## Chương 65: Săn Bắt Người Chơi
"Anh Từ, anh thật sự tin họ sao?" Viên Diệu đi theo Từ Hoạch lên lầu, "Mặc dù những gì họ nói không giống là nói dối, nhưng nhìn có vẻ thực lực không ra sao, hợp tác với họ hơi thiệt thòi đấy."
"Hơn nữa anh còn cho họ thuốc, lỡ như họ quay lại đánh chủ ý lên chúng ta thì sao?"
"Khoản đầu tư ban đầu này là cần thiết." Từ Hoạch lại không mấy lo lắng, "Ngày mai cậu tìm chỗ khác mà ở."
Viên Diệu sững người, "Tại sao? Chỗ này không tốt sao? Môi trường tốt lại yên tĩnh."
"Ừ, có người vào giết cậu, mười ngày nửa tháng sau có khi cũng chẳng ai phát hiện ra xác." Từ Hoạch thản nhiên nói.
Viên Diệu rùng mình một cái, "Chuyển! Chuyển ngay lập tức!"
Sáng sớm hôm sau, Từ Hoạch thanh toán tiền thuê nhà với chủ nhà, liền chuyển đến khu dân cư trung tâm khu phố cổ, nơi này lượng người qua lại lớn, bảo vệ khu chung cư cũng coi như có chút đảm bảo, giao thông thuận tiện, làm việc gì cũng dễ dàng.
Đồ đạc Từ Hoạch cần chuyển không nhiều, cơ bản đều do Viên Diệu và Nữ hoạ sĩ làm thay, Viên Diệu đêm qua giấu dưới gầm giường, cũng không thấy cảnh Nữ hoạ sĩ biến thành giấy, thấy cô ấy không chút do dự vác hành lý lên vai không khỏi giơ ngón cái với Từ Hoạch.
Đại lão quả nhiên khác biệt, điển hình dùng phụ nữ như đàn ông!
Sau khi an cư tại nhà thuê mới, Từ Hoạch gọi Viên Diệu và Nữ hoạ sĩ cùng đi đến chỗ ở của Châu Ngưng.
Châu Ngưng sống trong một khu tái định cư, khu nhà cũ kỹ thấp bé tồi tàn, nhà nào cũng lắp song sắt, trên cửa sổ không phải chậu cây thì là quần áo, che khuất phần lớn tầm nhìn, từ bên ngoài rất khó nhìn rõ tình hình bên trong mỗi nhà.
"Tôi đến rồi." Từ Hoạch tinh chuẩn bắt được những người ẩn nấp trong các tòa nhà hai bên, nói vào điện thoại.
Rất nhanh có hai thanh niên đi xuống, một người đàn ông mặt nhọn trông ranh mãnh, mấy bước đường mà mắt cứ liếc ngang liếc dọc không ngừng, người còn lại trông như vẫn còn là học sinh, nhưng lưng còng vai khom, chân đi một đôi giày đế cao, chẳng có chút tinh thần nào.
"Cậu là Từ Hoạch?" Người đàn ông mặt nhọn quan sát ba người Từ Hoạch, hất hất cằm, "Đi theo tôi."
Hai người đi trước, Từ Hoạch đi sau, năm người vào một tòa nhà bên trong, dừng lại trước một căn hộ ở tầng bốn, gõ cửa rồi rất nhanh có tiếng mở chốt cửa.
Người mở cửa là Hổ Tử đã đến biệt thự hôm qua, anh ta để mấy người vào trước, ngửi ngửi hành lang rồi mới đóng cửa.
"Tôi giới thiệu cho cậu, đây là Điền Vận, Vu Tiểu Vũ." Hổ Tử nói: "Điền Vận trước đây lái taxi, Tiểu Vũ bỏ học cấp ba, là bạn học với A Hiểu."
Từ Hoạch gật đầu, liếc nhìn những sợi tóc rụng vương vãi khắp sàn nhà, "Châu Ngưng đâu?"
"Chị Ngưng ở trong nhà vệ sinh." Hổ Tử vừa nói, Châu Ngưng liền đi ra, trên tay cô cầm bím tóc vừa mới cắt, vẻ mệt mỏi pha chút hưng phấn, "Anh Từ, anh đến rồi."
Từ Hoạch không hỏi hiệu quả của thuốc mọc tóc, trực tiếp đi vào vấn đề chính: "Bạn tôi đã tìm được người đăng bài câu cá, còn phát hiện một kẻ nghi là người của Hội Thánh Kiếm."
"Tìm được thằng khốn đó rồi! Ở đâu?" Hổ Tử đập bàn giận dữ.
"Cậu nghe anh Từ nói trước đã." Châu Ngưng ngăn anh ta lại, ra hiệu Từ Hoạch tiếp tục.
"Hai người này đều là người chơi, không rõ nghề nghiệp và đặc tính, tôi cũng không rõ nghề nghiệp và đặc tính của các người, bốn người các người có chắc chắn bắt được người không?" Từ Hoạch hỏi.
"Bốn người chúng tôi không đối phó được hai người chơi?" Hổ Tử nói: "Anh Từ, anh xem thường chúng tôi quá rồi!"
"Tối qua hai người cộng lại cũng không đánh lại anh Từ." Viên Diệu ở bên cạnh bồi thêm một câu.
Hổ Tử ngượng ngùng nói: "Cái đó khác."
"Không có gì khác cả." Từ Hoạch châm một điếu thuốc, "Người tiến hóa vào trò chơi có sớm có muộn, các người không rõ đối thủ đã trải qua bao nhiêu phó bản, có đạo cụ lợi hại hay không, hoặc bản thân nghề nghiệp đặc tính mạnh hay yếu."
"Tôi không có đạo cụ cận chiến, chỉ dựa vào đặc tính cũng có thể bắt được hai người các người, các người có chắc chắn người của Hội Thánh Kiếm không bằng tôi?"
"Nếu đối phương có đạo cụ siêu cấp trong tay thì các người định đối phó thế nào?"
"Game thủ ăn thịt người sống sót từ phó bản, các người đã gặp bao giờ chưa?"
Mấy câu hỏi khiến Châu Ngưng và những người vừa mới lấy lại tự tin trong lòng bắt đầu lo lắng, người đàn ông mặt nhọn Điền Vận nói: "Theo lời cậu nói, chẳng lẽ chúng tôi không cần đánh nữa?"
"Đương nhiên không phải." Từ Hoạch phủi phủi tàn thuốc, "Đã muốn khai chiến với một tổ chức người chơi, những vấn đề này nên suy nghĩ trước, tránh để xảy ra chuyện ngoài ý muốn trong quá trình."
"Anh có cách gì không?" Vu Tiểu Vũ uể oải nói, "Có thể giúp chúng tôi cứu được Châu Hiểu một cách chắc chắn."
"Không có cách nào chắc chắn cả." Từ Hoạch dừng lại một chút, hỏi: "Mấy người các người, chỉ có một mình Hồ Văn Hổ giỏi cận chiến thôi sao?"
Bốn người nhìn tôi tôi nhìn ngươi, vẫn là Châu Ngưng lên tiếng: "Điền Vận, Tiểu Vũ, hai người nói đặc tính của mình đi."
Đặc tính này, một khi vào trạng thái thực chiến rất dễ bị nhìn ra, nói đại khái phương hướng cũng không có vấn đề gì.
"Đặc tính của tôi chỉ là tốc độ nhanh, phương diện bật nhảy lực lượng đều yếu hơn người tiến hóa bình thường một chút." Điền Vận nói: "Bất quá tốc độ có thể đạt gấp đôi người tiến hóa bình thường."
"Thân thể tôi có thể trở nên rất nhẹ, có thể đi trên đầu ngọn cỏ." Vu Tiểu Vũ nói: "Có hơi giống môn khinh công trong võ hiệp, nhưng đặc tính này xuất hiện sau đó, thân thể tôi trở nên rất yếu ớt, tay chân dễ bị gãy xương."
"Đặc tính này của cậu, chẳng có tác dụng gì nhỉ." Viên Diệu tặc lưỡi.
Từ Hoạch cúi đầu nhìn giày của cậu ta, "Đế giày có thêm thứ gì à?"
"Là khối sắt." Vu Tiểu Vũ có chút kinh ngạc nhìn anh, "Nhưng tôi đi lại vẫn bình thường, chỉ là cảm thấy thân thể nhẹ quá không quen, nên mới thêm vào."
"Đã thử leo tường chưa?" Từ Hoạch hơi suy nghĩ rồi nói: "Đã xem parkour bao giờ chưa?"
Vu Tiểu Vũ gật đầu, "Nhưng chỉ biết chạy thì có ích gì đâu."
"Có ích." Từ Hoạch vừa định nói gì đó, điện thoại đột nhiên reo, anh nhấc máy, là Hoàng Tuấn Kiệt gọi tới.
"Tình hình có biến sao?"
"Không có." Hoàng Tuấn Kiệt tối qua nhận được điện thoại của Từ Hoạch liền thức đêm từ thành phố bên cạnh chạy tới, sáng sớm đã đi giám sát game thủ câu cá, cũng chính là anh ta phát hiện game thủ câu cá có liên hệ với một người đàn ông có hình xăm kiếm tam giác.
"Người kia là game thủ ăn thịt người." Anh ta nói: "Thằng chó đó vừa mới giết người."
Từ Hoạch nhíu mày, "Người đi chưa?"
"Chưa, tôi thấy trong thời gian ngắn bọn chúng sẽ không rời khỏi chỗ ở, bên cậu thế nào rồi, định khi nào động thủ?"
Từ Hoạch nhìn ra ngoài cửa sổ, "Sau khi trời tối, cậu thấy Nghiêm Gia Ngư chưa?"
Ngoài Hoàng Tuấn Kiệt, anh còn liên hệ Nghiêm Gia Ngư và Lưu Giai, vừa hay hai người này đều không vào phó bản, Lưu Giai đã đến vị trí anh sắp xếp trước.
"Cô ấy đi một lúc rồi, bây giờ chắc đã đến công trường bên đường Dương Quang."
"Được, chúng tôi chuẩn bị xong sẽ lập tức xuất phát." Từ Hoạch cúp điện thoại, căn cứ theo đặc tính của Châu Ngưng và những người khác chia thành hai nhóm, Châu Ngưng, Viên Diệu đi hội hợp với Hoàng Tuấn Kiệt, Hồ Văn Hổ, Điền Vận, Vu Tiểu Vũ đi cùng anh.