Chương 822: Ngoài Quỷ Thần Cốc

⏱ ~9 min read

# Chương 822: Ngoài Quỷ Thần Cốc

Nếu để nàng hoàn toàn hấp thu khí tử vong này, không biết sẽ trưởng thành đến cảnh giới kinh khủng cỡ nào?

Bất quá, đối với mầm non của Tiếp Thiên Thần Mộc mà nói, lại là một chuyện cực kỳ tốt. Không có khí tử vong cản trở, mầm non có thể trưởng thành nhanh hơn.

Tuy trong lòng khá vui mừng, nhưng Trương Nhược Trần lại không hề biểu lộ ra trên mặt, vẫn tỏ ra vô cùng bình tĩnh, nói: "Điều kiện thứ hai, ta cũng có thể đáp ứng ngươi. Vậy bây giờ, ngươi có thể quỳ xuống hành lễ với chủ nhân của mình chưa?"

"Đừng quên điều kiện thứ nhất của ta, khi tu vi của ngươi chưa vượt qua ta, chúng ta phải ở địa vị bình đẳng. Cho nên, ngươi đừng hòng nô dịch bản vương."

Huyết Nguyệt Quỷ Vương ám cười một tiếng, chỉ cần có thể luyện hóa khí tử vong trong rễ cây, tu vi của nàng chắc chắn sẽ đột phi mãnh tiến, tốc độ tu luyện của Trương Nhược Trần làm sao đuổi kịp nàng?

Chờ đến khi tu vi của nàng cường đại đến một mức độ nhất định, có thể phá vỡ thế giới này, đến lúc đó tự nhiên có thể từ từ thu thập cái tên nhân loại trước mắt này.

"Quả nhiên vẫn là dã tính khó thuần, phải dùng chút thủ đoạn để dạy dỗ một chút, không thì nàng chắc chắn không phải là một thuộc hạ ngoan ngoãn." Trương Nhược Trần thầm nghĩ trong lòng.

"Không quỳ cũng được, Quỷ Vương mà, hẳn là có tôn nghiêm của mình, ta có thể hiểu."

Trương Nhược Trần dùng ngón tay xoa xoa cằm, từ trong Không Gian Giới Chỉ lấy ra một cái ly pha lê, đưa qua, nói: "Đi lấy cho ta một ly nước suối, ta còn có một số việc cần hỏi ngươi."

Thấy Huyết Nguyệt Quỷ Vương đứng nguyên tại chỗ một bộ dạng vô động vu chung, ánh mắt Trương Nhược Trần cũng dần trở nên nghiêm túc, nói: "Nếu ngươi ngay cả chút chuyện nhỏ này cũng không biết làm, ta không thể không hoài nghi ngươi, có phải thật sự thần phục ta hay không?"

Năm ngón tay Huyết Nguyệt Quỷ Vương nắm chặt, cánh tay không ngừng run rẩy, một tay giật lấy ly pha lê, hừ lạnh một tiếng.

Sau đó, thân thể nàng hóa thành một đoàn khí quỷ màu đen, tan biến ra, bay về phía khe núi xa xa.

"Có thể sai khiến một vị mỹ nữ Quỷ Vương bưng trà rót nước, dường như cũng là một chuyện không tệ." Trương Nhược Trần nhìn đoàn khí quỷ bay đi kia, khẽ gật đầu.

Tuy rằng, Trương Nhược Trần từng là Hoàng Thái Tử của Thánh Minh Đế Quốc, cũng từng học qua đạo ngự nhân của đế vương, chỉ tiếc, lại không có nghiên cứu sâu.

Nếu có thể thành công thu phục Huyết Nguyệt Quỷ Vương, tâm cảnh của Trương Nhược Trần chắc chắn cũng sẽ phát sinh biến hóa rất lớn, sẽ dần dần biến thành chiến tâm của cường giả, chi tâm của kẻ thượng vị.

Không bao lâu, Huyết Nguyệt Quỷ Vương bưng một ly nước suối, lần nữa đi tới phía trên rễ cây, bày ra khuôn mặt lạnh lùng, đưa ly nước cho Trương Nhược Trần, "Nước suối của ngươi."

Trương Nhược Trần ngồi xếp bằng trên mặt đất, liếc nàng một cái, đưa tay nhận lấy ly nước, nhưng lại không uống, chỉ nâng trong tay, nói: "Ngồi trước đã."

Huyết Nguyệt Quỷ Vương cũng không khách khí, ngồi xếp bằng trên mặt đất, mái tóc đen trên đầu, từ hai bên gương mặt rủ xuống tận đùi trắng nõn, đôi mắt vừa tròn vừa to trừng mắt nhìn Trương Nhược Trần đối diện.

Thấy Trương Nhược Trần không uống nước suối, ngược lại có chút thất vọng, dù sao thì trước khi đựng nước suối, nàng đã rửa chân trong nước một lần, để bày tỏ sự bất mãn của mình.

Trương Nhược Trần đặt ly pha lê xuống đất, tỏ ra khá bình tĩnh, nói: "Nữ thi trong Nhật Nguyệt Thủy Tinh Quan, hẳn là nhục thân của ngươi chứ?"

"Có lẽ vậy!" Huyết Nguyệt Quỷ Vương nói.

Đối với đáp án này, Trương Nhược Trần tự nhiên không hài lòng lắm, nói: "Cái gì gọi là có lẽ vậy?"

Huyết Nguyệt Quỷ Vương nói: "Nàng chết trước khi ta sinh ra, ta làm sao có thể khẳng định, nàng nhất định là nhục thân của ta? Hơn nữa, lúc ta mới sinh ra, cũng giống như những vong linh khác, hồ đồ mê muội rất nhiều năm, mãi đến khi đạt tới cảnh giới Vô Thường, mới sinh ra trí tuệ hoàn chỉnh."

Trương Nhược Trần có thể nhìn ra, Huyết Nguyệt Quỷ Vương nói đều là lời thật, hỏi: "Chẳng lẽ ngươi một chút ký ức lúc còn sống cũng không có?"

"Lúc ta đạt tới cảnh giới Quỷ Vương, đúng là có được một ít mảnh ký ức, nhưng những ký ức đó căn bản không hoàn chỉnh, đại đa số đều là một ít pháp quyết tu luyện, võ kỹ, ngoài ra cũng không có thứ gì khác. Nếu tu vi của ta trở nên cao hơn, có lẽ có thể nhớ ra nhiều chuyện hơn." Huyết Nguyệt Quỷ Vương nói.

Đã ký ức lúc còn sống của Huyết Nguyệt Quỷ Vương rất mỏng manh, Trương Nhược Trần cũng không tiếp tục hỏi nữa.

Trương Nhược Trần lấy Quỷ Châu ra, kẹp giữa hai ngón tay, nói: "Nếu ngươi bằng lòng đi cùng ta đến Quỷ Thần Cốc, ta sẽ trả lại viên Quỷ Châu này cho ngươi, giúp ngươi khôi phục tu vi."

Huyết Nguyệt Quỷ Vương nhìn chằm chằm Quỷ Châu, đôi mắt híp lại, đầu lưỡi liếm liếm môi, một tay đoạt lấy Quỷ Châu, nói: "Đã ta chọn thần phục ngươi, đương nhiên là nghĩa bất dung từ."

Không bao lâu, Huyết Nguyệt Quỷ Vương đã luyện hóa Quỷ Châu, tu vi lần nữa khôi phục, đạt tới cảnh giới Quỷ Vương.

Trong nháy mắt, một cỗ hàn băng chi khí vô cùng to lớn từ trên người nàng tỏa ra, hình thành tầng tầng băng tinh, phát ra âm thanh xèo xèo, lan tràn ra xa.

Trong hai con ngươi, hai đoàn quỷ hỏa màu xanh, lần nữa được thắp sáng.

Trên bầu trời, mây chì cuồn cuộn, khiến cho trời đất đều bao phủ trong một mảnh hắc ám. Nơi xa xa, Nhật Nguyệt Thủy Tinh Quan hấp thu một tia khí quỷ vào, lập tức, trên mi tâm nữ thi trong quan hiện ra một ấn ký hình trăng lưỡi liềm. Ánh sáng của mặt trăng đem thi thể nàng hoàn toàn bao bọc, toát ra từng hạt điểm sáng màu trắng.

Chỉ bất quá, Trương Nhược Trần, Huyết Nguyệt Quỷ Vương, Thôn Tượng Thỏ đã rời khỏi Thế Giới Đồ Quyển, ngược lại không phát hiện ra biến hóa trên thân nữ thi.

Bước vào Thế Giới Đồ Quyển, ánh mắt Huyết Nguyệt Quỷ Vương trở nên tương đối sắc bén, mười ngón tay nắm thành hình trảo. Giờ phút này, với thực lực của nàng, đã có thể dễ dàng thu thập Trương Nhược Trần.

Trương Nhược Trần trả Quỷ Châu cho Huyết Nguyệt Quỷ Vương, đương nhiên cũng là đang thử thách nàng.

Kỳ thật, hắn cũng khẩn trương đến cực điểm, trong tay vẫn luôn nắm chặt Xá Lợi Tử, chỉ cần Huyết Nguyệt Quỷ Vương ra tay, hắn sẽ lập tức giải khai tầng phong ấn thứ ba của Xá Lợi Tử.

Ngay lúc này, Huyết Nguyệt treo lơ lửng trên không trung Huyết Hồ, ánh sáng tỏa ra dần dần trở nên ảm đạm, cuối cùng hoàn toàn biến mất không thấy.

Nhìn thấy một màn này, Huyết Nguyệt Quỷ Vương cảm thấy khá kinh dị, tạm thời từ bỏ ý niệm đối phó Trương Nhược Trần, nhìn về phía bầu trời đen kịt, nói: "Thật là kỳ lạ, Huyết Nguyệt vẫn luôn treo trên bầu trời, không biết đã bao nhiêu năm, sao lại đột nhiên biến mất?"

Đột nhiên, Trương Nhược Trần cảm ứng được gì đó, lập tức đem tinh thần lực rót vào Càn Khôn Thần Mộc Đồ, phát hiện trên bầu trời của Thế Giới Đồ Quyển, xuất hiện một vầng minh nguyệt, treo lơ lửng trên không trung của Nhật Nguyệt Thủy Tinh Quan và Tiếp Thiên Thần Mộc.

Vầng minh nguyệt kia, lại vô cùng trong sáng, cũng không phải là Huyết Nguyệt.

"Thật sự là có chút không tầm thường."

Trương Nhược Trần càng thêm xác định, lúc Huyết Nguyệt Quỷ Vương còn sống, khẳng định là một đại nhân vật nào đó của Bái Nguyệt Ma Giáo.

Biến cố phát sinh của Huyết Nguyệt, cũng khiến Huyết Nguyệt Quỷ Vương bình tĩnh lại, nghĩ đến Nhật Nguyệt Thủy Tinh Quan, nghĩ đến khí tử vong trong rễ cây Tiếp Thiên Thần Mộc, cuối cùng, nàng vẫn không ra tay với Trương Nhược Trần, nhẫn nhịn xuống.

Huyết Nguyệt Quỷ Vương thu liễm khí tức trên người, nói: "Huyết Hồ cách Quỷ Thần Cốc khá xa, vẫn do ta mở đường đi!"

"Mời!" Trương Nhược Trần cười nói.

Huyết Nguyệt Quỷ Vương hóa thành một đoàn khí quỷ, bay ra trước một bước.

Thôn Tượng Thỏ trợn to đôi mắt đen, con ngươi xoay chuyển linh hoạt, nói: "Trần gia, sao ta cảm giác ngươi vừa rồi rất khẩn trương? Nữ quỷ kia, có đáng sợ như vậy sao? Ta thấy, trông nàng thật sự rất xinh đẹp."

Con thỏ ngốc này, lại không biết rằng, vừa rồi đã đi một chuyến qua Quỷ Môn Quan.

Bất quá, vượt qua cửa ải này, Trương Nhược Trần cũng không cần lo lắng Huyết Nguyệt Quỷ Vương sẽ đột nhiên ra tay giết hắn nữa, thu Xá Lợi Tử lại, xoay người cưỡi lên lưng Thôn Tượng Thỏ, nói: "Đuổi theo nàng."

Thân thể Thôn Tượng Thỏ cao tới mười ba mét, phủ đầy lông đỏ dài, toàn thân trên dưới tỏa ra ma khí nồng đậm. Trông có vẻ khá mập mạp, nhưng tốc độ chạy lại nhanh đến kinh người, vượt qua tốc độ toàn lực của Ngũ Giai Bán Thánh.

Đây là thiên phú của tộc Thôn Tượng Thỏ, cho dù chỉ có tu vi Nhất Giai Bán Thánh, tốc độ bộc phát ra lại khiến cho tu sĩ nhân loại cùng cảnh giới chỉ có thể nhìn mà than thở.

Có Huyết Nguyệt Quỷ Vương mở đường, trên đường đi không gặp phải nguy hiểm gì nữa, tốn ba ngày thời gian, liền chạy tới khu vực bên ngoài của Quỷ Thần Cốc.

Trương Nhược Trần không lập tức đi xông Quỷ Thần Cốc, mà ở vị trí ven rìa, quan sát suốt một ngày, rất nhanh liền phát hiện không ít thân ảnh tu sĩ Côn Luân Giới.

Trong đó, tuyệt đại đa số đều là tồn tại cấp bậc Bán Thánh, đến từ các đại thế lực, hiển nhiên đều là đến tìm kiếm khởi tử hồi sinh dược trong truyền thuyết.

Đương nhiên cũng không loại trừ có lão cổ đổng cấp bậc Thánh Giả cũng đã chạy tới, chỉ là tu vi của Trương Nhược Trần quá thấp, không cảm ứng được khí tức của bọn họ.

"Vút!"

Một đạo thân ảnh uy nghi từ trong bóng tối bước ra, mặc một bộ khôi giáp màu vàng, tay cầm một cây họa kích, trên mặt đầy râu mái, ánh mắt sắc bén, tỏa ra khí phách phóng khoáng, đại bộ hướng về Quỷ Thần Cốc mà đi.

Người này, chính là tân tinh của Bộ Binh, Bộ Thiên Phàm.

Ngoại trừ Bộ Thiên Phàm ra, còn có hơn mười vị thống lĩnh cấp Bán Thánh của Bộ Binh, mặc chiến giáp, cưỡi chiến thú cường đại, khí thế hùng hồn tiến vào Quỷ Thần Cốc.

"Người của Bộ Binh cũng xuất hiện, có chút ý tứ." Trương Nhược Trần cười nói.

Bộ Thiên Phàm vốn là tính cách trời không sợ đất không sợ, ngay cả Tử Vong Hư Giới cũng dám xông, sau khi có được Bất Tử Thánh Thể, tự nhiên càng thêm vô sở úy cụ, cho dù là vong linh nơi âm gian, cũng có thể đánh cho trời long đất lở.

Một thiên tài khác của Bộ Binh, Trì Vạn Tuế, đã trở thành một trong Cửu Đại Giới Tử. Bộ Thiên Phàm muốn đuổi kịp Trì Vạn Tuế, nhất định phải mạo hiểm, chỉ có ở trong tử cảnh, mới có khả năng đạt được cơ duyên lớn hơn.

Đột nhiên, lại có mấy đạo nhân ảnh xuất hiện trước mắt Trương Nhược Trần.

Nhìn thấy mấy người này, ánh mắt Trương Nhược Trần co rút lại, một cỗ cừu hận nồng đậm từ trong lòng trào ra, nghiến răng nghiến lợi nói: "Phong Hàn."

Phong Hàn mặc một thân y phục trắng sạch sẽ, tỏ ra phong độ nhẹ nhàng, đi ở vị trí phía trước nhất, xuất hiện ở ven cửa vào Quỷ Thần Cốc.

Phía sau hắn, đi theo hơn mười vị lão giả, trên người mỗi người đều tỏa ra khí thế vô cùng cường hoành, hiển nhiên, bọn họ đều là đại nhân vật của Bất Tử Huyết Tộc.

Một vị lão giả đầu tóc bạc trắng nhưng gương mặt hồng hào bước ra, chắp tay với Phong Hàn, nói: "Lục Hoàng Tử, Quỷ Thần Cốc nhất định là tương đương hung hiểm, ngươi có thể ở lại bên ngoài, do lão phu dẫn dắt chư vị Bán Thánh, đi lấy khởi tử hồi sinh dược ra."