó dần trở nên trong trẻo.

"Ta... đã ngủ bao lâu rồi?"

Lão Tửu Quỷ lẩm bẩm, giọng khàn đặc.

Hắn vươn vai, toàn thân xương cốt kêu răng rắc, như một cỗ máy cũ kỹ được khởi động lại.

"Ưm... mùi rượu này..."

Lão Tửu Quỷ nhìn mấy vò rượu rỗng bên cạnh, lắc đầu cười khổ: "Xem ra lão phu đã uống không ít."

Hắn đứng dậy, phủi bụi trên người, ánh mắt dần trở nên sắc bén.

"Đúng rồi, ta nhớ ra rồi..."

Lão Tửu Quỷ nhíu mày, trong mắt lóe lên một tia tinh mang: "Trước khi ta say, hình như có chuyện gì đó rất quan trọng..."

Hắn trầm ngâm một lát, đột nhiên đồng tử co lại.

"Trương Nhược Trần!"

"Tiểu tử kia... hiện tại thế nào rồi?"

Lão Tửu Quỷ vội vàng đứng dậy, định bước ra khỏi sơn động.

Nhưng vừa bước được hai bước, hắn lại dừng lại.

"Khoan đã..."

Lão Tửu Quỷ nhìn xuống thân thể mình, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc: "Thân thể này... sao lại có biến hóa?"

Hắn cảm nhận được một cỗ lực lượng kỳ dị đang lưu chuyển trong kinh mạch, như có như không, nhưng lại vô cùng huyền diệu.

"Đây là... lực lượng không gian?"

Lão Tửu Quỷ chấn động, trong mắt hiện lên vẻ khó tin.

"Chẳng lẽ... là do tiểu tử Trương Nhược Trần kia?"

Hắn nhớ lại trước khi say, hình như Trương Nhược Trần đã từng nói gì đó về việc giúp hắn lĩnh ngộ không gian chi đạo.

"Ha ha ha!"

Lão Tửu Quỷ ngửa mặt cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp sơn động.

"Không ngờ lão phu uống rượu say một trận, lại có được cơ duyên như vậy!"

Hắn vui mừng khôn xiết, nhưng rất nhanh đã thu liễm nụ cười.

"Không được, ta phải nhanh chóng đi tìm tiểu tử kia, hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì."

Lão Tửu Quỷ bước ra khỏi sơn động, ánh nắng chói chang khiến hắn híp mắt lại.

"Ừm? Nơi này là..."

Hắn nhìn quanh bốn phía, phát hiện đây không phải là nơi hắn say trước đó.

"Xem ra đã xảy ra không ít chuyện trong lúc ta ngủ say."

Lão Tửu Quỷ lẩm bẩm, sau đó thi triển thân pháp, nhanh chóng biến mất tại chỗ.

Trên bầu trời, một đạo thân ảnh đang bay vút qua.

Lão Tửu Quỷ vừa bay vừa cảm nhận khí tức xung quanh, tìm kiếm tung tích của Trương Nhược Trần.

"Tiểu tử này, rốt cuộc đã chạy đi đâu rồi?"

Đột nhiên, hắn khựng lại, ánh mắt nhìn về phía xa.

Nơi đó, có một đạo khí tức quen thuộc đang dao động.

"Là hắn!"

Lão Tửu Quỷ mừng rỡ, lập tức tăng tốc bay về hướng đó.

Rất nhanh, hắn đã nhìn thấy một bóng người đang đứng trên một ngọn núi.

"Trương Nhược Trần!"

Lão Tửu Quỷ hét lớn.

Bóng người kia quay đầu lại, chính là Trương Nhược Trần.

"Lão Tửu Quỷ?"

Trương Nhược Trần nhìn thấy hắn, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc: "Ngươi tỉnh rồi?"

"Ha ha, tỉnh rồi, tỉnh rồi!"

Lão Tửu Quỷ bay tới trước mặt Trương Nhược Trần, trên mặt nở nụ cười tươi rói: "Tiểu tử, ngươi nói xem, rốt cuộc ngươi đã làm gì với lão phu?"

Trương Nhược Trần cười nhạt: "Ta chỉ giúp ngươi một chút thôi."

"Một chút?"

Lão Tửu Quỷ trợn mắt: "Ngươi có biết lão phu hiện tại cảm nhận được lực lượng không gian không? Đây chính là thứ mà lão phu mơ ước đã lâu!"

Trương Nhược Trần gật đầu: "Xem ra ngươi đã lĩnh ngộ được không gian chi đạo."

"Đúng vậy!"

Lão Tửu Quỷ kích động nói: "Lão phu cũng không ngờ, uống rượu say một trận, tỉnh dậy lại có được cơ duyên lớn như vậy!"

Hắn nhìn Trương Nhược Trần, ánh mắt có chút phức tạp: "Tiểu tử, đa tạ ngươi."

"Không cần khách khí."

Trương Nhược Trần lắc đầu: "Chúng ta là bằng hữu, giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm."

Lão Tửu Quỷ cười ha hả, vỗ vai Trương Nhược Trần: "Nói hay lắm! Lão phu kết giao bằng hữu như ngươi, đúng là không uổng công!"

Hắn dừng lại một chút, rồi hỏi: "Đúng rồi, ta ngủ say bao lâu rồi? Trong lúc đó có chuyện gì xảy ra không?"

Trương Nhược Trần trầm ngâm một lát, rồi kể lại những chuyện quan trọng đã xảy ra trong thời gian qua.

Lão Tửu Quỷ nghe xong, sắc mặt dần trở nên ngưng trọng.

"Không ngờ... lại xảy ra nhiều chuyện như vậy."

Hắn nhíu mày: "Xem ra tình hình hiện tại rất nghiêm trọng."

"Đúng vậy."

Trương Nhược Trần gật đầu: "Cho nên, ta cần ngươi giúp một tay."

"Ngươi cứ nói!"

Lão Tửu Quỷ vỗ ngực: "Chỉ cần là chuyện lão phu có thể làm được, tuyệt đối không chối từ!"

Trương Nhược Trần nhìn hắn, khóe miệng nở một nụ cười: "Vậy thì tốt."

Hắn đưa tay ra, trong lòng bàn tay hiện ra một quyển trục cổ xưa.

"Đây là một môn không gian bí điển, ngươi cầm lấy, hảo hảo nghiên cứu."

Lão Tửu Quỷ nhận lấy, ánh mắt lóe lên vẻ kinh ngạc: "Đây là..."

"Không Gian Bí Điển."

Trương Nhược Trần nói: "Trong đó ghi chép rất nhiều không gian thần thông, đối với ngươi hẳn là có trợ giúp rất lớn."

Lão Tửu Quỷ mở ra xem, chỉ một lát đã bị hấp dẫn.

"Tuyệt diệu! Thật sự là tuyệt diệu!"

Hắn ngẩng đầu nhìn Trương Nhược Trần, trong mắt tràn đầy cảm kích: "Tiểu tử, ngươi đối với lão phu thật sự quá tốt!"

"Đây là chuyện nên làm."

Trương Nhược Trần cười nói: "Ngươi cứ từ từ nghiên cứu, ta còn có việc phải đi trước."

"Khoan đã!"

Lão Tửu Quỷ gọi hắn lại: "Ngươi định đi đâu?"

Trương Nhược Trần quay đầu nhìn hắn: "Có một số việc, ta phải tự mình đi xử lý."

Lão Tửu Quỷ trầm ngâm một lát, rồi nói: "Vậy ngươi cẩn thận một chút. Nếu cần giúp đỡ, cứ đến tìm lão phu."

"Được."

Trương Nhược Trần gật đầu, sau đó thân ảnh khẽ động, biến mất tại chỗ.

Lão Tửu Quỷ nhìn bóng lưng hắn biến mất, khẽ thở dài.

"Tiểu tử này... càng ngày càng khiến người ta nhìn không thấu."

Hắn cúi đầu nhìn quyển trục trong tay, khóe miệng nở một nụ cười.

"Bất quá, có được bằng hữu như vậy, đúng là phúc khí của lão phu."

Hắn thu hồi quyển trục, ánh mắt trở nên kiên định.

"Đã như vậy, lão phu cũng không thể phụ lòng hắn."

"Không Gian Chi Đạo... lão phu nhất định sẽ hảo hảo nghiên cứu!"

Nói xong, Lão Tửu Quỷ xoay người, bay về phía sơn động.

Trên bầu trời, một đạo thân ảnh đang bay vút qua.

Trương Nhược Trần nhìn về phía xa, ánh mắt thâm trầm.

"Tiếp theo... nên đi xử lý chuyện kia rồi."

Hắn lẩm bẩm, sau đó tăng tốc, nhanh chóng biến mất ở cuối chân trời.