Chapter 1325: Kẻ Chặn Đường
Bất quá năng lực của Tào Thanh Lâm cũng rất thú vị, nghề nghiệp của cô là chuyên gia giám định trang sức, đối mặt với hai người đang kẹp đánh tới, cô vừa mở đạo cụ phòng thủ vừa nói: "Phán định là giả!"
Trên người hai người kia đang có đạo cụ đang sử dụng, nghe câu này thì đột nhiên dừng động tác, quay sang túm lấy đạo cụ của mình ném đi.
"Người bạn phương xa!" Nhân cơ hội này, Tào Thanh Lâm dùng đạo cụ kéo giãn khoảng cách với bọn họ, lại ném ra hai đạo cụ phá nổ.
Đó hẳn là đạo cụ dùng một lần, uy lực nổ không nhỏ, hai người bị đẩy lui không chọn cách chống đỡ cứng rắn, mà chủ động kéo giãn khoảng cách.
Sau đó Tào Thanh Lâm hội hợp với Khâu Minh, còn phía Từ Hoạch cũng đã dò ra đại khái trình độ của những người này, trong sáu người này, kẻ mạnh nhất hẳn là người đàn ông đeo khẩu trang, nhưng cũng chỉ là người chơi cấp C, không tính là quá mạnh.
Không đuổi tận giết tuyệt, Từ Hoạch đổi "Con Mắt Kẻ Chết" thành "Cắt Bánh Kem", một đường chém dọc chặt đứt con đường dài trước mặt, rồi tay ngược đưa dao dựng sau cánh tay, người nháy mắt dịch chuyển đến trước mặt người đeo khẩu trang, cả tay lẫn dao chém ngang về phía yết hầu hắn!
Người đeo khẩu trang không ngờ hắn đột nhiên tăng tốc, nhưng điều này cũng không tạo áp lực cho hắn, trong lúc người chơi giao thủ, giấu thực lực là chuyện bình thường, bài tủ đáy hòm sẽ để lại một hai lá, cho nên... Nhưng ý nghĩ này vừa lóe lên, sau lưng hắn đột nhiên bị một cỗ quái lực đánh trúng, cả người lao về phía Từ Hoạch.
Còn ở phía trước hắn, Từ Hoạch vừa bị đạo cụ phòng thủ đẩy lui lại lần nữa dựng đao dài lên.
Ánh mắt người đeo khẩu trang biến đổi dữ dội, tuy bị thương, nhưng vẫn nhờ đạo cụ cưỡng ép đổi quỹ đạo, chỉ là mỗi lần hắn đổi vị trí, Từ Hoạch đều như hình với bóng, có hai lần thậm chí chặn được phía trước hắn... Hai người di chuyển nhanh chóng giữa các tòa nhà hai bên đường, mỗi nơi đi qua liền có kiến trúc theo đó sụp đổ, chốc lát, trên đường phố đã chất đầy phế tích kiến trúc, ngay cả Tào Thanh Lâm và những người khác cũng bị ép phải dời xa về phía xa.
Mấy kẻ tập kích không ngờ Từ Hoạch lại khó giải quyết như vậy, gã lùn đã tỉnh lại nói với đồng bọn: "Bắt lấy hai người kia!"
Bọn họ đại khái muốn bắt Tào Thanh Lâm và Khâu Minh để uy hiếp Từ Hoạch, đáng tiếc còn chưa kịp động thủ, người đàn ông đeo khẩu trang kia đã từ trong khói bụi bay vụt ra, thẳng hướng lao về phía bọn họ!
"Anh Mễ!" Gã lùn và một tên đồng bọn khác vội vàng chạy lên đón người, người còn đang giữa đường, đã nghe người đeo khẩu trang hét: "Đừng qua đây..."
Lời vừa dứt thì hai người đã ở ngay trước mặt, đáng tiếc còn chưa kịp túm được người, Từ Hoạch đã đột nhiên xuất hiện giữa không trung, theo sau là một cỗ áp lực cực nặng, đè cả ba người trở lại mặt đất!
Thấy tình thế không ổn, gã lùn ném ra một đạo cụ dạng lưới kéo cả người đeo khẩu trang và tên đồng bọn còn lại, cùng nhau biến mất khỏi không trung.
Cùng biến mất còn có mấy người khác.
Từ Hoạch hạ đao trở lại mặt đất, ánh mắt dừng lại ở nơi xa hai giây rồi thu hồi, nói với Tào Thanh Lâm và Khâu Minh vừa chạy tới: "Tìm xe khác đi."
Hai người tự nhiên không có ý kiến gì, Tào Thanh Lâm nói: "Nhưng chúng ta phải cẩn thận hơn một chút, khó đảm bảo nơi này không có người chơi khác."
"Đủ thông minh thì bọn họ sẽ không lộ diện nữa." Từ Hoạch nói: "Đều là người chơi cấp bậc không cao."
"Đúng vậy, thật sự là người chơi cấp B hay cấp A, sao có thể trốn ở loại địa phương này chặn đường." Khâu Minh nói: "Bất quá đem tòa thành phố bỏ hoang này làm cứ điểm cũng quá kỳ lạ."
Từ Hoạch không nói thêm gì, ra hiệu bọn họ mau tìm xe.
Rất nhanh ba người lại lên đường.
Diện tích tòa thành phố này không nhỏ, nhìn từ tấm bản đồ cũ tìm được ở cửa hàng quà tặng, đi thẳng xuyên qua ít nhất cần hơn ba tiếng đồng hồ.
"Còn không nhanh bằng khinh khí cầu." Khâu Minh nói: "Phân khu này khá lạc hậu."
Từ tình hình hiện tại xem ra, khi tòa thành phố này bị bỏ hoang thì trạng thái cơ bản cũng giống với thành phố của khu 014, bất quá Từ Hoạch nghi ngờ Tiên Hoa Thành và gia tộc Hàn có liên hệ với phân khu này, như vậy hẳn là có thành phố an toàn với trình độ khoa học kỹ thuật phát triển không tồi, chỉ không biết Thành phố Song Tử có thuộc một trong số đó hay không.
"Nghỉ một chút đã." Khâu Minh đề nghị: "Từ tiên sinh, hai chúng ta thay phiên lái xe được không?"
Từ Hoạch gật đầu, nhưng đi chưa được bao lâu, phía trước lại có người chơi chặn đường.
Xe còn chưa lao vào vòng vây của đối phương, Từ Hoạch đã mở mắt, hắn nói với hai người trong xe một câu "Cứ tiếp tục lái về phía trước" rồi rời khỏi ghế phụ, thân ảnh lóe lên, đi tới một tòa đại lâu phía trước.
Người chơi mai phục dường như đã có phòng bị từ trước, khoảnh khắc hắn tiến vào, mặt sàn tầng lầu liền phát nổ, bốn người chơi vốn ẩn nấp ở đây đã sớm nhảy ra ngoài từ cửa sổ, thuận tiện dùng đạo cụ phong tỏa bức tường ngoài, nhốt Từ Hoạch ở trong tầng kiến trúc như một cái hộp.
Thứ nổ không phải đạo cụ có sát thương lớn, "Hoa Nở" đủ để ứng phó, lột đi hai lớp cánh hoa, Từ Hoạch an toàn vượt qua mấy tầng lầu, đuổi kịp bốn người chơi đã chạy trốn tới tầng một của tòa đại lâu bên cạnh.
"Người chơi cùng một thành phố với các người chẳng lẽ không trao đổi tin tức với nhau sao?" Hắn đứng sau lưng một người trong đó.
Bốn người chơi chạy tới vẫn còn đang quan sát, không ngờ hắn đã ra được, kinh ngạc đồng thời mãnh liệt phát động tấn công, bất quá hai phút sau, mấy người này liền lần lượt bị đá ra khỏi tòa lâu, lăn ra đường phố.
Từ Hoạch giữ lại đường sống, chỉ bẻ gãy một tay hoặc một chân của mỗi người, sau đó đứng giữa không trung nói với bọn họ: "Phiền các người nói với người của mình, chúng tôi chỉ đi ngang qua thôi, không cần làm lớn chuyện như vậy."
Thấy thần thái bốn người mang đầy địch ý, Từ Hoạch hơi nhíu mày, tạm thời nhốt bọn họ trong rào chắn không gian, rồi đuổi theo Tào Thanh Lâm và Khâu Minh.
Rào chắn không gian thoát khỏi phạm vi khống chế của hắn sẽ tự động biến mất, không tính là vây khốn gì.
Xa xa nhìn những người này được đồng bọn đón đi, Khâu Minh cố ý giảm tốc độ chờ Từ Hoạch lên xe rồi mới nói: "Cứ thả bọn họ đi như vậy chắc chắn bọn họ sẽ còn quay lại, tôi thấy những người này dường như rất thù địch với người chơi bên ngoài, lần tập kích sau có khi còn đông người hơn, sao không trực tiếp giết bọn họ?"
"Không cần thiết." Sắc mặt Từ Hoạch không đổi.
Trong ba người hắn mạnh nhất, Khâu Minh cũng không tự tin có thể phản sát nhiều người chơi như vậy, không truy hỏi nguyên nhân, mà tăng tốc độ.
Nửa tiếng sau, bọn họ gặp đợt người thứ ba.
"Nơi này hoang phế thành như vậy, vậy mà lại giấu nhiều người chơi đến thế." Tào Thanh Lâm cảm thấy kỳ lạ.
Từ Hoạch thì sớm lấy ra một cái loa phóng thanh, "Sự quá tam ba bận, lần này còn động thủ thì sẽ có người chết."
Đáng tiếc, đối phương không nghe lời cảnh cáo của hắn, sáu người chơi trực tiếp chặn trước làn đường, người đàn ông đứng đầu khiêu chiến nói: "Dám hay không một đấu một tỷ thí?"
"Két——!" Chiếc xe dừng lại ở khoảng cách năm mươi mét với bọn họ, Từ Hoạch mở cửa bước xuống, "Các người chưa chắc là đối thủ của tôi."
Người đàn ông đứng đầu lại nói: "Chi bằng đánh cược một ván."
"Một đấu một, ba trận tỷ thí, thắng hai trận tính là thắng, tôi để các người đi qua, đồng thời đảm bảo sau đó sẽ không còn ai quấy rầy nữa."
(Chương này kết thúc)