Chapter 2173: Vương Quốc Song Tính

⏱ ~7 min read

Chapter 2173: Vương Quốc Song Tính

Bên trong một căn phòng tối tăm, một người đàn ông trung niên đang ngồi trước bàn làm việc, trước mặt hắn là một màn hình chiếu sáng rực.

Trên màn hình hiển thị một bản đồ khu vực, bên trên có rất nhiều điểm sáng màu đỏ và màu xanh lam đang di chuyển.

"Đã xác nhận chưa?" Người đàn ông trung niên lên tiếng, giọng nói trầm thấp.

"Đã xác nhận." Một giọng nói vang lên từ thiết bị liên lạc, "Mục tiêu đã tiến vào khu vực trung tâm, dự kiến sẽ đến đích trong vòng mười phút nữa."

"Rất tốt." Người đàn ông trung niên gật đầu, "Bố trí người ở tất cả các lối ra, không được để mục tiêu chạy thoát."

"Rõ!"

Người đàn ông trung niên đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài.

Bên ngoài cửa sổ là một thành phố phồn hoa, ánh đèn neon rực rỡ, nhưng trong mắt hắn lại lộ ra một tia âm u.

"Vương quốc song tính..." Hắn lẩm bẩm, "Thật sự là một cái tên kỳ lạ."

Hắn xoay người, đi về phía cửa.

"Chuẩn bị xe, ta muốn tự mình đi xem một chút."

"Rõ!"

...

Bên ngoài một tòa nhà cao tầng, Từ Hoạch đang đứng trong bóng tối, quan sát bốn phía.

"Đây chính là khu vực trung tâm sao?" Hắn nhìn tòa nhà cao tầng trước mặt, trên đó có một tấm biển lớn: "Trung Tâm Thành Phố".

"Xem ra nơi này chính là trung tâm của toàn bộ khu vực." Bạch Khấu đứng bên cạnh hắn, "Theo tin tức chúng ta thu thập được, nơi này được gọi là 'Vương Quốc Song Tính'."

"Song tính?" Từ Hoạch nhíu mày.

"Ừ." Bạch Khấu gật đầu, "Nghe nói nơi này có một quy tắc kỳ lạ, tất cả mọi người đều phải tuân theo."

"Quy tắc gì?"

"Nam nữ phải mặc trang phục của nhau." Bạch Khấu nói, "Nam giới phải mặc váy, nữ giới phải mặc quần áo nam."

Từ Hoạch: "..."

"Đây là một loại trò đùa sao?"

"Không phải trò đùa." Bạch Khấu lắc đầu, "Đây là quy tắc của khu vực này, bất kỳ ai vi phạm đều sẽ bị trừng phạt."

"Trừng phạt gì?"

"Không rõ." Bạch Khấu nói, "Nhưng nghe nói rất nghiêm khắc."

Từ Hoạch trầm ngâm một chút, nhìn về phía tòa nhà trung tâm.

"Chúng ta vào xem thử."

Hai người đi về phía tòa nhà trung tâm.

Đi được một đoạn, bọn họ nhìn thấy rất nhiều người qua lại trên đường phố.

Quả nhiên, giống như lời Bạch Khấu nói, nam giới đều mặc váy, nữ giới đều mặc quần áo nam.

Cảnh tượng này nhìn thế nào cũng thấy quái dị.

"Xem ra nơi này thật sự có quy tắc như vậy." Từ Hoạch nói.

"Ừ." Bạch Khấu gật đầu, "Chúng ta có cần phải thay đổi trang phục không?"

"Không cần." Từ Hoạch lắc đầu, "Chúng ta chỉ đến điều tra, không cần phải tuân theo quy tắc của bọn họ."

"Vậy nếu bị phát hiện thì sao?"

"Vậy thì đánh nhau thôi." Từ Hoạch nói một cách tự nhiên.

Bạch Khấu: "..."

Hai người tiếp tục đi về phía trước, rất nhanh đã đến trước cửa tòa nhà trung tâm.

Cửa chính có hai vệ sĩ đứng gác, bọn họ đều mặc váy, trông rất buồn cười.

"Đứng lại!" Một vệ sĩ lên tiếng, "Hai người các người, vì sao không tuân theo quy tắc?"

"Quy tắc gì?" Từ Hoạch giả vờ ngây thơ hỏi.

"Đương nhiên là quy tắc của Vương Quốc Song Tính!" Vệ sĩ nói, "Nam giới phải mặc váy, nữ giới phải mặc quần áo nam!"

"Ồ, thì ra là vậy." Từ Hoạch gật đầu, "Nhưng chúng tôi không phải người của nơi này, chúng tôi chỉ đến điều tra."

"Điều tra?" Vệ sĩ nhíu mày, "Điều tra cái gì?"

"Chúng tôi nghe nói nơi này có một thứ rất thú vị, muốn đến xem thử." Từ Hoạch nói.

"Thứ gì?"

"Nghe nói nơi này có một cánh cửa, có thể đi đến bất cứ đâu." Từ Hoạch nói, "Chúng tôi muốn mượn dùng một chút."

"Cánh cửa?" Vệ sĩ ngẩn ra, "Ta chưa từng nghe nói đến thứ đó."

"Vậy ngươi có thể hỏi giúp chúng ta không?" Từ Hoạch nói, "Chúng ta có việc gấp."

Vệ sĩ nhìn nhau một cái, rồi một người trong số đó nói: "Các ngươi đợi ở đây, ta đi hỏi thăm."

Nói xong, hắn xoay người đi vào bên trong.

Từ Hoạch và Bạch Khấu đứng ở cửa chờ đợi.

Một lúc sau, vệ sĩ đi ra, nói: "Bên trên nói, các ngươi có thể vào, nhưng phải tuân theo quy tắc."

"Quy tắc gì?"

"Vào bên trong, nam giới phải mặc váy, nữ giới phải mặc quần áo nam." Vệ sĩ nói, "Nếu không, sẽ không được vào."

Từ Hoạch nhíu mày.

"Xem ra nơi này đúng là có chút phiền phức." Hắn nói.

"Vậy chúng ta có vào không?" Bạch Khấu hỏi.

"Vào." Từ Hoạch nói, "Chỉ là thay đổi trang phục thôi, không có gì to tát."

Hắn nhìn về phía vệ sĩ: "Chỗ các ngươi có quần áo cho chúng ta mượn không?"

"Có." Vệ sĩ gật đầu, "Bên trong có phòng thay đồ."

"Vậy được." Từ Hoạch gật đầu, "Dẫn đường đi."

Hai người đi theo vệ sĩ vào bên trong, đến một căn phòng thay đồ.

Trong phòng thay đồ có rất nhiều quần áo, đủ loại kiểu dáng.

Từ Hoạch nhìn một chiếc váy dài màu đỏ, mặt lộ vẻ phức tạp.

"Thật sự phải mặc cái này sao?"

"Đây là quy tắc." Vệ sĩ nói.

Từ Hoạch thở dài, cầm lấy chiếc váy, đi vào buồng thay đồ.

Một lúc sau, hắn đi ra.

Hắn mặc một chiếc váy dài màu đỏ, trông rất kỳ quái.

Bạch Khấu nhìn hắn, nhịn không được bật cười.

"Đừng cười." Từ Hoạch nói một cách bất đắc dĩ, "Ngươi cũng phải thay đổi."

Bạch Khấu gật đầu, đi vào buồng thay đồ.

Một lúc sau, nàng đi ra.

Nàng mặc một bộ quần áo nam màu đen, trông rất anh tuấn.

"Được rồi." Từ Hoạch gật đầu, "Đi thôi."

Hai người đi ra khỏi phòng thay đồ, đi theo vệ sĩ vào bên trong tòa nhà.

Bên trong tòa nhà rất rộng rãi, trang trí xa hoa.

Đi được một đoạn, bọn họ đến trước một cánh cửa lớn.

"Cánh cửa này chính là thứ các ngươi muốn tìm." Vệ sĩ nói.

Từ Hoạch nhìn cánh cửa lớn, trên đó có khắc rất nhiều hoa văn kỳ lạ.

"Cánh cửa này có thể đi đến bất cứ đâu sao?" Hắn hỏi.

"Đúng vậy." Vệ sĩ gật đầu, "Chỉ cần ngươi có thể mở nó ra."

"Mở nó ra?" Từ Hoạch nhíu mày, "Cần phải làm gì?"

"Nghe nói cần phải có một loại sức mạnh đặc biệt." Vệ sĩ nói, "Nhưng cụ thể là gì, ta cũng không rõ."

Từ Hoạch trầm ngâm một chút, đi đến trước cánh cửa lớn.

Hắn đưa tay chạm vào cánh cửa, cảm nhận được một luồng sức mạnh kỳ lạ.

"Đây là..." Hắn nhíu mày, "Sức mạnh không gian?"

"Ngươi cảm nhận được?" Một giọng nói vang lên từ phía sau.

Từ Hoạch quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông trung niên đang đi tới.

Người đàn ông trung niên mặc một bộ vest, trông rất uy nghiêm.

"Ngươi là ai?" Từ Hoạch hỏi.

"Ta là người phụ trách nơi này." Người đàn ông trung niên nói, "Ngươi có thể gọi ta là quản lý."

"Quản lý?" Từ Hoạch nhíu mày, "Ngươi biết cánh cửa này là gì sao?"

"Biết." Quản lý gật đầu, "Đây là một cánh cửa không gian, có thể đi đến bất cứ nơi nào trong khu vực này."

"Vậy ngươi có thể mở nó ra không?"

"Ta không thể." Quản lý lắc đầu, "Cánh cửa này cần phải có sức mạnh không gian mới có thể mở ra."

"Sức mạnh không gian?" Từ Hoạch nhíu mày, "Ý ngươi là, cần phải có người tiến hóa không gian mới có thể mở ra?"

"Đúng vậy." Quản lý gật đầu, "Ngươi có phải là người tiến hóa không gian không?"

Từ Hoạch trầm ngâm một chút, rồi gật đầu: "Đúng vậy."

"Vậy thì tốt." Quản lý nói, "Ngươi thử mở nó ra xem."

Từ Hoạch gật đầu, đưa tay chạm vào cánh cửa lớn, tập trung sức mạnh không gian.

Cánh cửa lớn bắt đầu phát ra ánh sáng, rồi từ từ mở ra.

Bên trong cánh cửa là một vùng sáng chói, không nhìn rõ bên trong có gì.

"Thành công rồi!" Quản lý kinh ngạc nói, "Ngươi thật sự mở được nó!"

Từ Hoạch nhìn vùng sáng chói bên trong cánh cửa, trong lòng dâng lên một tia cảnh giác.

"Cánh cửa này dẫn đến đâu?" Hắn hỏi.

"Bất cứ nơi nào ngươi muốn." Quản lý nói, "Chỉ cần ngươi nghĩ đến nơi đó, nó sẽ đưa ngươi đến đó."

Từ Hoạch trầm ngâm một chút, rồi nói: "Vậy ta muốn đi đến nơi có người tên là 'Hoa Hãn'."

"Cái tên này..." Quản lý nhíu mày, "Nghe quen quen."

"Ngươi biết hắn?" Từ Hoạch hỏi.

"Không biết." Quản lý lắc đầu, "Nhưng ta có thể giúp ngươi tìm kiếm."

Hắn lấy ra một thiết bị đầu cuối, thao tác một lúc, rồi nói: "Đã tìm thấy, người tên 'Hoa Hãn' này đang ở khu vực phía đông."

"Khu vực phía đông?" Từ Hoạch nhíu mày, "Là nơi nào?"

"Là một khu vực khác trong Vương Quốc Song Tính." Quản lý nói, "Ngươi có muốn đi đến đó không?"

"Đi." Từ Hoạch gật đầu.

Hắn quay đầu nhìn Bạch Khấu: "Đi thôi."

Bạch Khấu gật đầu, đi theo Từ Hoạch bước vào vùng sáng chói.

Cả hai biến mất trong ánh sáng, cánh cửa lớn từ từ đóng lại.

Quản lý nhìn cánh cửa đóng lại, khóe miệng nở một nụ cười kỳ lạ.

"Xem ra, trò chơi sắp bắt đầu rồi."