Chapter 1910: Anh Cũng Viết Một Bản Di Chúc Đi
Bữa cơm nhà họ Tân hôm nay không khí coi như không tốt lắm, bề ngoài có vẻ như là để ăn mừng gia chủ khỏi bệnh, nhưng thực tế ai cũng hiểu rõ đây là một thời khắc quan trọng quyết định quyền lực của gia tộc, bởi vì ông cụ muốn gặp bọn họ, chính là muốn nhân lúc này quyết định phân chia quyền lực và tài sản của mình.
Người có thể đứng ra làm chủ gia đình chắc chắn không nhiều, mọi người đều có chút hiểu rõ trong lòng, chỉ xem cuối cùng ai thắng thế mà thôi, quan trọng nhất vẫn là tài sản riêng của ông cụ.
Giống như Tân Vinh thuộc thế hệ thứ ba, là cháu đích tôn danh chính ngôn thuận, có thể được hưởng nhiều hơn những người khác, bà nội của Tân Vinh xuất thân cũng không tệ, nhưng phần lớn đều là những người không có danh phận, không chỉ không có danh phận ở nhà họ Tân, mà ở bên nhà mẹ đẻ cũng không có danh phận, cho nên bọn họ có thể chia được bao nhiêu thứ là xem mức độ được trưởng bối yêu thương, bởi vì người quá đông dẫn đến cuối cùng bị ghi sót một xu cũng không được chia cũng không phải chuyện hiếm gặp.
Đại khái đây chính là chỗ buồn cười của gia tộc lớn.
"Tiên sinh Từ thấy bữa tối hôm nay có hợp khẩu vị không?" Ăn được một nửa, ông cụ ngồi ở vị trí trên cao đột nhiên dừng lại hỏi.
Người ngoài ở đây cũng không nhiều, Từ Hoạch ngồi cùng nhà Tân Vinh ở vị trí không xa ông cụ, lúc này bị gọi tên, anh ngẩng nhẹ đầu đón nhận ánh mắt của mọi người, "Rất ngon. Ông cụ thấy thế nào?"
Ông Tân cười ha ha, "Cơm nhà mình đương nhiên là hợp khẩu vị của mình rồi."
Từ Hoạch mỉm cười không nói, chuyện nhỏ này rất nhanh đã trôi qua, ông Tân nói chuyện với anh cũng không phải thật sự muốn bắt chuyện, chỉ là chào hỏi một tiếng mà thôi, dù sao anh cũng không phải bạn bè bình thường của Tân Vinh, mà là khách quý đeo huy hiệu Bạch Kim.
Tân Vinh đã nói trước với ông nội, cho nên lúc này cũng nháy mắt với Từ Hoạch, ý bảo không có chuyện gì đâu.
Một bữa cơm rất nhanh đã kết thúc, ông cụ và bà cụ rời khỏi chính sảnh, sau khi bọn họ lên lầu, những người khác trong nhà họ Tân liền đợi ở dưới lầu, quản gia gọi đến ai thì người đó lên.
Bởi vì ông cụ chủ động hỏi thăm một câu trên bàn ăn, cũng khiến một số người trong nhà họ Tân trở nên nhiệt tình hơn với Từ Hoạch, những người thân cận với nhà Tân Vinh thậm chí còn cảm thấy bọn họ đã lộ ra "lá bài tẩy" bí mật, nhất định có thể giành chiến thắng trong lần phân chia di sản này.
"Thật là nhàm chán." Nhân lúc ra ngoài hút thuốc, Tân Vinh nói với Từ Hoạch: "Cậu xem đấy, người thân nhiều cũng là chuyện phiền phức, hồi nhỏ tôi chỉ riêng việc nhớ mặt những người này cũng đã tốn không ít thời gian."
"Chẳng lẽ không phải chuyện tốt sao?" Từ Hoạch nói: "Cậu không phải thường xuyên đến chỗ bà Lư xin đạo cụ sao?"
"Chỗ tốt đương nhiên là có, nếu không thì tôi cũng sẽ không nghĩ đủ mọi cách để tranh giành." Tân Vinh dựa vào lan can nhả ra một làn khói, "Tôi không thiếu tiền, nhưng muốn làm một số chuyện thì chỉ dựa vào tiền là không được, phải có nhân mạch, thứ quan trọng nhất mà gia tộc truyền lại chính là nhân mạch, trước đây tôi nghĩ nếu tôi trở thành người chơi siêu cấp, vậy thì không cần dựa vào bất kỳ ai hay bất kỳ thủ đoạn nào để sinh tồn, bất quá người chơi siêu cấp đâu có dễ dàng như vậy, vẫn là ngoan ngoãn đi từng bước một vậy."
Nhìn từ tình hình nhà họ Tân, xem ra cũng có thể xếp vào hàng ngũ có danh tiếng ở Bạch Kim Chi Nhãn.
"Cậu yên tâm, tôi không nói gì khác, chỉ nói với ông cụ là trên người cậu có huy hiệu Bạch Kim." Tân Vinh nói: "Coi như là vào thời khắc cuối cùng tăng thêm một con bài cho nhà tôi... biết đâu ông ấy còn tưởng tôi có thể đi nhờ mối quan hệ của cô Khấu ở tòa thị chính nữa đấy!"
"Xem vận khí của cậu thôi," Từ Hoạch nói: "Mấy hôm nữa cái huy hiệu này của tôi cũng phải trả lại rồi."
Tân Vinh đưa tay ra, "Cho tôi mượn xem một chút."
"Xem vậy là đủ rồi." Từ Hoạch không thèm để ý đến cậu ta, nhìn thời gian một chút, "Tôi đi đây."
Tân Vinh còn muốn giữ anh lại một chút, thì lúc này Yến Phương xuất hiện trong khu vườn, "Tiên sinh Từ, cô Khấu Khấu muốn mời anh qua một chuyến."
Lần này Tân Vinh không giữ nữa, vội vàng thúc giục anh mau đi.
Từ Hoạch chào hỏi cha mẹ cậu ta xong liền đi theo Yến Phương rời đi.
Phương tiện bay rất nhanh đã đến Lâu Đài Cơ Khí, sau khi màn đêm buông xuống, lâu đài không có người tham quan trở nên vô cùng yên tĩnh, nếu như bỏ qua tiếng bánh răng cơ khí không ngừng phát ra tiếng lách cách trong thế giới tinh thần.
Yến Phương dẫn anh đến thư phòng, cửa vừa mở ra, anh liền nhìn thấy Bạch Khấu đang mặt mày bực bội nhìn chằm chằm vào "Đôi Mắt Thiên Thần", xung quanh tay chân cô đều là sách vở và ghi chép mở tung, người suýt chút nữa bị chôn vùi một nửa.
Tiện tay đóng cửa phòng lại, Từ Hoạch đi tới, vừa đi vừa nói: "Tôi còn tưởng ít nhất cô cũng phải đến ngày mai mới tìm tôi chứ."
Bạch Khấu ánh mắt u lãnh nhìn anh, "Anh có thể nêu điều kiện."
"Di chúc." Từ Hoạch ngồi xuống chiếc ghế sofa ở một góc phòng.
Khi trước Bạch Khấu dạy anh cảm nhận tia không gian đã từng đưa ra một điều kiện, đó là phải viết di chúc tặng Lâu đài hoa hồng cho cô.
"Đổi cái khác đi." Bạch Khấu nói: "Đợi đến khi anh chết rồi mới thu hồi Lâu đài hoa hồng đã là giới hạn của tôi rồi."
"Lâu đài hoa hồng là di vật do tiên sinh Hà Phổ tự mình xử lý." Từ Hoạch nhắc cô, Hà Phổ muốn tặng cho ai thì tặng cho người đó.
"Vậy thì sao?" Bạch Khấu căn bản không thèm để ý, "Tạm thời để Lâu đài hoa hồng ở chỗ anh, tôi đã tôn trọng di nguyện của ông ấy rồi, lâu đài không thể mãi mãi ở trong tay anh."
"Tôi có thể hiểu được sự chấp niệm của cô đối với Lâu đài hoa hồng." Từ Hoạch suy nghĩ một chút, "Vậy thì thế này đi, cô cũng viết một bản di chúc, đợi sau khi cô chết, vô điều kiện đem Lâu Đài Cơ Khí cho tôi, thế nào?"
Giá trị của Lâu Đài Cơ Khí và Lâu đài hoa hồng hoàn toàn không nằm trên cùng một mức độ, nhưng Bạch Khấu lại không chút do dự đồng ý, rút giấy ra liền muốn viết di chúc.
Từ Hoạch hiếm khi bị nghẹn một chút, sau đó hỏi: "Lâu Đài Cơ Khí là tài sản của cô, hay là tài sản của cha dượng cô?"
"Trên danh nghĩa là tài sản của chính phủ thành phố, nhưng thị trưởng vì muốn lấy lòng phu nhân thị trưởng, từ lâu đã tặng lâu đài cho tôi rồi." Bạch Khấu viết không chút áp lực nào, "Lâu đài, còn có tất cả mọi thứ trong lâu đài, vũ khí giới hạn, vật phẩm trưng bày, đều có thể đi theo lâu đài mà chuyển tặng cho anh."
Từ Hoạch mỉm cười, "Cô cảm thấy bản di chúc này sẽ không bao giờ có hiệu lực đúng không."
Bạch Khấu liếc anh một cái, "Chẳng lẽ lúc anh viết di chúc không nghĩ như vậy sao?"
Kẻ tám lạng người nửa cân, ai cũng đừng nói ai.
Thế là di chúc viết xong, hai người ấn dấu tay, mỗi người giữ một bản, Từ Hoạch đi đến bên bàn sách, đứng cạnh Bạch Khấu, kích hoạt "Đôi Mắt Thiên Thần" rồi hỏi cô, "Cô cảm thấy tia thời gian trông như thế nào?"
Bạch Khấu đã sớm tìm hiểu qua tư liệu phương diện này, "Tia thời gian và tia không gian tương tự nhau."
"Kiến thức lý luận của tôi không đủ phong phú, nhưng có thể nói cho cô biết một số kinh nghiệm của tôi." Từ Hoạch ra hiệu cô đặt tay lên nguyên sinh thạch, chậm rãi nói: "Trong cảm nhận của tôi, tia thời gian có độ cong, có lẽ đại thể có chút giống tia không gian, nhưng thời gian là dòng chảy, hơn nữa chỉ có thể tiến về phía trước, cô đã nghe nói qua 'Thời Gian Cong' rồi chứ, đã tồn tại khái niệm thời gian như vậy trong thế giới trò chơi, vậy thì tưởng tượng tia thời gian là một đường cong có lên có xuống cũng có thể thông được, chỉ bất quá độ cong của nó mỗi nơi mỗi khác, chỉ dựa vào cảm giác thì không phân biệt được."
"Điểm khác với tia không gian là, tia thời gian có thể kết nối với tia thời gian của không gian khác, tôi cho rằng, đây chính là nguyên lý vì sao tia thời gian có thể khiến người ta tử vong trong nháy mắt."
(Hết chương)