Chương 505: Trở Về
"Đội trưởng Diệp, ngươi..."
Đám quân sĩ của đội tuần tra còn lại đều kinh hãi đến cực độ, ánh mắt của tất cả mọi người đều dồn cả lên người Diệp Xuyên.
Trong đó có một số quân sĩ đã trải qua vô số trận sinh tử, lập tức nắm chặt chiến mâu, ánh mắt cảnh giác, phòng bị, bọn họ đã ý thức được sự nguy hiểm của Diệp Xuyên.
"Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa từng thấy cao thủ của Bái Nguyệt Thần Giáo giết người sao?"
Diệp Xuyên khinh thường cười một tiếng, trong mắt lộ ra một tia sát quang, "bịch" một tiếng, thân thể nổ tung, hóa thành một đoàn hắc khí. Trong hắc khí, bay ra mười tám đạo huyễn ảnh, phân biệt xông về phía mười tám vị quân sĩ của đội tuần tra.
Trong chớp mắt, mười tám đạo huyễn ảnh lại bay trở về, trùng điệp cùng một chỗ.
Diệp Xuyên vẫn đứng trên lưng man thú, tay cầm trường mâu, ánh mắt ngạo nghễ, giống như từ đầu đến cuối hắn chưa hề động đậy một chút nào.
"Bịch bịch!"
Trong không khí, còn lưu lại một cỗ mùi máu tươi nồng nặc.
"Không đáng một kích."
Diệp Xuyên đứng trên đỉnh đầu Tử Lân Ty Vương Thú, nhìn về hướng Trương Nhược Trần rời đi, sau đó, đuổi theo.
"Có người đuổi theo rồi, hẳn là đội tuần tra phát hiện ra chỗ không ổn, muốn trừ khử chúng ta." Tiểu Hắc lạnh lùng nói.
Trên người Tiểu Hắc, bốc lên quang mang màu đen, bắt đầu ngưng tụ lực lượng, chuẩn bị chiến đấu.
Trương Nhược Trần tỏ ra rất bình tĩnh, nói: "Không phải, hắn là người của Bái Nguyệt Ma Giáo, ngươi dừng lại trước đã, hẳn là Đoan Mộc sư tỷ đã dặn dò hắn chuyện gì đó."
Với cường độ tinh thần lực của Trương Nhược Trần hiện tại, cho dù không triển khai thiên nhãn, cũng có thể cảm nhận được sự vật cách đó trăm dặm.
Vừa rồi, Trương Nhược Trần vẫn luôn giải phóng tinh thần lực, quan sát nhất cử nhất động của đám quân tuần tra. Cho nên, hắn rất rõ ràng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Diệp Xuyên đuổi theo, nhìn thấy Trương Nhược Trần đã dừng lại, hơi có chút ngoài ý muốn, nói: "Thấy ta đuổi theo, ngươi vậy mà không chạy trốn?"
Trương Nhược Trần cười nói: "Ngươi giết Phương Lệ và mười tám vị quân sĩ của đội tuần tra, hiển nhiên chúng ta là người một nhà chứ không phải kẻ địch, tại sao ta phải chạy?"
"Thật sao?"
Diệp Xuyên có ý muốn thăm dò thực lực của Trương Nhược Trần, bèn âm thầm điều động chân khí, nhanh chóng vận hành trong kinh mạch, trong lúc bất ngờ, hắn từ trên lưng man thú bay vọt lên.
Hắn thi triển ra một loại võ kỹ thân pháp cao thâm, đạp chân lên hư không, như đi trên đất bằng, trong chớp mắt đã xông tới trước mặt Trương Nhược Trần, đâm mâu ra.
Đối phó với một võ giả Thiên Cực Cảnh, Diệp Xuyên cũng không dùng toàn lực, chỉ dùng một phần mười lực lượng.
Cho dù chỉ là một phần mười lực lượng, vẫn tương đối kinh khủng, không kém bao nhiêu so với toàn lực của Thụ Tổ.
Đối mặt với cường giả như vậy, Trương Nhược Trần không dám có chút khinh thường, không chút do dự, tay nắm chuôi kiếm, cánh tay giơ lên, một kiếm chém ra.
Chính là kiếm thứ nhất của Thời Gian Chi Kiếm, Sát Na Vô Ngân.
Sát Na Vô Ngân, nhìn thì có vẻ chỉ là một kiếm, trên thực tế biến hóa vô cùng, chính là nền tảng của thời gian chi kiếm.
Hiện tại, Trương Nhược Trần cũng chỉ mới bước đầu lĩnh ngộ được "sát na" trong thời gian, chỉ mới học được một chiêu trong vạn nghìn chiêu thức.
Cho nên nói, Trương Nhược Trần càng nguyện ý coi kiếm thứ nhất của Thời Gian Chi Kiếm như một bộ kiếm pháp, đặt tên là Sát Na Kiếm Pháp.
Một chiêu một sát na, một chiêu một biến hóa.
"Vụt!"
Tốc độ xuất kiếm của Trương Nhược Trần, nhanh như dòng sáng, vung qua từ trên đỉnh đầu Diệp Xuyên, để lại một đạo kiếm quang hình vòng cung.
"Rắc" một tiếng, quan trên đầu Diệp Xuyên bị kiếm quang chém đứt, mái tóc đen dài xõa xuống, phủ trên hai bên má.
Diệp Xuyên nhanh chóng lui lại, trở về trên lưng man thú, khá kinh ngạc nhìn chằm chằm Trương Nhược Trần đang đứng đối diện: "Kiếm thật nhanh, một kiếm vừa rồi của ngươi, nếu chém về phía cổ ta, e rằng ta cũng không tránh kịp."
Trương Nhược Trần thu kiếm lại, nói: "Nếu ngươi dùng toàn lực, một kiếm vừa rồi của ta, chưa chắc đã chém rơi được quan của ngươi."
"Ngươi không cần khiêm tốn, với tốc độ một kiếm vừa rồi của ngươi, cho dù ta điều động toàn bộ tu vi, cũng gần như không tránh kịp." Diệp Xuyên nói.
Diệp Xuyên cũng không biết, kiếm đạo của Trương Nhược Trần, ẩn chứa lực lượng thời gian. Hắn chỉ cảm thấy tốc độ xuất kiếm của Trương Nhược Trần rất nhanh, nhanh đến mức dọa người. Mãi đến bây giờ, toàn thân hắn vẫn còn toát mồ hôi lạnh.
Vừa rồi trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy mình đã vô cùng gần với cái chết.
Trên thực tế, lực lượng thời gian còn hư vô hơn lực lượng không gian, càng khiến người ta không thể cảm nhận được. Lực lượng không gian, ít nhất còn có dấu vết để tìm, nhưng lực lượng thời gian lại không có tung tích.
Trừ khi là Bán Thánh, cảm nhận đối với quy luật của vạn vật thiên địa đã đạt tới một cảnh giới nhất định, mới có thể cảm nhận được một tia biến hóa thời gian yếu ớt đó.
Đương nhiên, Thời Gian Chi Kiếm của Trương Nhược Trần cũng có khuyết điểm rất lớn, chỉ có thể thi triển trong khoảng cách rất gần, mới có thể đạt được hiệu quả nhất kích tất sát.
Hơn nữa, kiếm pháp thiếu tính liên tục, giữa chiêu thức với chiêu thức độc lập với nhau.
Một khi một kiếm này, không giết chết được đối thủ, kiêu thức sẽ xuất hiện sự ngừng lại, từ đó lộ ra sơ hở.
Nếu như, Diệp Xuyên lại giao thủ với Trương Nhược Trần, thì khẳng định sẽ không dễ dàng đến gần trong vòng ba trượng của Trương Nhược Trần. Cho dù tốc độ xuất kiếm của Trương Nhược Trần có nhanh hơn nữa, cũng không thể làm bị thương hắn.
Một chiêu "Sát Na Vô Ngân" này, tuy là lá bài tẩy của Trương Nhược Trần, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ bại lộ, cho dù hiện tại thi triển ra, cũng chỉ là sớm kiểm tra uy lực của một chiêu này.
Sự thật đã chứng minh, cho dù chỉ là Thời Gian Chi Kiếm cơ bản nhất, uy lực vẫn vô cùng. Nếu xuất thủ bất ngờ, cho dù là cao thủ như Diệp Xuyên, cũng sẽ bị giết chết.
Diệp Xuyên nhìn chằm chằm Trương Nhược Trần một cái thật sâu, nói: "Ngươi thật sự là võ giả Thiên Cực Cảnh?"
Trương Nhược Trần cười cười nói: "Đương nhiên."
Cũng không trách Diệp Xuyên sinh lòng hoài nghi, dù sao, Diệp Xuyên cũng là thiên tài đệ nhất đẳng của Bái Nguyệt Ma Giáo, ở Thiên Cực Cảnh, từng vào 《Thiên Bảng》.
Hiện tại, tu vi của hắn, đã đạt tới Ngư Long Đệ Tứ Biến, vậy mà suýt chút nữa chết dưới kiếm của một võ giả Thiên Cực Cảnh. Cho dù hắn nói ra, e rằng cũng không ai tin.
Diệp Xuyên thu trường mâu lại, nói: "Không hổ là người được Thánh Nữ điện hạ coi trọng, quả nhiên là tuyệt thế thiên kiêu, khiến người ta không phục cũng không được."
Trương Nhược Trần cũng không rõ Diệp Xuyên có biết thân phận công khai của Đoan Mộc Tinh Linh hay không, bèn lộ ra vẻ mặt tò mò, nói: "Thánh Nữ điện hạ là ai?"
Diệp Xuyên cười nói: "Thánh Nữ điện hạ không nói cho ngươi biết thân phận của nàng, hẳn là thời cơ còn chưa tới. Bất quá, Thánh Nữ điện hạ đã hạ lệnh, muốn ta ở Mộc Tinh Hư Giới trợ giúp ngươi một tay, ta tự nhiên sẽ dốc toàn lực trợ giúp."
Trầm ngâm một lát, sắc mặt Diệp Xuyên trở nên nghiêm túc, nói: "Căn cứ theo điều tra của ta, bên trong sâu thẳm Hắc Mộc Nguyên ẩn giấu một bí mật rất lớn. Ngươi đã đi qua Hắc Mộc Nguyên, có thu hoạch gì không?"
Hiển nhiên, Diệp Xuyên cũng đang dò la bí mật của Hắc Mộc Nguyên, muốn bẩm báo lên Bái Nguyệt Ma Giáo.
Có lẽ, đây chính là nguyên nhân hắn mai phục ở Mộc Tinh Hư Giới.
Bí mật của Hắc Mộc Nguyên, liên quan trọng đại.
Trương Nhược Trần sau khi suy tính kỹ càng, đưa ra quyết định, có thể thích đáng nói cho hắn một số chuyện.
Bởi vì, một khi Trương Nhược Trần rời khỏi Mộc Tinh Hư Giới, bản nguyên chi khí của Mộc Tinh Hư Giới cũng sẽ biến mất theo, cả thế giới đều sẽ bắt đầu suy thoái.
Chuyện lớn như vậy, nhất định sẽ kinh động đến tầng cao của Bộ Binh, đến lúc đó, Bộ Binh hạ lệnh điều tra triệt để, với mạng lưới tình báo của bọn họ, cho dù Trương Nhược Trần là lén lút đến Mộc Tinh Hư Giới, cũng khẳng định sẽ tra ra được trên người hắn.
Biện pháp tốt nhất, chính là để Bái Nguyệt Ma Giáo đi kiềm chế Bộ Binh.
Thế là, Trương Nhược Trần nói: "Bên trong sâu thẳm Hắc Mộc Nguyên, có một tòa tế đài, trên tế đài khắc có minh văn cực kỳ phức tạp, sơ bộ ước đoán, hẳn là xuất từ tay của tinh thần lực thánh giả."
Diệp Xuyên quả nhiên bị lời nói của Trương Nhược Trần hấp dẫn, thần sắc ngưng trọng, nói: "Ta cũng đã đến sâu thẳm Hắc Mộc Nguyên, từ xa quan sát qua tòa tế đài đó, đúng là không tầm thường, không phải người thường có thể xây dựng."
Trương Nhược Trần nói: "Ta đã lẻn vào bên trong tòa tế đài đó, lại phát hiện ra một bí mật càng kinh người hơn."
"Bí mật gì?" Diệp Xuyên hỏi.
Trương Nhược Trần nói: "Bản nguyên chi khí của Mộc Tinh Hư Giới, bị trấn áp dưới tế đài."
"Cái gì!" Diệp Xuyên đại kinh.
Sắc mặt hắn, không ngừng biến đổi, đã ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc. Chuyện trọng đại như vậy, nhất định phải lập tức bẩm báo lên tầng cao của Bái Nguyệt Ma Giáo.
Ánh mắt Diệp Xuyên, lại nhìn về phía Trương Nhược Trần, nói: "Người của Bộ Binh, tại sao lại làm như vậy? Rốt cuộc là mục đích gì?"
Trương Nhược Trần cười nói: "Đội trưởng Diệp là người của Bộ Binh còn không biết, thì làm sao ta có thể biết được? Hơn nữa, đó là bản nguyên chi khí thật sự rất lợi hại, ta căn bản cũng không dám đến gần."
Diệp Xuyên gật đầu.
Diệp Xuyên tự nhiên không thể nào nghĩ đến, bản nguyên chi khí của Mộc Tinh Hư Giới, đã bị Trương Nhược Trần thu đi. Dù sao, lực lượng của bản nguyên chi khí tương đối khổng lồ, cho dù chỉ là bản nguyên chi khí của hạ đẳng hư giới, cũng chỉ có tồn tại cấp bậc Bán Thánh mới có thể trấn áp.
Kiếm thuật của Trương Nhược Trần, cho dù có cao minh đến đâu, cũng chỉ là một võ giả Thiên Cực Cảnh. Trước mặt bản nguyên chi khí, hắn chỉ như một con kiến hôi.
Trương Nhược Trần nghiêm sắc mặt nói: "Ta phải lập tức trở về Hỗn Độn Vạn Giới Sơn, không biết đội trưởng Diệp có biện pháp gì không?"
Diệp Xuyên thu hồi tâm tư, nói: "Thánh Nữ điện hạ đã sớm phân phó, đã an bài thỏa đáng, ta hiện tại liền dẫn ngươi đi ngồi hư giới thuyền hạm."
Trong lòng Trương Nhược Trần thầm nghĩ, không hổ là thánh nữ của ma giáo, năng lượng có thể động dụng, quả nhiên không phải người thường có thể tưởng tượng được.
Mộc Tinh Hư Giới trong các hạ đẳng hư giới, tính ra là đứng đầu, cho dù Bộ Binh đã hạ lệnh cấm, nhưng mỗi năm vẫn có rất nhiều tử đệ quý tộc có tước vị, đến nơi đây rèn luyện.
Dưới sự dẫn dắt của Diệp Xuyên, Trương Nhược Trần và Tiểu Hắc rất nhanh đã lên thuyền hạm trở về Hỗn Độn Vạn Giới Sơn. Lúc này, trên thuyền hạm, còn có một số tử đệ quý tộc trẻ tuổi khác.
Đứng trên thuyền hạm, Trương Nhược Trần nhìn xuống phía dưới, hỏi: "Đội trưởng Diệp, không cùng trở về Hỗn Độn Vạn Giới Sơn sao?"
Diệp Xuyên cười nói: "Ta còn phải đi xử lý một số chuyện, xử lý xong, tự nhiên sẽ trở về."
Trương Nhược Trần gật đầu, hiểu ý trong lời nói của Diệp Xuyên.
Phương Lệ và mười tám vị quân sĩ của đội tuần tra chết thảm, khẳng định cần có một lời bàn giao, không xử lý tốt những chuyện này, Diệp Xuyên không thể rời khỏi Mộc Tinh Hư Giới.
Diệp Xuyên đứng trên mặt đất, nhìn thuyền hạm bay đi, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo sắc bén: "Bộ Binh rốt cuộc đang mưu đồ cái gì? Bản nguyên chi khí của Mộc Tinh Hư Giới, vậy mà bị trấn áp dưới một tòa tế đài, xem ra, ta nhất định phải lập tức đem tin tức bẩm báo lên Đồng Tu Bán Thánh."
Liên quan đến bản nguyên chi khí của một tòa hư giới, Diệp Xuyên cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, nhất định phải thông báo cho Bán Thánh của ma giáo, để Bán Thánh đến xử lý.
(Tối nay có chút việc, chỉ một chương, chiều mai cập nhật. Xin lỗi.)