Chapter 2067: Con Rối Của Từ Hoạch
Người đàn ông áo dài nhìn Từ Hoạch, cũng nhìn nữ họa sĩ đứng sau lưng hắn, một lúc lâu sau mới lộ ra nụ cười khiêm tốn hòa nhã, "Tôi vốn luôn chủ trương hòa khí sinh tài, đã mọi người đều đồng ý, tôi không có ý kiến gì."
"Vừa rồi chỉ là mở một trò đùa nhỏ với mọi người thôi, đây là một phó bản phong bế quy mô nhỏ, lúc chúng tôi vào cũng không thấy người chơi nào do phó bản trước để lại, nói rõ rất khó có ai có thể ở trong phó bản này dưỡng già, cho dù con rối bị thất lạc hoặc hư hỏng, không có nghĩa là sau này sẽ không xuất hiện con rối mới."
Nói xong hắn chủ động đưa tay về phía Từ Hoạch, "Xin chào, tôi tên Vân Hòa, không biết anh xưng hô thế nào."
"Từ Tri." Từ Hoạch không bắt tay hắn, mà thu hồi Hắc đao, chỉ vào bàn ăn, "Mời ngồi."
Mọi người ngồi lại chỗ cũ, bắt đầu ăn sáng.
Đại khái là đã đạt thành hợp tác, bầu không khí trên bàn ăn có chút khá hơn, mọi người tụ lại với nhau còn có thể thảo luận phương pháp thông quan, quan trọng nhất là đây là một phó bản mà nếu mọi người phá đám lẫn nhau thì rõ ràng không ai có thể thông quan, cho nên chỉ đành tạm thời im hơi lặng tiếng.
"Thanh hắc đao của anh nhìn qua có vẻ là một món đạo cụ cấp A không tồi." Bột huỳnh quang không biết xuất phát từ tâm lý gì lại tiến sát đến bên cạnh Từ Hoạch, mang chút dò xét nói: "Anh có không ít đạo cụ cấp A nhỉ?"
Từ Hoạch nghiêng đầu liếc cô ta một cái, không nói gì.
"Có ý định bán không?" Bột huỳnh quang nói: "Tôi mua của anh."
"Cô không sao chứ?" Người nói câu này không phải Từ Hoạch, mà là cô gái ngọt ngào bên cạnh, "Đồ tốt thì ai bán cho cô chứ, cô muốn xem người khác có đạo cụ gì thì nói thẳng ra không được à?"
Bột huỳnh quang dựa vào ghế, "Cô có à, có thì cũng lấy ra xem đi?"
"Bây giờ muốn kiếm được vài món đạo cụ vừa tốt vừa vừa tay khó biết bao nhiêu, tôi thấy Từ tiên sinh thiên phú dị bẩm, đoán chừng mỗi lần thông quan đánh giá cũng không thấp, biết đâu đạo cụ tốt nhiều đến mức không có chỗ dùng thì sao?"
Cô ta nói câu này xong còn nháy mắt với Từ Hoạch, một tay nhẹ nhàng trèo lên cánh tay phải của hắn, "Gặp gỡ trên đường chính là có duyên, hà tất phải ghi nhớ những chuyện không vui trước đây chứ?"
Đầu của nữ họa sĩ thò ra từ phía bên kia, cô kéo cánh tay trái của Từ Hoạch, "Đồ tốt gì vậy, tôi cũng muốn."
Từ Hoạch nhìn nữ họa sĩ một cái, người sau tự giác rụt tay về, ngoan ngoãn ngồi sang một bên, sau đó hắn mới quay đầu nhìn bột huỳnh quang, "Tự trọng."
Bột huỳnh quang trợn mắt, hất tay đổi chỗ ngồi chơi thiết bị liên lạc.
Sau bữa sáng, người chơi bắt đầu tìm con rối đầu tiên, thật ra Từ Hoạch hoàn toàn có thể làm thay, nhưng cân nhắc đến cảm nhận của những người chơi khác, tất cả mọi người vẫn cùng hành động, bắt đầu tìm từ nhà ăn trước.
Rất nhanh đã lấy được con rối đầu tiên.
Là của người phụ nữ áo tím, cô ta bị thiếu một chân trái.
Điều này vẫn còn bình thường, chỉ cần lúc ăn cơm không đứng lên là được.
Giữa trưa lấy được con rối thứ hai, là của một người chơi thấp bé khác, bị thiếu một cánh tay trái.
Mà khiến mọi người có chút bất ngờ là, buổi chiều họ đã tìm được con rối thứ ba, con rối thứ ba là của Từ Hoạch, cũng là một con rối hoàn chỉnh.
Cùng kiểu áo khoác đen, bốt da đen, dung mạo, chiều cao, vóc dáng, còn có một số chi tiết nhỏ trên ngón tay đều được mô phỏng rất giống, nhưng so với con rối mấy ngày trước có chút khác biệt.
"Đây là con rối của anh à?" Người phụ nữ áo tím cũng phát hiện ra, "Xuất hiện hơi sớm một chút, mà tay nghề nhìn qua cũng rất thô sơ."
Từ Hoạch xác nhận tất cả người chơi đều đang ở trong nhà ăn, lúc trước tìm con rối cũng không có cơ hội đặt con giả vào, con rối này hẳn là do thợ làm búp bê làm ra, còn về phần tay nghề thô sơ, ngược lại mới phù hợp với hình tượng của thợ làm búp bê.
"Hắn thiếu kiên nhẫn."
"Khó trách, tôi cũng nói con rối của tôi nhìn không được như mấy ngày trước." Người chơi thấp bé lật đi lật lại con rối của mình, xem xét trang phục tay chân và một số chi tiết khác, đúng là không được tinh xảo như ba ngày trước.
"Cho nên dù là con rối hoàn chỉnh thu về thì vẫn còn chỗ để sửa đổi." Người chơi đeo kính đẩy gọng kính lên, "Chỉ là không biết đến lúc đó chúng ta phải làm thế nào để lấy được con rối của chính mình."
So với những người khuyết chân khuyết tay khác, anh ta và Từ Hoạch đã đi trước một bước, nhiều khả năng thông quan nhất chính là hai người bọn họ.
Ngay lúc mọi người đang tập trung chú ý vào con rối hoàn chỉnh thứ hai, Từ Hoạch lại đột nhiên quay đầu nhìn về phía hai người chơi đang đứng ở một góc nhà ăn.
Hai người đó vẫn luôn đứng ngoài rìa đám đông, hôm nay sau khi ba con rối xuất hiện, bọn họ chỉ liếc nhìn một cái rồi tách ra xa, bây giờ cũng vậy, chỉ là so với những người khác đang tập trung chú ý vào con rối hoàn chỉnh, động tác nhỏ của bọn họ quá rõ ràng, mà chỉ vừa mới lấy đạo cụ ra đã bị Từ Hoạch phát hiện, hai người không tiếp tục động tác nữa, giả vờ như không có chuyện gì mà dời tầm mắt đi chỗ khác.
Không chỉ mình Từ Hoạch chú ý đến tình huống này, cô gái ngọt ngào xem náo nhiệt thì không sợ chuyện lớn, "Có lòng trộm gà mà không có gan chịu đựng, thật đáng tiếc."
"Kéo chân lẫn nhau chẳng có lợi gì cho tất cả chúng ta." Người chơi đeo kính nói: "Đây là phó bản không giới hạn thời gian, sẽ không có ai nghĩ rằng người khác không có cơ hội thông quan thì đến lượt mình chứ?"
"Đứng nói chuyện không đau lưng," Bột huỳnh quang nằm sấp trên ghế nói: "Con rối của anh là hoàn chỉnh, độ hoàn thành cũng rất cao."
"Con rối của tôi là thật à?" Từ Hoạch cầm con rối lên hỏi nữ họa sĩ.
Nữ họa sĩ lắc đầu, "Của anh là thật, của anh ta là giả."
Cô chỉ vào Từ Hoạch và người chơi thấp bé.
"Cái gì?!" Người kích động nhất là người chơi thấp bé, kiểm tra đi kiểm tra lại con rối của mình rồi lại không nhịn được mà nghi ngờ nữ họa sĩ, "Cô dựa vào đâu mà nói cái này là giả, lúc tìm con rối chúng ta đi cùng nhau mà!"
Từ Hoạch cũng nhìn về phía nữ họa sĩ, "Trên con rối có ký hiệu đặc biệt à?"
Nữ họa sĩ gật đầu, lấy con rối giả của mình ra, chỉ vào vị trí ngực bụng nói: "Bên trong con rối có sỏi."
Vị trí ngực bụng có vật liệu nhồi khác, điểm này mọi người đều biết, bất quá lớp kim loại mềm bọc ở giữa ngăn cản sự dò xét của người chơi, chỉ có thể xác định bên trong đại khái có mấy viên sỏi, còn sỏi có gì khác biệt thì không ai biết. Bao gồm cả Từ Hoạch.
Cho nên lúc sáng khi con rối giả xuất hiện phản ứng của mọi người mới lớn như vậy, bởi vì con rối không thể mở ra, vật liệu trên bề mặt có tính ngăn cách nhất định, thiết bị khó kiểm tra, huống chi dù thiết bị có thể kiểm tra ra vật liệu bên trong viên đá là gì, người chơi muốn lấy được cũng không khó.
"Lúc con rối của Tả Ngư bị đập vỡ chúng ta đều nhìn thấy vật liệu bên trong rồi, chính là sỏi đá bình thường." Người phụ nữ áo tím hỏi: "Cô làm sao xác định sỏi khác nhau?"
"Cảm giác thôi, đá và đá là khác nhau." Nữ họa sĩ cười híp mắt, "Dù sao con rối của anh là giả."
Người chơi thấp bé dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn những người xung quanh, "Ai đã đổi con rối của tôi?"
Những người còn lại theo bản năng đưa mắt nhìn về phía bốn người đàn ông áo dài, ngay cả người chơi đeo kính cũng nằm trong phạm vi hoài nghi của bọn họ.
Người đàn ông áo dài Vân Hòa lúc này lại tỏ ra thư thái, "Cũng không cần phải phiền phức đến vậy mà đối chất, có chứng cứ thì cứ đến giết tôi."