Chương 1552: Phương Pháp Tốt Nhất Trong Thời Gian Hữu Hạn
Có xuyên tường được hay không đã không còn quan trọng nữa, dù sao người cũng đã vào rồi, còn quản anh ta vào bằng cách nào làm gì, trong trò chơi đạo cụ kỳ quái đủ loại nhiều vô số, xuyên tường có gì mà lạ.
“Hắn đã làm gì?” Người đàn ông đeo kính lập tức nắm bắt trọng điểm.
Chuyện này ai mà biết được?
Đám người chơi trong phòng chỉ huy đều là những kẻ phản ứng chậm chạp, người ta ở trong phòng chỉ huy bao lâu còn không biết, làm sao nhớ được hắn đã làm gì, chỉ miễn cưỡng nhớ là hắn đứng bên cạnh người phiên dịch, nhưng điều này cũng vô dụng, người trong phòng chỉ huy đã biến mất sạch.
Trong mắt người đàn ông đeo kính lóe lên một tia tức giận, sau đó quay đầu đi xuống mặt đất, lên trên mới phát hiện, mấy người chơi ở lại phía trên đã biến thành thi thể, còn những quan chức cấp cao chính phủ bị khống chế kia giống như người trong phòng chỉ huy, một người cũng không còn, đều biến mất!
Ngay sau đó bên phía tòa nhà gia đình cũng có tin tức truyền đến, tình hình giống bên này, những người bị nhốt đã được cứu đi không còn một ai.
“Bọn họ mời được ngoại viện?” Có người chơi nói.
“Một đám phế vật!” Người đàn ông đeo kính lầm bầm mắng một câu.
Điều này khơi dậy sự bất mãn của một số người chơi, có người nói: “Thái Bác, ông đây nhịn ông lâu rồi đấy, giả vờ giả vịt ra vẻ ta đây sai khiến người khác, có giỏi thì ông đi tìm người ra xem!”
Người đàn ông đeo kính Thái Bác không nói thêm gì, cơn giận còn chưa nguôi ngoai hiện rõ trên mặt mấy chữ “không thèm tranh cãi với kẻ ngu”, không thèm để ý đến người chơi đang bị chọc giận, hắn quay người rời khỏi tòa nhà nhỏ này.
Giờ mà xét, mục đích của vụ nổ vừa rồi hẳn là để dụ những người ở bên này đi, thực tế thì một phần người chơi thực lực mạnh nhất đúng là đã ra ngoài, chủ yếu là để dò la tin tức, phòng khi người chơi siêu cấp hoặc người chơi A cấp đỉnh cao đến gần mà không tự biết.
Cao thủ rời đi còn chưa trở về, người của chính phủ bên phía phòng chỉ huy lại bị cướp đi toàn bộ, điều này có nghĩa là đã xảy ra biến cố lớn, vậy mà đám người này lại cho rằng là khu 017 mời được ngoại viện… thật ngu ngốc đến mức không nói nên lời!
Tất nhiên, khống chế căn cứ tác chiến khu an toàn thủ đô chỉ là một chiến lược, thực hiện được hay không có lợi hay không đều là ẩn số, đến khu 017 thu hoạch vốn dĩ có phần ăn may, trước đó bọn họ đã có thu hoạch không nhỏ, vì vậy căn cứ tác chiến mất khống chế cũng không phải chuyện khó chấp nhận, một nơi không thành công thì đổi chỗ khác là được.
Bất quá đi hay không còn phải xem tình hình cụ thể.
Thái Bác di chuyển ra ngoài căn cứ tác chiến, vốn định xem tình hình chiến đấu bên ngoài, không ngờ ngẩng đầu liền đối diện với một đôi mắt ở đằng xa.
Như nghe thấy thứ gì đó bên tai “cạch” một tiếng, Thái Bác đứng cứng tại chỗ, vậy mà không thể rút ra khỏi đôi mắt kia, mấy lần giãy giụa rồi lại chìm đắm, hắn không tự chủ được mà đi về phía chủ nhân của đôi mắt.
Những người bị khống chế tương tự còn có một phần người chơi ra ngoài dò xét tình hình trước đó, không xác định được những kẻ không có mặt có phải đã chạy thoát hay không, nhưng những kẻ còn lại đều giống Thái Bác, tay chân cứng đờ đi về phía một đài quan sát nhỏ cách căn cứ tác chiến không xa.
Trong đài quan sát đứng một người phụ nữ tóc ngắn mặc áo đen quần đen, cô ta từng chút một xoay chiếc đồng hồ bỏ túi trong tay, mỗi lần xoay một cái, lực phản kháng của những người chơi bị khống chế xung quanh lại yếu đi một chút, thân thể cũng tự nhiên hơn.
Ít nhất có mười người chơi bị ảnh hưởng, trong đó thậm chí có hai người A cấp, so với sự giãy giụa đau khổ của bọn họ, người phụ nữ lại tỏ ra nhẹ nhàng hơn nhiều, giống như cô ta chỉ đứng trong đài quan sát thưởng thức chiếc đồng hồ bỏ túi trong tay.
Bất quá khi cô ta xoay kim giây đến số “6” thì đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn về phía căn cứ tác chiến.
Từ Hoạch đã nhảy xuống từ bức tường bao, anh cũng không ngờ lại trùng hợp như vậy, vốn dĩ dùng “Đám Mây Nấm Nhỏ” chỉ để chuyển hướng sự chú ý của Thái Bác và những người khác, ai ngờ đám người đó ra ngoài lại đúng lúc gặp Đậu Thắng Nam đang đến gần.
Đậu Thắng Nam, nhà thôi miên trong Hiệp Sĩ Đoàn Âm Quỷ, ngay từ khu 014 Từ Hoạch đã từng chứng kiến sự lợi hại của cô ta, cảnh tượng người chơi A cấp đặc biệt lợi hại về siêu tiến hóa hướng tinh thần này khiến người ta xếp hàng nhảy lầu đến giờ vẫn khiến người ta ấn tượng sâu sắc, là ví dụ điển hình nhất cho việc nhiễu loạn tinh thần thăng cấp thành khống chế tinh thần.
Không định đối đầu trực diện với người này, vì vậy chỉ đứng bên cạnh quan sát một chút rồi anh quay đầu bỏ đi.
Tránh né đám người chơi tản ra từ phía phòng chỉ huy, Từ Hoạch quay lại tòa nhà gia đình rồi mới thả một số người ra.
Trong đó có gia đình của Kim Tử.
Bọn họ đã biết về chuyện tin tức mã hóa từ miệng người phiên dịch kia, ông nội của Kim Tử, cũng chính là người phụ trách cao nhất của căn cứ tác chiến đã lập tức nhìn thấu ý đồ của Từ Hoạch ngay từ đầu.
“Cậu có thù với nữ game thủ của Hiệp Sĩ Đoàn Âm Quỷ đó à?”
Thù thì chưa chắc, mà mục tiêu của Từ Hoạch cũng không phải Đậu Thắng Nam, anh chỉ muốn động viên một chút lực lượng hiện có để giúp vớt người phụ nữ mặc áo gió đen cùng đến khu 017 với Tiết Lãng, khi miêu tả đặc điểm thì thuận tiện thêm vào một chút tin tức nửa thật nửa giả, nếu có người nghi ngờ đến Đậu Thắng Nam thì cũng không liên quan gì đến anh.
Nếu người chơi siêu cấp cứ đánh không ngừng, thì sự kiện đạo cụ siêu cấp lần này của khu 017 sẽ không kéo dài được bao lâu, dựa vào một mình anh muốn lôi người ra có hơi khó khăn, huống chi anh tuy đã thoát khỏi trận chiến giữa Người Xách Vali và Lawrence Lee, nhưng không có nghĩa là đã hoàn toàn an toàn, cho nên thời gian rất gấp, đi được đến đâu thì tính đến đó.
Không trả lời câu hỏi của ông nội Kim Tử, Từ Hoạch nói: “Các người có chỗ để đi không?”
Mọi người còn tưởng anh cũng sẽ giống những người chơi trước đó tống tiền đạo cụ hoặc tài sản, nghe vậy không khỏi sững sờ, “Cậu muốn thả chúng tôi đi?”
“Tôi quen Kim Tử, cô ấy giúp tôi một chút việc nhỏ, tôi cũng giúp cô ấy một chút việc nhỏ.” Từ Hoạch hỏi lại: “Có người chơi nào đến đón các người không?”
Sự sốt ruột của mẹ Kim Tử hiện rõ trên nét mặt, bất quá sau khi nhìn thấy ông chồng và bố chồng đang giữ im lặng thì cưỡng ép nhịn lại cảm xúc.
“Con bé còn sống là tốt rồi.” Một lúc sau, ông nội Kim Tử nói một câu như vậy.
Từ Hoạch không khuyên nhủ quá nhiều, chỉ nói: “Khu 017 trở thành khu nuôi cấy dị chủng là chuyện sớm muộn, trong loại virus dị chủng đang lây lan có một loại có thể khiến người ta thoái hóa nhanh chóng, chỉ là tăng tốc tử vong thì không sao, nếu mất đi lý trí tấn công người khác, thì sự kiên trì của các người sẽ không còn ý nghĩa gì.”
Là người lãnh đạo cao nhất của quốc gia, không bỏ rơi đất nước và người dân để tự mình chạy trốn trước là biểu hiện của trách nhiệm và nghĩa khí, Từ Hoạch tôn trọng và kính nể họ, cũng sẽ không can thiệp quá nhiều.
Lúc này có người bật khóc, bọn họ thật ra đã có thể rời đi từ lâu, nhưng đừng nói là cả nước, chỉ riêng khu an toàn thủ đô đã có nhiều người như vậy, làm sao họ có thể trực tiếp từ bỏ những người này chỉ lo cho bản thân mình chạy trốn?
Khi cái chết bày ra trước mắt, bản năng sinh tồn lại khiến họ vô cùng đau khổ.
Bởi vì nếu không muốn rơi vào cảnh bị người chơi khu vực ngoài tùy ý sỉ nhục tàn sát lần nữa, hoặc trải qua hành trình sinh tồn dài đằng đẵng rồi cuối cùng lại biến thành dị chủng, thì cách tốt nhất chính là tự kết liễu.
Khi đối mặt với uy hiếp, phẫn nộ có lẽ có thể chiến thắng sợ hãi, nhưng khi tự mình nắm giữ quyền chủ động sinh tử, thì rất khó có được quyết tâm và khí phách dũng cảm tiến lên nữa.
(Hết chương)