Chương 335: Ngũ Hành Hỗn Độn Thể
Hai chương tiếp theo, lượng thông tin được trình bày khá nhiều, là tổng hợp tất cả các phục bút của mấy chục chương trước, mọi người có thể đọc chậm một chút.
……
Lại mười ngày trôi qua, Trương Nhược Trần vẫn chưa tỉnh lại.
Ngược lại, vì máu mất quá nhiều, sắc mặt hắn trở nên tái nhợt, toàn thân da dẻ đều phủ một lớp màu xám tro.
Bên trong cơ thể Trương Nhược Trần, sinh mệnh lực đang nhanh chóng trôi đi, bất cứ lúc nào cũng có thể chết đi.
Mười ngày qua, lão tăng không hề xuất hiện lần nào nữa.
Chỉ có Mộc Linh Hy, một mực canh giữ bên cạnh hắn, nắm chặt hai tay hắn, đem thánh khí trong cơ thể, không ngừng rót vào người hắn.
Lúc này, Mộc Linh Hy cũng vì thánh khí tiêu hao quá nhiều, nằm bò trên mặt đất, khuôn mặt xinh đẹp, còn tái nhợt hơn cả Trương Nhược Trần, trông vô cùng suy yếu.
Thế nhưng, Mộc Linh Hy vẫn không buông tay, một khi buông tay, nàng sợ Trương Nhược Trần sẽ triệt để chết đi, vĩnh viễn không tỉnh lại nữa.
……
Một hướng khác của núi lửa.
Lão tăng ngồi xếp bằng trên mặt đất, bên ngoài bộ phật y vốn mộc mạc, khoác thêm một chiếc Vạn Bảo Ca Sa rực rỡ kim quang, toàn thân có phật khí màu vàng đang lưu chuyển, hai tay giơ quá đỉnh đầu, lòng bàn tay hướng lên trên.
Phía trên không trung, từng con huyết trùng nổ tung ra, hóa thành huyết vụ, ngưng tụ thành hai cây huyết trụ, từ trong mây xuyên xuống, nối liền với hai lòng bàn tay của ông ta.
Theo việc ông ta không ngừng hấp thu huyết khí vào trong cơ thể, thân thể khô quắt dần dần căng lên, cuối cùng hoàn toàn khôi phục lại trạng thái no đủ.
"Ầm ầm."
Phía trên bầu trời, từng con huyết trùng rơi xuống, chất thành một đống lớn, toàn bộ biến thành thi thể khô quắt.
Tâm Thuật Phật Sư mặc một bộ phật y trắng tinh không vướng bụi trần, đứng trước mặt lão tăng, hai tay chắp lại, cúi người hành lễ: "Sư tôn, tu vi đã khôi phục rồi sao?"
Lão tăng nhìn bàn tay rộng lớn của mình, gật đầu, đứng dậy, cười nói: "Những con huyết trùng đó, ít nhất cũng hấp thu máu tươi của hơn trăm vị bán thánh. Giờ đây, máu tươi của bọn chúng, toàn bộ đều hội tụ lên người sư phụ, đã giúp sư phụ khôi phục lại trạng thái đỉnh phong."
"Tiếp theo, có thể bắt đầu toàn lực thu lấy thần thi, chỉ cần luyện chế thần thi thành chiến thi, thì dù là Trì Dao Nữ Hoàng cũng có gì đáng sợ?"
Ánh mắt Tâm Thuật Phật Sư nhìn về phía Trương Nhược Trần ở đằng xa, nói: "Trương Nhược Trần giết chết mấy vị bán thánh của giáo ta, vì sao sư tôn còn phải giúp hắn tu luyện Ngũ Hành Hỗn Độn Thể?"
Lão tăng xoay ánh mắt, nhìn Trương Nhược Trần đang ngâm mình trong biển nham thạch, nở một nụ cười đầy trí tuệ: "Nếu không phải tiểu tử này xuất hiện kịp lúc, giúp sư phụ đánh lui Thần Sơ Quỷ Vương, e rằng sư phụ đã không đợi được đến khi ngươi chạy tới, đã chết ở nơi này rồi."
Tâm Thuật Phật Sư vội vàng quỳ một gối xuống, vẻ mặt thành kính lo sợ: "Đệ tử nhận được thánh ý của sư tôn, lập tức dẫn theo cao thủ trong giáo, chạy tới âm gian cứu viện. Chỉ là, giữa đường gặp phải một vị quỷ vương, trong lúc đấu pháp với nàng ta, đệ tử bị trọng thương, cho nên đến muộn một bước, xin sư tôn minh xét."
"Mau đứng dậy, sư phụ không có ý trách móc ngươi."
Lão tăng mỉm cười hiền lành, đỡ Tâm Thuật Phật Sư dậy, nói: "Vô luận nói thế nào, sư phụ đúng là nợ Trương Nhược Trần một ân tình rất lớn, nếu không trả ân tình này, thánh đạo chi tâm sẽ xuất hiện vết rạn, như vậy, sẽ vĩnh viễn không thể bước qua bước cuối cùng kia."
Ông ta lại nói: "Đương nhiên, nếu như chính hắn không chống đỡ nổi cửa ải này, chết ở nơi này, thì sau này bần tăng cũng không cần phải trả ân tình này nữa."
Tâm Thuật Phật Sư cuối cùng cũng có chút hiểu rõ ý đồ của sư tôn.
Nếu như, Trương Nhược Trần tu luyện thành Ngũ Hành Hỗn Độn Thể, chống đỡ được qua, như vậy, sư tôn cũng coi như trả xong ân tình của mình, thánh đạo chi tâm của mình đạt tới trạng thái viên mãn.
Trương Nhược Trần không chống đỡ nổi, chết trong biển nham thạch, trong lòng sư tôn cũng không có chút tiếc nuối nào, cũng không cần phải trả ân tình cho hắn nữa.
"Tiểu tử này nếu không chết, tương lai tất thành đại địch của giáo ta." Tâm Thuật Phật Sư nghiêm nghị nói.
Lão tăng nói với vẻ thâm thúy: "Cũng chưa chắc, nếu như, hắn trưởng thành lên, người đau đầu nhất, tuyệt đối không phải là chúng ta."
"Sư tôn chỉ chính là vị nữ hoàng bệ hạ ở Trung Ương Đế Thành kia sao?" Tâm Thuật Phật Sư hiểu ý nói.
Lão tăng nói: "Vị nữ hoàng bệ hạ kia là hạng người cao ngạo cỡ nào, tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ ra lệnh bắt hắn, trừ phi, sự tồn tại của tiểu tử này, có thể uy hiếp đến ngôi vị hoàng đế của nàng ta, thậm chí là tính mạng của nàng ta. Đã như vậy, bần tăng đương nhiên là phải giúp hắn một tay."
Tâm Thuật Phật Sư nhìn chằm chằm vào Trương Nhược Trần, nói: "Bất quá, ta thấy hắn dường như không chống đỡ nổi cửa ải này... Ơ..."
Lời nói của Tâm Thuật Phật Sư còn chưa dứt hẳn, trong biển nham thạch, vậy mà lại tản mát ra quang hoa ngũ sắc nhàn nhạt.
Hơn nữa, quang hoa càng lúc càng mãnh liệt, bao phủ hơn nửa ngọn núi lửa vào trong.
Vốn dĩ, sinh cơ trong cơ thể Trương Nhược Trần đã vô cùng yếu ớt, lại vào lúc này, càng ngày càng trở nên cường thịnh, nhục thân phảng phất biến thành ngũ thải thần thạch, tản mát ra quang hoa màu đen, trắng, vàng, xanh, đỏ.
Cả thiên địa, trở nên một mảnh hỗn độn, phảng phất như trở về thời kỳ thế giới mới sinh ra.
Ánh mắt lão tăng nhìn chằm chằm vào Trương Nhược Trần, cũng lộ ra vẻ không thể tin nổi, nói: "Ý chí lực của tiểu tử này thật sự là vô cùng kinh người, vậy mà thật sự để hắn chống đỡ được qua, tu luyện thành công Ngũ Hành Hỗn Độn Thể. Thiên tư của hắn, có thể xưng là đệ nhất nhân của Côn Luân Giới sau thời trung cổ."
"Ầm!"
Trương Nhược Trần từ trong nham thạch bay lên, hóa thành một đạo lưu quang ngũ sắc, xông thẳng lên trời, vạch ra một đường cong, hướng xuống dưới lao tới, rơi xuống mặt đất, đứng ở cách lão tăng và Tâm Thuật Phật Sư không xa.
Tuy rằng, trước đó hắn vẫn luôn rơi vào trạng thái hôn mê, nhưng tinh thần lực lại vẫn tương đối hoạt bát, cho nên nghe được cuộc đối thoại giữa lão tăng và Tâm Thuật Phật Sư.
Đôi mắt Trương Nhược Trần, tản mát ra quang mang hỗn độn ngũ sắc, nhìn chằm chằm vào lão tăng, tự giễu cười một tiếng: "Thì ra, tiền bối lại chính là giáo chủ của Tử Thần Giáo, đại danh đỉnh đỉnh Tử Thần Lão Tổ."
Lão tăng mỉm cười: "Chính là bần tăng."
Sau đó, lão tăng lại nói: "Chúc mừng thí chủ tu luyện thành Ngũ Hành Hỗn Độn Thể, từ nay về sau, tu sĩ cùng cảnh giới, không còn ai là một chiêu chi địch của ngươi nữa."
Ánh mắt Trương Nhược Trần, nhìn về phía thi thể huyết trùng trên mặt đất, lập tức nghĩ đến những vị bán thánh bị huyết trùng nuốt chửng trong Quỷ Thần Cốc, đồng tử co rút lại, trầm giọng nói: "Thì ra là ngươi nuôi dưỡng những con huyết trùng này."
Lão tăng lập tức lắc đầu, nói: "Không, những con huyết trùng này, là thi trùng do thần thi dưỡng dục ra, vốn là sinh linh trong Quỷ Thần Cốc. Bần tăng chỉ là sử dụng Tử Thần Phật Pháp, khu khiến bọn chúng đi làm việc, chỉ có vậy mà thôi."
Trương Nhược Trần nói: "Khu khiến bọn chúng đi hút máu tươi của mọi người? Sau đó, lại lợi dụng những máu tươi này, khôi phục lực lượng của chính ngươi."
Lão tăng ngược lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh, nói: "Nhân tính tham lam, nếu không phải bọn họ tham lam cái gọi là khởi tử hồi sinh dược kia, thì sao lại nối gót nhau chạy tới Quỷ Thần Cốc."
Trương Nhược Trần hừ lạnh một tiếng: "Cho nên nói, lời đồn về khởi tử hồi sinh dược, là do Tử Thần Giáo các ngươi phát tán ra, chính là để dẫn dụ mọi người đến Quỷ Thần Cốc chịu chết."
Lão tăng lại lần nữa lắc đầu, nói: "Suy nghĩ của thí chủ, quá hẹp hòi, vì sao không thể nhìn nhận vấn đề một cách lạc quan? Đổi một góc độ, bần tăng làm như vậy, kỳ thực cũng là đang tự cứu mình. Nếu như, không dẫn dụ bọn họ đến Quỷ Thần Cốc, không hấp thu máu tươi của bọn họ, như vậy, người cuối cùng phải chết, nhất định là bần tăng. Đúng hay không?"
Trương Nhược Trần nhắm hai mắt lại, thở dài một hơi thật dài, bình phục cơn phẫn nộ trong lòng, tỉnh táo lại, nói: "Ta rất muốn biết, toàn bộ tiền nhân hậu quả của mọi chuyện."
Lão tăng ngược lại tỏ ra rất kiên nhẫn, thong thả nói: "Một năm trước, bần tăng vì tìm kiếm lực lượng để đối kháng Trì Dao Nữ Hoàng, một mình đi tới âm gian, tìm kiếm thần thi bị Thiên Cốt Nữ Đế giết chết năm đó."
"Bần tăng vẫn luôn tìm tới Quỷ Thần Cốc, lúc đó, vừa vặn gặp phải Thần Sơ Quỷ Vương đang chuẩn bị vượt qua kiếp nạn quỷ lần thứ bảy."
"Nếu như, Thần Sơ Quỷ Vương vượt qua kiếp nạn quỷ lần thứ bảy, quỷ thể liền có thể dung hợp với thần thi, trở thành quỷ đế vô pháp vô thiên."
"Bởi vậy, một trận chiến này, cũng là không thể tránh khỏi."
"Bất quá, âm gian không giống Côn Luân Giới, nơi này không có thiên địa linh khí có thể điều động, cũng không thể bù đắp tiêu hao thánh khí trong cơ thể mình. Theo thời gian chiến đấu kéo dài, lực lượng của bần tăng, càng ngày càng yếu."
"Thêm nữa, Quỷ Thần Cốc là địa bàn của Thần Sơ Quỷ Vương, hắn có thể mượn thần lực trên thần thi, phát huy ra lực lượng càng thêm cường đại."
"Tiêu hao lẫn nhau như vậy, trận chiến này đối với bần tăng, tự nhiên là vô cùng bất lợi. Tuy rằng, cuối cùng bần tăng vẫn áp chế được hắn, nhưng lại khiến mình cũng mắc kẹt ở nơi này, không thể thoát thân."
"Cứ giằng co như vậy, người cuối cùng phải chết, nhất định là bần tăng. Bần tăng tự nhiên không cam tâm ngồi chờ chết, chỉ có thể tận lực lớn nhất để tự cứu mình."
"Bước thứ nhất, đương nhiên là phải đả thông thông đạo giữa âm dương lưỡng giới, chỉ có thông đạo mở ra, vong linh của âm gian mới có thể quy mô lớn tiến vào Côn Luân Giới, những sinh linh của Côn Luân Giới kia, mới dám buông lỏng cảnh giác tiến vào âm gian, đi tới Quỷ Thần Cốc."
"Cho nên, bần tăng rút ra Hư Không Kiếm mà Thiên Cốt Nữ Đế trấn áp trên thần thi, sử dụng Tử Thần Phật Pháp, khống chế một vị vô thường, đem Hư Không Kiếm mang ra khỏi âm gian."
"Hư Không Kiếm rời khỏi âm gian, phong ấn giữa âm dương lưỡng giới, cũng liền bắt đầu lung lay, cuối cùng, hoàn toàn biến mất."
"Bước thứ hai, đương nhiên là để cho giáo chúng của Tử Thần Giáo, tản phát ra lời đồn về khởi tử hồi sinh dược, đem mọi người dẫn dụ tới nơi này."
"Đây là bước vô cùng quan trọng, nếu không có máu tươi của bọn họ, bần tăng cho dù chiến thắng Thần Sơ Quỷ Vương, cũng không có biện pháp tiếp tục thu lấy thần thi."
Trương Nhược Trần đã cố gắng khống chế cảm xúc của mình, nhưng vẫn không thể khống chế được ngọn lửa phẫn nộ trong lòng, nói: "Cho nên là ngươi tự tay mở ra thông đạo giữa âm dương lưỡng giới, đem ức vạn âm binh quỷ tướng, thả vào Côn Luân Giới. Ngươi có biết, làm như vậy sẽ tạo thành tai nạn lớn cỡ nào không?"
Trên mặt lão tăng, vẫn treo nụ cười, nói: "Ngươi hà tất phải phẫn nộ như vậy? Kỳ thực, cho dù bần tăng không rút ra Hư Không Kiếm, đợi đến khi Thần Sơ Quỷ Vương vượt qua kiếp nạn quỷ lần thứ bảy, cũng có thể rút ra Hư Không Kiếm, mở ra thông đạo giữa âm dương lưỡng giới. Vô luận là tình huống nào, kết quả đã sớm chú định."
"Mười vạn năm trôi qua, phong ấn do Thiên Cốt Nữ Đế lưu lại, vốn dĩ đã vô cùng yếu ớt."
"Trương Nhược Trần, đây là đại thế sở xu, không phải ngươi có thể ngăn cản, cũng không phải bần tăng có thể ngăn cản."
"Chỉ bất quá, lấy thực lực của bần tăng, có thể đẩy nhanh đại thế này hơn một chút, đồng thời để cho đại thế làm ra một chút cải biến có lợi cho mình."
"Còn ngươi, lại quá nhỏ yếu, trước mặt đại thế, giống như một giọt nước trong dòng sông lớn, chỉ có thể bị đại thế xung kích mà thuận dòng chảy xuống, căn bản không thể cải biến bất cứ thứ gì."
"Lực lượng, vô luận ở nơi nào, lúc nào, chỉ có nắm giữ lực lượng tuyệt đối cường đại, mới có thể làm ra một chút chuyện có ý nghĩa. Bằng không, bất kỳ đạo lý lớn nào ngươi nói ra, cũng chỉ có thể nói cho chính mình nghe."
Một thông bách thông, Trương Nhược Trần cuối cùng đã hiểu rõ toàn bộ tiền nhân hậu quả của mọi chuyện.
Tử Thần Lão Tổ đích xác là một kẻ ích kỷ, vì tính mạng của mình, lại phải hy sinh tính mạng của hàng nghìn hàng vạn con người. Thế nhưng, đứng ở góc độ của ông ta, lại cũng không có làm sai.
Con người, tổng không thể ngồi chờ chết?