Chương 19: Lướt Qua Ký Ức Xưa
Trương Nhược Trần đứng trên đỉnh núi cao nhất của Vân Võ Quận Quốc, nhìn xuống toàn bộ vương đô phồn hoa phía dưới. Nơi này từng là nơi hắn lớn lên, từng là nơi hắn quen biết Trì Dao, cũng là nơi hắn bị phản bội, bị đẩy vào luân hồi.
"Đã bao nhiêu năm rồi nhỉ?"
Hắn khẽ thì thầm, ánh mắt có chút phức tạp.
Trong lòng bàn tay hắn, một viên tinh thạch không gian tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Đây là vật mà lão gia hỏa kia đưa cho hắn trước khi rời đi, bên trong phong ấn một đoạn ký ức của kiếp trước.
"Ngươi đang nghĩ gì?"
Một giọng nói vang lên sau lưng. Trương Nhược Trần không cần quay đầu lại cũng biết là ai — Hoàng Yên Trần.
"Chỉ là nhớ lại một chút chuyện cũ."
Hắn thu hồi tinh thạch, xoay người nhìn nàng.
Hoàng Yên Trần mặc một bộ váy trắng, đứng trong gió núi, mái tóc dài bay nhẹ. Nàng nhìn hắn, trong mắt có chút lo lắng:
"Ngươi từ khi trở về từ Hắc Ám Chi Uyên, tâm trạng có vẻ không được tốt."
"Không có gì, chỉ là gặp phải một số người cũ."
Trương Nhược Trần cười nhạt, không muốn nói nhiều.
Hắn không nói cho nàng biết, lần này tiến vào Hắc Ám Chi Uyên, hắn đã gặp được một bóng dáng rất quen thuộc — người đó đứng trong bóng tối, nhìn hắn một cái rồi biến mất. Nhưng chỉ một cái nhìn đó thôi cũng đủ khiến hắn xác nhận thân phận của đối phương.
"Ngươi có biết, lần này ta đi Hắc Ám Chi Uyên, phát hiện ra một chuyện gì không?"
Trương Nhược Trần đột nhiên nói.
Hoàng Yên Trần khẽ nghiêng đầu: "Chuyện gì?"
"Diêm Vô Thần, hắn vẫn chưa chết."
Bầu không khí đột nhiên trở nên ngưng trọng.
Hoàng Yên Trần biến sắc: "Ngươi nói cái gì? Diêm Vô Thần không phải đã bị ngươi giết ở Thần Điện Bất Tử sao?"
"Ta cũng nghĩ vậy." Trương Nhược Trần ánh mắt thâm trầm: "Nhưng lần này ta tận mắt nhìn thấy hắn. Tuy chỉ là một cái bóng, nhưng khí tức đó tuyệt đối không sai."
"Chẳng lẽ hắn có thủ đoạn phục sinh nào đó?"
"Không rõ." Trương Nhược Trần lắc đầu: "Nhưng nếu hắn thật sự còn sống, vậy thì trận chiến tiếp theo sẽ không dễ dàng như trước."
Hoàng Yên Trần trầm mặc một lát, rồi nói: "Ngươi định làm gì?"
"Tiếp tục tu luyện." Trương Nhược Trần ngẩng đầu nhìn bầu trời xa xăm: "Chỉ cần ta đủ mạnh, dù hắn có phục sinh bao nhiêu lần, ta cũng có thể giết hắn bấy nhiêu lần."
Trong mắt hắn lóe lên một tia kiên định.
Đúng lúc này, một đạo thân ảnh từ xa bay tới, hạ xuống bên cạnh hai người. Là Mộc Linh Hy.
"Nhược Trần đại ca, Yên Trần tỷ tỷ, các ngươi ở đây à?"
Mộc Linh Hy vẫn giữ vẻ hoạt bát như xưa, trên tay cầm một chiếc hộp gỗ: "Ta vừa nhận được tin từ Võ Thị Học Cung, nói rằng có một kiện thánh khí sắp được đấu giá, ngươi có muốn đi xem không?"
"Thánh khí gì?" Trương Nhược Trần hỏi.
"Nghe nói là một thanh cổ kiếm, xuất xứ từ thời kỳ Thái Cổ, tên gọi Trầm Uyên Cổ Kiếm."
Trương Nhược Trần khẽ nhíu mày. Trầm Uyên Cổ Kiếm... cái tên này hắn từng nghe qua trong một quyển cổ tịch, nói rằng thanh kiếm này từng là binh khí của một vị Đại Thánh thời viễn cổ, uy lực vô cùng.
"Được, đi xem một chút."
Hắn gật đầu đồng ý.
Ba người cùng nhau bay về hướng Võ Thị Học Cung.
Trên đường đi, Trương Nhược Trần chợt nhớ tới một chuyện, quay sang hỏi Mộc Linh Hy:
"Đúng rồi, ngươi có biết gần đây có tin tức gì về Hạng Sở Nam không?"
Mộc Linh Hy lắc đầu: "Từ sau trận chiến ở Thần Điện Bất Tử, Hạng đại ca liền biệt vô âm tín. Ta nghe nói hắn đi tìm tung tích của sư phụ mình."
"Tu Di Thánh Tăng..."
Trương Nhược Trần thì thầm cái tên này, trong lòng dâng lên một tia cảm khái.
Tu Di Thánh Tăng, một trong những cường giả đứng đầu thời đại trước, vì cứu hắn mà rơi vào vực sâu không gian, đến nay vẫn chưa rõ sống chết.
"Yên Trần, ngươi có còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ở đâu không?"
Trương Nhược Trần đột nhiên hỏi.
Hoàng Yên Trần khựng lại một chút, rồi khẽ mỉm cười: "Đương nhiên nhớ. Lúc đó ta còn là một tiểu cô nương, đi theo phụ thân đến Vân Võ Quận Quốc tham gia hội nghị liên minh các thế lực. Kết quả là bị lạc đường, chạy tới khu rừng phía sau hoàng cung, gặp phải một con mãnh thú. Đúng lúc ngươi xuất hiện, một kiếm chém chết con mãnh thú đó."
"Lúc đó ngươi khóc sướt mướt, ta còn tưởng ngươi bị thương." Trương Nhược Trần khẽ cười: "Kết quả là ngươi chỉ sợ hãi, không hề hấn gì."
"Ngươi còn dám nói!" Hoàng Yên Trần trừng mắt nhìn hắn: "Lúc đó ngươi rõ ràng có thể dùng thân phận Cửu Vương Tử để gọi người tới, lại cứ thích ra vẻ anh hùng, tự mình xông lên đánh nhau với mãnh thú."
"Ta không phải lo lắng cho ngươi sao?"
Trương Nhược Trần cười cười.
Mộc Linh Hy ở bên cạnh nhìn hai người, trong mắt lóe lên một tia hâm mộ. Nàng biết rõ, giữa hai người này có một đoạn tình cảm mà nàng không thể nào chen vào được.
"Đến rồi."
Trương Nhược Trần dừng bước, nhìn về phía trước.
Trước mặt bọn họ là một tòa kiến trúc cổ kính, trên cổng treo một tấm biển lớn với ba chữ to — Võ Thị Học Cung.
"Đi thôi, vào xem thanh Trầm Uyên Cổ Kiếm kia rốt cuộc là thứ gì."
Trương Nhược Trần bước vào bên trong, hai người phía sau cũng nhanh chóng đi theo.
Vừa bước vào đại sảnh, một luồng khí tức cổ xưa liền ập tới. Bên trong Võ Thị Học Cung lúc này đã tụ tập không ít người, đều là những cường giả đến từ các thế lực khác nhau.
"Nghe nói hôm nay có một thanh cổ kiếm thời Thái Cổ được đấu giá, không biết rốt cuộc là thần khí gì?"
"Nghe nói là Trầm Uyên Cổ Kiếm, từng là binh khí của một vị Đại Thánh thời viễn cổ."
"Đại Thánh? Vậy chẳng phải là thánh khí cực phẩm sao?"
"Không chỉ đơn giản vậy đâu, nghe nói bên trong thanh kiếm này còn ẩn chứa một đoạn truyền thừa của vị Đại Thánh kia."
Những lời bàn tán xung quanh truyền vào tai Trương Nhược Trần, khiến hắn càng thêm hiếu kỳ.
Hắn tìm một chỗ ngồi xuống, ánh mắt quét qua đại sảnh, đột nhiên dừng lại ở một góc.
Ở đó, một thân ảnh mặc áo bào đen đang ngồi, khuôn mặt bị che khuất trong bóng tối, không nhìn rõ dung mạo. Nhưng khí tức trên người hắn lại khiến Trương Nhược Trần cảm thấy quen thuộc một cách kỳ lạ.
"Người đó là ai?"
Trương Nhược Trần khẽ nhíu mày, trong lòng dâng lên một tia cảnh giác.