Chương 1921: Tấm vé trong quả cầu trí tuệ

⏱ ~5 min read

## Chương 1921: Tấm vé trong quả cầu trí tuệ

Trong không gian tối đen như mực, chỉ có một quả cầu phát sáng lơ lửng giữa không trung.

Quả cầu trong suốt, bên trong có một tấm vé đang trôi nổi.

Tấm vé màu trắng bạc, trên mặt in những hoa văn phức tạp, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.

Đây chính là tấm vé mà Từ Hoạch đã tìm thấy trong quả cầu trí tuệ.

Hắn đưa tay chạm vào quả cầu, ngón tay vừa chạm vào bề mặt liền cảm nhận được một luồng điện nhẹ chạy qua.

Quả cầu phát ra tiếng "ong" nhẹ, sau đó bề mặt bắt đầu xuất hiện từng vết nứt.

Từ Hoạch lùi lại một bước, quan sát quả cầu đang vỡ ra từng mảnh.

Những mảnh vỡ không rơi xuống đất mà hóa thành những hạt bụi ánh sáng, tan biến trong không khí.

Tấm vé bên trong quả cầu rơi xuống, Từ Hoạch đưa tay bắt lấy.

Tấm vé mềm mại, chất liệu giống như da nhưng lại có cảm giác mát lạnh.

Trên mặt vé có dòng chữ: "Vé Không Phải Người Chơi - Khu An Toàn Biển Cát".

Từ Hoạch nhíu mày.

Vé Không Phải Người Chơi?

Hắn nhớ rõ, trước đó hắn đã từng nghe nói đến loại vé này.

Đây là loại vé đặc biệt dành cho những người không phải người chơi, cho phép họ tiến vào khu an toàn.

Nhưng tại sao lại xuất hiện trong quả cầu trí tuệ?

Hắn lật mặt sau tấm vé, phát hiện có thêm một dòng chữ nhỏ:

"Người nắm giữ tấm vé này có thể tiến vào Khu An Toàn Biển Cát, thời gian lưu trú không hạn chế."

"Đồng thời, người nắm giữ sẽ nhận được sự bảo hộ của chính phủ trò chơi."

Từ Hoạch trầm ngâm.

Khu An Toàn Biển Cát...

Hắn nhớ rõ, đây là một trong những khu an toàn lớn nhất, nằm ở khu vực sa mạc phía Tây.

Nhưng vấn đề là, hắn chưa từng có kế hoạch đến đó.

Tại sao tấm vé này lại xuất hiện ở đây?

Hắn ngẩng đầu nhìn xung quanh, không gian tối đen đã bắt đầu tan biến.

Những bức tường xung quanh dần hiện rõ, hóa ra hắn vẫn đang ở trong phòng thí nghiệm.

Chỉ là căn phòng lúc này đã hoàn toàn khác trước.

Trên tường xuất hiện những vết nứt lớn, các thiết bị trên bàn đều bị lật đổ, dây điện lộ ra ngoài.

Dưới đất có một vũng máu khô, tỏa ra mùi tanh nồng.

Từ Hoạch cất tấm vé vào túi, ánh mắt quét qua căn phòng.

Hắn phát hiện trên bàn thí nghiệm có một cuốn sổ ghi chép.

Hắn bước tới, cầm cuốn sổ lên.

Trang đầu tiên ghi: "Nhật ký thí nghiệm - Dự án Vé Không Phải Người Chơi".

"Ngày thứ nhất: Chúng tôi phát hiện một loại vật chất đặc biệt trong cơ thể người chơi, có thể khiến người không phải người chơi tạm thời có được thân phận người chơi."

"Ngày thứ ba: Thí nghiệm thành công bước đầu, đối tượng thí nghiệm có thể tiến vào khu an toàn mà không bị hệ thống phát hiện."

"Ngày thứ bảy: Phát hiện tác dụng phụ, đối tượng thí nghiệm xuất hiện dấu hiệu mất trí nhớ."

"Ngày thứ mười: Một đối tượng thí nghiệm đột nhiên mất khống chế, tấn công nhân viên nghiên cứu."

"Ngày thứ mười hai: Chúng tôi quyết định dừng dự án, nhưng..."

Chữ viết đến đây thì dừng lại, phía sau có một vết máu khô.

Từ Hoạch lật sang trang tiếp theo, phát hiện trang đó đã bị xé rách.

Chỉ còn lại một góc nhỏ, trên đó viết: "Bọn họ đã đến..."

Không còn nội dung nào khác.

Từ Hoạch gấp cuốn sổ lại, cất vào túi.

Hắn nhìn quanh căn phòng một lần nữa, xác nhận không còn vật phẩm nào có giá trị.

Sau đó hắn xoay người rời khỏi phòng thí nghiệm.

Hành lang bên ngoài tối om, chỉ có vài bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy.

Từ Hoạch đi dọc hành lang, bước chân vang lên trên nền gạch men.

Đi được một đoạn, hắn dừng lại.

Phía trước có một cánh cửa sắt, trên cửa có treo một tấm biển: "Khu Vực Cấm".

Từ Hoạch do dự một chút, rồi đẩy cửa bước vào.

Bên trong là một căn phòng rộng lớn, trên tường treo đầy màn hình.

Mỗi màn hình đều hiển thị hình ảnh giám sát của các khu vực khác nhau.

Từ Hoạch nhận ra một số địa điểm: Thành phố Cổ Tích Khối Gỗ, Khu An Toàn Biển Cát, Bệnh Viện Thứ Mười Bảy...

Ánh mắt hắn dừng lại trên một màn hình.

Trên màn hình đó, một cô gái tóc ngắn đang chạy trong một con hẻm, phía sau có vài người đuổi theo.

Là nữ game thủ tóc ngắn.

Từ Hoạch nhíu mày.

Hắn nhớ rõ, cô gái này đã biến mất sau khi tiến vào phó bản.

Không ngờ lại xuất hiện ở đây.

Hắn quan sát kỹ hơn, phát hiện phía sau cô gái đuổi theo không phải người thường.

Bọn họ có làn da xám xịt, ánh mắt đờ đẫn, động tác cứng nhắc.

Giống như... người chết sống lại.

Từ Hoạch nhìn chằm chằm vào màn hình, ghi nhớ vị trí của cô gái.

Sau đó hắn quay người rời khỏi căn phòng.

Hắn cần tìm cách đến đó.

Nhưng trước tiên, hắn phải rời khỏi nơi này.

Hắn đi dọc hành lang, cuối cùng cũng tìm thấy lối ra.

Đẩy cửa bước ra ngoài, ánh nắng chói chang khiến hắn phải nheo mắt.

Hóa ra bên ngoài đã là ban ngày.

Từ Hoạch đứng trước cửa phòng thí nghiệm, nhìn quanh.

Đây là một khu vực hoang vắng, xung quanh chỉ có những tòa nhà đổ nát.

Hắn lấy tấm vé ra nhìn lại một lần nữa.

Khu An Toàn Biển Cát...

Có lẽ hắn nên đến đó một chuyến.

Dù sao, tấm vé này xuất hiện ở đây chắc chắn có lý do của nó.

Từ Hoạch cất tấm vé vào túi, xác định phương hướng rồi bước đi.

Phía trước là một con đường lớn, hai bên trồng những hàng cây khô héo.

Gió thổi qua, mang theo cát bụi.

Từ Hoạch đi được một lúc thì phát hiện phía trước có một trạm dừng.

Trên trạm có treo một tấm bảng chỉ đường: "Khu An Toàn Biển Cát - 20km".

Hắn dừng lại, nhìn về phía cuối con đường.

Xa xa, có thể thấy một tòa thành lũy sừng sững giữa sa mạc.

Đó chính là Khu An Toàn Biển Cát.

Từ Hoạch hít sâu một hơi, rồi tiếp tục bước đi.

Hắn không biết chuyện gì đang chờ đợi mình ở đó.

Nhưng hắn biết, tấm vé này chắc chắn không phải ngẫu nhiên xuất hiện.

Có lẽ, đây chính là manh mối tiếp theo.