Chapter 1936: Sự Kiện Tấn Công Nhà Máy Chế Biến
Từ Hoạch vén vạt áo lên, lộ ra khẩu súng lục bên hông để cảnh cáo.
Thế nhưng không ngờ, hai người kia trao đổi ánh mắt với nhau rồi lại càng đi về phía bọn họ.
Song quyền nan địch tứ thủ, Từ Hoạch bên cạnh còn mang theo người, lúc này lựa chọn tốt nhất chính là tránh mũi nhọn.
Từ Hoạch cũng quả thực đã làm như vậy, che cô gái câm ở phía sau cánh tay không ngừng lui về sau.
Cô gái câm cũng rất sợ hãi, khẩn trương nắm chặt lấy quần áo của anh.
Ngay khi Từ Hoạch kéo cô gái câm định chạy, thì từ đầu kia của con hẻm cũng bước vào hai người, bọn họ rõ ràng là quen biết với hai người ở chỗ ở của gã đàn ông có vết sẹo trên mặt kia.
Bị ép bất đắc dĩ, Từ Hoạch đành phải rút súng lục ra bắn về phía chân của hai người ở gần nhất, súng laser đánh xuống mặt đất tạo thành những lỗ sâu bằng ngón tay, anh quát lớn: "Tất cả tránh ra, nếu không tôi sẽ báo Bộ Giám Sát đến hỗ trợ!"
Lúc này, chiếc phi thuyền nhỏ luôn đi theo bên cạnh Từ Hoạch xuất hiện, con mắt điện tử xoay tròn thể hiện rất rõ chức năng ghi hình, lại căn cứ vào tình trạng sử dụng súng của nhân viên giám sát, nó đã mở quyền hạn bắn, họng súng trước sau lần lượt chỉ về phía hai bên người.
"Tôi không muốn gây rắc rối cho các người, chỉ là đến nhận xác cho cha mẹ cô ấy thôi." Từ Hoạch lại lên tiếng.
Bốn người đã sớm dừng bước lúc này mới xoay người rời đi, mà không quay lại cái sân nhỏ kia.
Thấy vậy Từ Hoạch thở phào một hơi thật dài, quay đầu nói với cô gái câm: "Chắc là không có chuyện gì nữa đâu."
Có chuyện nhỏ này xen vào, hai người đều cẩn thận hơn, dù là bước vào cái sân nhỏ chật hẹp, cũng trước tiên kiểm tra tủ, gầm bàn các nơi, xác định không có người giấu mới thả lỏng.
Cha mẹ của cô gái câm vẫn còn ở dưới hầm rượu, chết đã mấy ngày, thi thể bắt đầu bốc mùi.
Từ Hoạch nhịn mùi hôi bê thi thể ra ngoài, nói với cô gái câm đang đỏ mắt: "Ban ngày ban mặt không tiện di chuyển thi thể, chôn ngay tại đây vậy."
Cô gái câm lau nước mắt, cầm dụng cụ trong sân bắt đầu đào đất.
Từ Hoạch cũng theo đó giúp một tay, bất quá hố còn chưa đào xong, lại đào được thi thể khác, mà còn không chỉ một cỗ, trình độ phân hủy đều không giống nhau, có nam có nữ.
Không muốn biết dưới cái sân này rốt cuộc chôn bao nhiêu thi thể, hai người lại lấp đất lên, cuối cùng chôn cha mẹ của cô gái câm ở góc sân.
Chôn xong thi thể, cô gái câm đột nhiên chỉ vào cái tủ đặt cạnh tường, Từ Hoạch phối hợp dời ra, liền thấy cô ấy cạy một tấm đá không quy tắc, từ dưới đất đào lên một cái hộp.
Đây hẳn là thứ gã đàn ông có vết sẹo chôn, cô gái câm giải thích cô ấy từng thấy trước đây.
Trong hộp ngoài mấy món trang sức có chất lượng khá tốt, còn có hai khối kim loại tròn đã đen sạm, kích cỡ bằng cúc áo, đều có dấu vết bị mài mòn, một trong số đó bề mặt đã trở nên rất nhẵn bóng, không nhìn ra chữ khắc từng có, một cái còn lại vẫn còn sót lại, nhưng không thể suy đoán ra chữ hoàn chỉnh.
"Đây là huy hiệu?" Từ Hoạch từng thấy trong tài liệu của Bộ Giám Sát vật tín vật bên trong Quân Kháng Chiến, chính là loại huy hiệu có khắc chữ này, bất quá vì điều kiện có hạn, cho nên huy hiệu của bọn họ không có chất liệu thống nhất, chỉ là đều làm thành hình tròn, trên đó khắc hai chữ "Ý Chí".
Đây đại khái là di vật của những người Quân Kháng Chiến bị đám lưu manh của gã đàn ông có vết sẹo kia giết chết.
"Cô có biết chỗ nào có thể cầm đồ không?" Từ Hoạch hỏi, "Chúng ta đổi những thứ này thành tiền, có thể dùng được một thời gian."
Cô gái câm gật đầu, dẫn anh đến tiệm cầm đồ mà cô ấy biết.
Trang sức đổi được một khoản tiền không nhỏ, điều này hoàn toàn giải quyết áp lực kinh tế của Từ Hoạch, cho nên khi bước ra khỏi tiệm cầm đồ anh đề nghị đi ăn một bữa ra trò.
Tuy đồ là do cô gái câm tìm thấy, nhưng cô ấy tự nhận mình không có quyền chi phối, Từ Hoạch nói gì cô ấy đều nghe theo.
Hai người tìm một quán ăn gần đó, gọi mấy món ngon, ăn cho đến khi màn đêm buông xuống, tính tiền xong chuẩn bị về thì vừa lúc gặp kem ly bán giới hạn, Từ Hoạch cũng mua hai cái.
Ông chủ quán bar đêm đã vào khách sạn của ông chủ Đao, quản lý nhà máy chế biến đông lạnh cũng dẫn theo hai người chơi đến, hai phe người tiến vào phòng riêng trên tầng cao nhất.
Vị quản lý có thân hình mập mạp kia rất không thích cái môi trường này, ông ta thậm chí không muốn ngồi lên ghế trong quán của ông chủ Đao, vẫn là người chơi đi theo lau chùi chiếc ghế một phen rồi trải lên lớp lụa đắt tiền m muốn ngồi xuống, vừa ngồi xuống liền trực tiếp mở miệng, "Có chuyện gì thì nói đi, tôi không có nhiều thời gian như vậy đâu."
Hành động này khiến ông chủ quán bar đêm và ông chủ Đao đang tiếp khách đều có chút không vui, nhưng loại cảm xúc này thoáng qua liền biến mất, không thể cũng không dám biểu hiện quá rõ ràng trước mặt vị quản lý mập.
"Quản lý Điển quả là người nói chuyện nhanh gọn." Ông chủ quán bar đêm lúng túng khen đối phương một câu, sau đó đề nghị: "Tôi muốn thông qua ông mua một lô vũ khí."
Nếu không phải vì vũ khí, quản lý Điển căn bản sẽ không đến nơi này, nhướng mí mắt liếc nhìn người đối diện, "Anh định mua bao nhiêu? Việc nhỏ không đáng để tôi phải chạy một chuyến."
Ông chủ quán bar đêm báo ra một con số, nhưng quản lý Điển không mấy hài lòng, bởi vậy trầm mặc không tiếp lời.
Bất đắc dĩ ông chủ quán bar đêm chỉ có thể nhân đôi rồi lại nhân đôi con số ban đầu, nghiến răng đạt đến kỳ vọng trong lòng quản lý Điển.
Quản lý Điển rất hài lòng, trước mặt mọi người liên lạc với người, bảo hắn chuẩn bị hàng hóa, đồng thời hứa hẹn chậm nhất là trong ba ngày sẽ bàn giao.
Giao dịch thành công, bầu không khí lập tức hòa hoãn lại, quản lý Điển chuẩn bị rời đi, nhưng ông chủ Đao lại lên tiếng giữ lại, vỗ tay về phía cửa.
Sáu người phụ nữ hai người một tổ khiêng một người phụ nữ trẻ được bọc trong lớp vải lụa hoa lệ.
"Ba người này từ nhỏ được nuôi ở chỗ tôi, từ năm tuổi đến giờ chưa từng tiếp xúc với bất kỳ người đàn ông nào." Ông chủ Đao cười nói với quản lý Điển: "Trước khi lên đây đã tắm rửa xông hương, không biết quản lý Điển có coi trọng được ai không."
Quản lý Điển nổi hứng thú, lần lượt vén từng người lên xem cuối cùng chọn ra một người, "Người này tôi muốn mang đi, trước tiên cho người đưa đến nhà máy."
Ông chủ Đao ra hiệu cho hai người phụ nữ khiêng người lui ra ngoài, lại nhìn hai người còn lại, "Vậy còn họ..."
Quản lý Điển sờ sờ làn da mịn màng của người phụ nữ, cười nói: "Tôi nhận hết, chuẩn bị một phòng sạch sẽ."
"Ngoài ra," ông ta lại chỉ vào hai người chơi bên cạnh, "Hai anh em tôi thích mấy cậu bé trắng trẻo sạch sẽ, ông sắp xếp giúp đi."
"Không thành vấn đề." Ông chủ Đao hứa chắc như đinh đóng cột.
Ba phe đều rất hài lòng kết thúc cuộc gặp mặt này.
Còn về người phụ nữ được chọn ra kia, lập tức được người của ông chủ Đao đưa đến nhà máy chế biến đông lạnh, chỉ là người của bọn họ trên đường đã bị người của Quân Kháng Chiến mai phục từ trước thay thế, do Quân Kháng Chiến lái xe đến nhà máy.
Ngay khi Từ Hoạch chuẩn bị dẫn cô gái câm trở về, thì bên phía nhà máy chế biến xảy ra chuyện, đầu tiên là một trận ồn ào sau đó, công nhân đang làm việc vừa hét lớn "ăn thịt người" vừa tranh nhau chạy ra ngoài.
Tiếng gầm rú như dã thú từ bên trong nhà máy truyền ra, rất nhanh sau đó từ bên trong xông ra mấy kẻ có dáng vẻ kỳ dị, bọn họ mất đi lý trí, thấy người là cắn — người tiến hóa không thành công có xác suất nhất định biến thành quái vật ăn thịt người, chuyện này trong trò chơi không phải chuyện mới lạ, nhưng đối với người thường mà nói lại là tai họa diệt đỉnh, đặc biệt là trước khi những người tiến hóa này xông ra đã giết không ít người.
Ba phút sau, tiếng còi báo động của nhà máy chế biến đông lạnh vang lên.