Chapter 1901: Thời Gian Và Không Gian Trao Đổi

⏱ ~6 min read

Chapter 1901: Thời Gian Và Không Gian Trao Đổi

---

Bên trong không gian hỗn loạn, thời gian dường như trở nên mơ hồ.

Từ Hoạch cảm nhận được một loại rung động kỳ lạ, như thể có thứ gì đó đang xuyên qua lớp không gian mỏng manh này, đang cố gắng tiếp cận hắn.

Hắn nhìn quanh bốn phía, những mảnh vỡ không gian lơ lửng xung quanh đang dần dần ổn định lại, giống như một cơn bão đang lắng xuống. Nhưng hắn biết, sự yên tĩnh này chỉ là tạm thời.

"Ngươi đã đến rồi." Một giọng nói vang lên từ phía sau.

Từ Hoạch quay người lại, nhìn thấy một bóng người đang đứng trong bóng tối. Bóng người đó chậm rãi bước ra, khuôn mặt dần hiện rõ dưới ánh sáng yếu ớt.

"Ngươi là ai?" Từ Hoạch hỏi, ánh mắt cảnh giác.

"Ta là người đã chờ đợi ngươi rất lâu." Người đó nói, giọng điệu mang theo một chút cổ xưa, "Ta là kẻ đã từng nắm giữ sức mạnh không gian siêu chiều, cũng là kẻ đã từng bị chính sức mạnh đó nuốt chửng."

Từ Hoạch nhíu mày, "Ý ngươi là... ngươi là người nắm giữ trước đó?"

"Không sai." Người đó gật đầu, "Ta từng là người siêu tiến hóa hướng không gian, nhưng ta đã phạm phải một sai lầm chí mạng - ta cố gắng vượt qua giới hạn của không gian, muốn chạm đến chiều không gian cao hơn."

"Kết quả thì sao?"

"Kết quả?" Người đó cười khổ, "Ngươi thấy đấy, ta bị mắc kẹt ở đây, giữa các lớp không gian, không thể tiến lên cũng không thể lùi lại. Ta đã trở thành một phần của không gian hỗn loạn này."

Từ Hoạch trầm ngâm một lúc, "Vậy tại sao ngươi lại xuất hiện trước mặt ta?"

"Bởi vì ta cảm nhận được ngươi đang sử dụng sức mạnh không gian siêu chiều." Người đó nói, "Và ta cũng cảm nhận được... ngươi đang tìm kiếm thứ gì đó."

"Ngươi nói đúng." Từ Hoạch gật đầu, "Ta đang tìm cách để trao đổi thời gian và không gian."

"Trao đổi thời gian và không gian?" Người đó nhướng mày, "Đó là một kỹ thuật cực kỳ nguy hiểm. Ngươi có biết rằng, nếu thất bại, ngươi sẽ bị xé toạc giữa hai chiều không gian?"

"Ta biết." Từ Hoạch nói, giọng điệu bình tĩnh, "Nhưng ta không có lựa chọn nào khác."

Người đó nhìn Từ Hoạch một lúc lâu, rồi chậm rãi nói: "Ngươi có thể cho ta biết, tại sao ngươi lại muốn làm điều đó?"

Từ Hoạch im lặng một lúc, rồi nói: "Có một người mà ta cần cứu. Người đó đang bị mắc kẹt trong dòng chảy thời gian, và cách duy nhất để cứu người đó là sử dụng sức mạnh không gian để can thiệp vào thời gian."

"Nghe có vẻ... liều lĩnh." Người đó nói, "Nhưng ta hiểu cảm giác đó. Khi ngươi có một người quan trọng đang gặp nguy hiểm, ngươi sẽ làm bất cứ điều gì để cứu họ."

"Vậy ngươi có thể giúp ta không?" Từ Hoạch hỏi.

Người đó trầm ngâm một lúc, rồi nói: "Ta có thể chỉ cho ngươi một con đường, nhưng ngươi phải hứa với ta một điều."

"Điều gì?"

"Nếu ngươi thành công, hãy giải phóng ta khỏi nơi này." Người đó nói, "Ta đã bị mắc kẹt ở đây quá lâu rồi."

Từ Hoạch nhìn vào mắt người đó, gật đầu: "Được, ta hứa."

Người đó mỉm cười, rồi giơ tay lên. Một luồng sáng màu xanh lam xuất hiện trong lòng bàn tay hắn, tạo thành một hình xoắn ốc phức tạp.

"Đây là bản đồ không gian mà ta đã vẽ ra trong suốt thời gian bị mắc kẹt ở đây." Người đó nói, "Nó sẽ chỉ cho ngươi con đường đến điểm giao thoa giữa thời gian và không gian. Nhưng hãy cẩn thận, con đường đó đầy rẫy nguy hiểm."

Từ Hoạch nhận lấy luồng sáng, cảm nhận được thông tin chảy vào đầu mình. Hắn nhắm mắt lại, hấp thụ toàn bộ kiến thức về bản đồ không gian.

"Ta hiểu rồi." Từ Hoạch mở mắt ra, "Cảm ơn ngươi."

"Đừng cảm ơn ta vội." Người đó nói, "Khi ngươi đến được điểm giao thoa, ngươi sẽ phải đối mặt với một thử thách cuối cùng. Đó là thử thách mà ta đã thất bại, và ta hy vọng ngươi sẽ không lặp lại sai lầm của ta."

"Ngươi nói đi."

"Đừng cố gắng kiểm soát hoàn toàn sức mạnh không gian." Người đó nói, "Hãy học cách hòa hợp với nó, giống như ngươi đang hòa hợp với dòng chảy của một con sông. Nếu ngươi cố gắng chống lại nó, nó sẽ nghiền nát ngươi."

Từ Hoạch gật đầu, "Ta nhớ rồi."

"Tốt." Người đó nói, rồi thân hình dần dần mờ đi, "Ta sẽ chờ đợi ngươi ở đây. Hãy nhớ lời hứa của ngươi."

Nói xong, bóng người đó biến mất hoàn toàn, để lại Từ Hoạch một mình trong không gian hỗn loạn.

Từ Hoạch nhìn vào bản đồ không gian trong tâm trí mình, xác định phương hướng. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu di chuyển.

Không gian xung quanh hắn bắt đầu biến đổi, những mảnh vỡ không gian xoay tròn như một cơn lốc. Từ Hoạch cảm nhận được áp lực đè lên cơ thể mình, nhưng hắn vẫn tiếp tục tiến về phía trước.

Đột nhiên, hắn cảm nhận được một sự hiện diện quen thuộc. Hắn dừng lại, nhìn về phía trước.

Một cánh cổng ánh sáng đang mở ra trước mặt hắn, tỏa ra một luồng năng lượng ấm áp. Từ Hoạch có thể cảm nhận được, phía bên kia cánh cổng chính là nơi hắn cần đến.

Hắn bước tới, đặt tay lên bề mặt cánh cổng. Cảm giác mát lạnh truyền qua đầu ngón tay, rồi cánh cổng từ từ mở ra.

Ánh sáng chói lòa bao trùm lấy hắn, và Từ Hoạch cảm nhận được cơ thể mình đang bị kéo về phía trước. Hắn nhắm mắt lại, để mặc cho dòng năng lượng đưa mình đi.

Khi hắn mở mắt ra lần nữa, hắn đang đứng giữa một không gian hoàn toàn khác. Không gian này không có màu sắc, không có hình dạng, chỉ có những đường cong kỳ lạ chạy dọc theo mọi hướng.

"Đây chính là... điểm giao thoa giữa thời gian và không gian." Từ Hoạch thì thầm.

Hắn nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm thứ gì đó. Và rồi, hắn nhìn thấy nó.

Một bóng người đang lơ lửng giữa không trung, xung quanh là những vòng xoáy thời gian đang quay cuồng. Đó chính là người mà hắn đang tìm kiếm.

"Ta đến rồi." Từ Hoạch nói, giọng điệu kiên định, "Ta sẽ đưa ngươi về."

Hắn giơ tay lên, tập trung toàn bộ sức mạnh không gian của mình. Những đường cong xung quanh bắt đầu rung động, phản ứng lại với năng lượng của hắn.

Từ Hoạch nhớ lại lời dặn của người lạ: "Đừng cố gắng kiểm soát hoàn toàn sức mạnh không gian. Hãy học cách hòa hợp với nó."

Hắn thả lỏng cơ thể, để cho sức mạnh không gian chảy qua mình như một dòng sông. Hắn không còn cố gắng chống lại nó, mà học cách di chuyển cùng với nó.

Dần dần, những đường cong xung quanh bắt đầu ổn định lại. Chúng tạo thành một mạng lưới phức tạp, kết nối Từ Hoạch với bóng người đang lơ lửng giữa không trung.

"Bây giờ!" Từ Hoạch hét lên, tập trung toàn bộ ý chí của mình.

Thời gian và không gian bắt đầu trao đổi vị trí. Những vòng xoáy thời gian xung quanh bóng người bắt đầu tan biến, thay vào đó là những mảnh không gian ổn định. Còn không gian xung quanh Từ Hoạch bắt đầu biến dạng, tạo thành những vòng xoáy thời gian mới.

Đó chính là sự trao đổi - hắn đang dùng không gian của mình để thay thế cho thời gian đang giam giữ người kia.

Cơ thể Từ Hoạch bắt đầu run rẩy, hắn cảm nhận được áp lực khủng khiếp đang đè lên mình. Nhưng hắn không dừng lại, tiếp tục duy trì sự trao đổi.

Cuối cùng, với một tiếng nổ lớn, sự trao đổi hoàn tất. Bóng người kia rơi xuống, được bao bọc bởi một lớp không gian bảo vệ. Còn Từ Hoạch, hắn đứng đó, thở hổn hển, cơ thể đầy những vết nứt không gian.

"Thành công rồi..." Hắn thì thầm, nhìn về phía bóng người đang dần tỉnh lại.

Người đó từ từ mở mắt, nhìn thấy Từ Hoạch, khóe môi nở một nụ cười yếu ớt: "Ngươi đến rồi..."

"Ừ, ta đến rồi." Từ Hoạch gật đầu, "Ta đến để đưa ngươi về."

Hắn đưa tay ra, nắm lấy tay người kia. Cảm giác ấm áp truyền qua, xua tan đi phần nào sự mệt mỏi trong cơ thể hắn.

"Về nhà thôi." Từ Hoạch nói.

Và rồi, không gian xung quanh họ bắt đầu tan biến, đưa họ trở về với thế giới thực tại.