Chapter 2174: Nghi Ngờ Phó Bản Loại Tinh Thần
Bên trong lâu đài hoa hồng, ánh nến leo lét chiếu rọi khắp đại sảnh.
Carol Field đứng trước cửa sổ kính màu, ánh mắt nhìn ra khu vườn hoa hồng bên ngoài. Những đóa hoa hồng đỏ rực đang nở rộ dưới ánh trăng, nhưng lại mang đến một cảm giác quỷ dị khó tả.
"Ngươi cảm thấy nơi này có gì đó không ổn?" Achilles Werner đứng bên cạnh, giọng nói trầm thấp.
Carol khẽ gật đầu: "Từ khi bước vào lâu đài này, ta luôn có cảm giác như đang bị ai đó theo dõi. Nhưng khi ta dùng sức mạnh tinh thần để dò xét, lại không phát hiện được bất kỳ sinh mệnh nào khác."
"Đúng vậy." Achilles nhíu mày, "Ta cũng có cảm giác tương tự. Nhưng điều kỳ lạ là, cảm giác này không đến từ bên ngoài, mà giống như... từ chính bên trong tâm trí chúng ta."
Carol quay đầu nhìn hắn: "Ý ngươi là, chúng ta có thể đang bị ảnh hưởng bởi một loại năng lượng tinh thần nào đó?"
"Không loại trừ khả năng này." Achilles đưa tay chạm nhẹ vào thái dương, "Ta vừa thử vận dụng thời gian lực lượng để kiểm tra trạng thái của bản thân, phát hiện có một chút... sai lệch."
"Thời gian sai lệch?" Carol chăm chú nhìn hắn.
"Ừ." Achilles gật đầu, "Giống như có một khoảng thời gian rất ngắn, khoảng chừng một giây, đã bị ai đó 'cắt bỏ' khỏi dòng chảy thời gian của ta. Nếu không phải ta cố ý kiểm tra, căn bản sẽ không nhận ra."
Carol hít sâu một hơi: "Một giây bị cắt bỏ... Nếu là người bình thường, căn bản không thể nhận ra sự khác biệt này. Xem ra, chúng ta đã tiến vào một phó bản rất đặc biệt."
"Ngươi có nhớ lời nhắc nhở trước khi tiến vào không?" Achilles hỏi.
"Ngươi nói là... 'Cẩn thận với những gì ngươi nhìn thấy'?" Carol nhớ lại.
"Không chỉ vậy." Achilles lắc đầu, "Ta còn nhớ một câu khác: 'Đừng tin vào những gì ngươi nghe thấy'."
Carol sững người: "Ta không nhớ có câu này."
"Đúng vậy." Achilles mỉm cười, "Chính vì ngươi không nhớ, nên ta mới càng chắc chắn rằng, trí nhớ của chúng ta đã bị ảnh hưởng."
Sắc mặt Carol trở nên nghiêm trọng: "Nói cách khác, có người đã lén lút sửa đổi ký ức của chúng ta?"
"Không nhất định là sửa đổi, có thể chỉ là 'che giấu'." Achilles phân tích, "Giống như một trò ảo thuật, ngươi biết có điều gì đó không đúng, nhưng lại không thể nhớ ra chính xác là điều gì."
"Đây là... phó bản loại tinh thần?" Carol thì thầm.
"Rất có thể." Achilles gật đầu, "Mặc dù bề ngoài trông giống như một phó bản không gian thông thường, nhưng thực chất lại vận hành dựa trên năng lượng tinh thần. Đây là một thủ đoạn rất cao minh, khiến người chơi tưởng rằng mình đang đối mặt với nguy hiểm không gian, mà không hề hay biết rằng nguy hiểm thực sự đến từ bên trong tâm trí của chính mình."
"Vậy chúng ta nên làm gì?" Carol hỏi.
"Đầu tiên, chúng ta cần xác định ranh giới của phó bản này." Achilles nói, "Nếu đây thực sự là một phó bản loại tinh thần, thì toàn bộ không gian chúng ta đang nhìn thấy có thể chỉ là một ảo cảnh được xây dựng từ năng lượng tinh thần. Chúng ta cần tìm ra 'nút thắt' của ảo cảnh này."
"Nút thắt?" Carol nhíu mày.
"Chính là điểm mấu chốt khiến ảo cảnh vận hành." Achilles giải thích, "Mỗi ảo cảnh đều có một hoặc nhiều điểm tựa, giống như trụ cột chống đỡ một tòa nhà. Chỉ cần tìm ra và phá hủy những điểm tựa này, ảo cảnh sẽ sụp đổ."
"Vậy làm sao để tìm ra điểm tựa?" Carol hỏi tiếp.
"Quan sát những chi tiết bất thường." Achilles nói, "Trong một ảo cảnh được xây dựng hoàn hảo, sẽ luôn có những chi tiết không hợp lý. Chúng có thể rất nhỏ, nhưng nếu chú ý quan sát, chúng ta sẽ nhận ra."
Carol gật đầu, bắt đầu quan sát kỹ lưỡng đại sảnh lâu đài.
Cô chú ý đến những bức chân dung treo trên tường. Những bức tranh này vẽ các nhân vật trong trang phục cổ điển, trông có vẻ là tổ tiên của gia tộc Field. Nhưng khi cô nhìn kỹ, cô nhận ra một điều kỳ lạ.
"Ách, ngươi nhìn những bức tranh này xem." Carol chỉ vào một bức chân dung, "Khuôn mặt của nhân vật trong tranh... có phải đang thay đổi không?"
Achilles nhìn theo hướng cô chỉ. Quả nhiên, khuôn mặt trong bức chân dung dường như đang biến đổi rất chậm, từ một người đàn ông trung niên dần dần trở thành một khuôn mặt khác.
"Đây là một manh mối." Achilles nói, "Những bức chân dung này có thể là một phần của ảo cảnh, chúng đang cố gắng truyền đạt cho chúng ta một thông điệp nào đó."
"Thông điệp gì?" Carol hỏi.
"Ta không chắc lắm." Achilles lắc đầu, "Nhưng ta nghĩ chúng ta nên tiếp tục quan sát. Có lẽ khi tất cả các bức chân dung đều thay đổi hoàn toàn, chúng ta sẽ nhận được câu trả lời."
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên từ phía sau họ.
"Hai vị khách quý, có cần ta giúp gì không?"
Carol và Achilles quay lại, nhìn thấy một người quản gia ăn mặc chỉnh tề đang đứng ở cửa. Khuôn mặt ông ta mang một nụ cười lịch sự nhưng lại khiến người ta cảm thấy không thoải mái.
"Chúng ta chỉ đang tham quan lâu đài." Carol nói, "Không cần phiền phức."
"Vậy xin mời hai vị tùy ý tham quan." Người quản gia cúi người, "Nhưng xin hãy nhớ, trong lâu đài này có một số khu vực không được phép vào. Nếu vi phạm, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng."
Nói xong, người quản gia quay người rời đi, để lại Carol và Achilles nhìn nhau đầy nghi hoặc.
"Ngươi có cảm thấy người quản gia này có gì đó không ổn không?" Carol hỏi nhỏ.
"Rất không ổn." Achilles đáp, "Khi ông ta xuất hiện, ta cảm nhận được một dao động tinh thần rất nhỏ. Giống như ông ta đang cố gắng truyền một loại ám thị nào đó vào tâm trí chúng ta."
"Ám thị?" Carol nhíu mày, "Ý ngươi là, ông ta đang cố gắng khống chế chúng ta?"
"Không hẳn là khống chế, mà giống như đang 'dẫn dắt' chúng ta đi theo một hướng nhất định." Achilles nói, "Ông ta nhắc đến những khu vực cấm, có lẽ muốn chúng ta tò mò và đi tìm hiểu. Nhưng đó có thể chính là cái bẫy."
"Vậy chúng ta nên làm gì?" Carol hỏi.
"Chúng ta hãy giả vờ không quan tâm đến những khu vực cấm đó." Achilles nói, "Thay vào đó, chúng ta sẽ tập trung vào những bức chân dung. Ta có linh cảm rằng, chúng chính là chìa khóa để phá giải ảo cảnh này."
Carol gật đầu, cùng Achilles tiếp tục quan sát những bức chân dung trên tường.
Theo thời gian trôi qua, họ nhận ra rằng những khuôn mặt trong tranh đang dần dần thay đổi, cuối cùng tất cả đều trở thành cùng một khuôn mặt - khuôn mặt của một người phụ nữ xinh đẹp nhưng mang vẻ mặt u sầu.
"Người phụ nữ này..." Carol nhíu mày, "Ta cảm thấy rất quen thuộc, nhưng lại không thể nhớ ra đã gặp ở đâu."
"Ta cũng vậy." Achilles nói, "Có lẽ đây chính là 'nút thắt' mà chúng ta đang tìm kiếm."
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên từ phía sau họ, lần này là giọng của một người phụ nữ:
"Các ngươi đã tìm thấy ta rồi sao?"
Carol và Achilles quay lại, nhìn thấy người phụ nữ trong tranh đang đứng ngay trước mặt họ, với nụ cười u sầu trên môi.
"Ngươi là ai?" Carol cẩn thận hỏi.
"Ta là..." Người phụ nữ mỉm cười, "Ta là người đã tạo ra phó bản này. Và ta cũng chính là người đang giam cầm các ngươi trong ảo cảnh này."