Chương 2189: Manh mối hữu ích

⏱ ~9 min read

Chương 2189: Manh mối hữu ích

Sau khi rời khỏi phòng làm việc của Viện trưởng, Từ Hoạch đi dọc hành lang về phía khu vực lưu trữ hồ sơ của bệnh viện.

Hành lang bệnh viện lúc này vắng vẻ lạ thường, chỉ có tiếng bước chân của hắn vang lên trên nền gạch men sứ. Ánh đèn huỳnh quang màu trắng chiếu xuống, khiến bóng của hắn kéo dài trên mặt đất.

Hắn vừa đi vừa suy nghĩ về những lời vừa rồi của Viện trưởng.

"Khu vực phi trò chơi..." Từ Hoạch lẩm bẩm một mình.

Theo lời Viện trưởng, khu vực này nằm sâu trong lòng đất của bệnh viện, là một không gian đặc biệt không thuộc phạm vi trò chơi. Ở đó, quy tắc của trò chơi không có hiệu lực, nhưng đồng thời cũng tồn tại những nguy hiểm khác.

Hắn dừng lại trước một cánh cửa kim loại, trên đó có gắn một tấm biển nhỏ: "Khu lưu trữ hồ sơ - Cấm người không phận sự vào".

Từ Hoạch đưa tay đẩy cửa, cánh cửa nặng nề từ từ mở ra. Bên trong là một căn phòng rộng lớn với hàng chục kệ hồ sơ bằng kim loại xếp thành hàng dài. Không khí trong phòng thoang thoảng mùi giấy cũ và bụi.

Hắn bước vào, ánh mắt quét qua các kệ hồ sơ được đánh số cẩn thận.

"Tôi cần tìm hồ sơ về các bệnh nhân đặc biệt trong vòng mười năm qua." Từ Hoạch nói với nhân viên quản lý hồ sơ - một người phụ nữ trung niên đang ngồi ở bàn làm việc gần cửa ra vào.

Người phụ nữ ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt có chút dò xét: "Anh là ai? Có giấy phép không?"

Từ Hoạch lấy ra một tấm thẻ từ trong túi áo, đưa cho cô ta xem: "Tôi được Viện trưởng cử đến để điều tra một số vấn đề."

Người phụ nữ nhìn tấm thẻ, gật đầu rồi đứng dậy: "Được, đi theo tôi. Những hồ sơ đặc biệt được lưu trữ ở khu vực phía trong."

Cô ta dẫn Từ Hoạch đi sâu vào bên trong phòng lưu trữ, nơi có một cánh cửa khác được bảo vệ bằng hệ thống khóa điện tử. Sau khi nhập mật mã, cánh cửa mở ra, để lộ một căn phòng nhỏ hơn với những kệ hồ sơ được sắp xếp gọn gàng hơn.

"Đây là khu vực lưu trữ hồ sơ mật. Anh có thể tìm kiếm ở đây." Người phụ nữ nói xong rồi quay người rời đi.

Từ Hoạch bước vào căn phòng, ánh mắt quét qua các kệ hồ sơ. Hắn bắt đầu tìm kiếm một cách có hệ thống, lần lượt kiểm tra từng kệ một.

Sau khoảng nửa giờ tìm kiếm, hắn dừng lại trước một kệ hồ sơ có nhãn "Bệnh nhân đặc biệt - Giai đoạn 3".

Hắn rút ra một tập hồ sơ dày, mở ra xem. Bên trong ghi chép về một số bệnh nhân có dấu hiệu tiến hóa đặc biệt, bao gồm cả những người có khả năng liên quan đến không gian và thời gian.

"Đây rồi..." Từ Hoạch thì thầm khi nhìn thấy một cái tên quen thuộc trong danh sách.

Hắn đọc kỹ nội dung hồ sơ, ánh mắt ngày càng trở nên nghiêm túc.

"Khoảng ba năm trước, có một bệnh nhân được đưa vào đây với tình trạng mất trí nhớ hoàn toàn. Người này không nhớ mình là ai, đến từ đâu, nhưng lại có khả năng điều khiển không gian một cách đáng kinh ngạc."

Từ Hoạch lật sang trang tiếp theo, đọc tiếp: "Bệnh nhân được điều trị trong sáu tháng, sau đó đột nhiên biến mất khỏi phòng bệnh mà không để lại dấu vết. Camera giám sát không ghi nhận được bất kỳ hình ảnh nào về việc bệnh nhân rời khỏi phòng."

Hắn nhíu mày, tiếp tục đọc: "Trước khi biến mất, bệnh nhân có để lại một tờ giấy với dòng chữ: 'Tôi phải đi tìm câu trả lời. Nếu có ai hỏi về tôi, hãy nói với họ rằng - mọi thứ đều nằm trong bóng tối'."

Từ Hoạch gấp tập hồ sơ lại, đặt vào chỗ cũ. Hắn đứng yên suy nghĩ một lúc.

"Trong bóng tối..." Hắn lẩm bẩm. "Câu này có ý nghĩa gì?"

Hắn tiếp tục tìm kiếm thêm, hy vọng có thể tìm thấy thêm manh mối nào khác. Sau một hồi lục soát, hắn tìm thấy một tập hồ sơ khác có liên quan.

Tập hồ sơ này ghi chép về một loạt các vụ mất tích bí ẩn xảy ra trong bệnh viện trong vòng năm năm qua. Tất cả các nạn nhân đều là những người có khả năng tiến hóa đặc biệt, và họ đều biến mất trong điều kiện không thể giải thích được.

"Đều liên quan đến khu vực phi trò chơi..." Từ Hoạch nhận ra điểm chung.

Hắn ghi chép lại những thông tin quan trọng vào một cuốn sổ tay nhỏ, sau đó rời khỏi phòng lưu trữ hồ sơ.

Khi đi ra hành lang, hắn nhìn thấy một bóng người đang đứng ở cuối hành lang. Đó là một người phụ nữ trẻ với mái tóc đen dài, mặc bộ đồng phục y tá.

"Xin lỗi, anh có phải là người vừa được Viện trưởng cử đến để điều tra không?" Cô y tá lên tiếng hỏi.

Từ Hoạch gật đầu: "Đúng vậy. Có chuyện gì sao?"

Cô y tá nhìn quanh một lượt như để chắc chắn không có ai khác, rồi tiến lại gần hơn, hạ giọng nói: "Tôi có một số thông tin có thể hữu ích cho anh. Nhưng tôi không thể nói ở đây. Anh có thể đi theo tôi không?"

Từ Hoạch nhìn cô y tá một lúc, ánh mắt có chút dò xét. Sau đó hắn gật đầu: "Được, dẫn đường đi."

Cô y tá thở phào nhẹ nhõm, rồi quay người dẫn Từ Hoạch đi về phía cuối hành lang, xuống cầu thang và đến một khu vực ít người qua lại hơn.

Họ dừng lại trước một căn phòng nhỏ ở tầng hầm. Cô y tá mở cửa, mời Từ Hoạch vào bên trong.

Căn phòng là một văn phòng nhỏ với bàn làm việc, giá sách và một chiếc máy tính cũ. Trên tường treo một tấm bảng trắng với những ghi chú và sơ đồ được vẽ bằng bút lông.

"Đây là nơi tôi làm việc riêng." Cô y tá nói, đóng cửa lại. "Tôi tên là Lâm Bồi, đã làm việc ở bệnh viện này được năm năm."

Từ Hoạch gật đầu: "Tôi là Từ Hoạch. Cô nói có thông tin hữu ích?"

Lâm Bồi gật đầu, ngồi xuống ghế và chỉ vào tấm bảng trắng: "Trong năm năm làm việc ở đây, tôi đã quan sát thấy một số điều bất thường. Những vụ mất tích mà anh vừa tìm hiểu - tôi tin rằng chúng có liên quan đến một tổ chức bí mật hoạt động ngay trong bệnh viện này."

Từ Hoạch nhướng mày: "Tổ chức bí mật?"

"Đúng vậy." Lâm Bồi gật đầu chắc chắn. "Họ tự gọi mình là 'Hội Thánh Kiếm Cựu'. Họ hoạt động trong bóng tối, tuyển mộ những người có khả năng tiến hóa đặc biệt và đưa họ đến một nơi mà họ gọi là 'Thánh Địa'."

"Thánh Địa?" Từ Hoạch nhíu mày. "Đó là nơi nào?"

Lâm Bồi lắc đầu: "Tôi không biết chính xác. Nhưng tôi có nghe họ nhắc đến một địa điểm có tên là 'Thành phố Bí Ngô'. Tôi nghĩ đó có thể là nơi họ tập trung những người bị bắt cóc."

Từ Hoạch im lặng suy nghĩ một lúc. Thành phố Bí Ngô - cái tên này nghe có vẻ quen thuộc, nhưng hắn không thể nhớ ra mình đã nghe ở đâu.

"Cô có bằng chứng gì về sự tồn tại của tổ chức này không?" Hắn hỏi.

Lâm Bồi đứng dậy, đi đến chiếc tủ hồ sơ ở góc phòng, mở ngăn kéo và lấy ra một tập tài liệu: "Tôi đã thu thập được một số bằng chứng trong thời gian qua. Đây là những bức ảnh chụp các thành viên của tổ chức khi họ đến bệnh viện. Tôi cũng ghi lại được một số cuộc trò chuyện của họ."

Cô ta đưa tập tài liệu cho Từ Hoạch. Hắn mở ra xem, bên trong có vài bức ảnh chụp những người mặc áo choàng đen, khuôn mặt được che kín. Cùng với đó là những ghi chép về các cuộc trò chuyện được nghe lén.

"Nghe này..." Từ Hoạch đọc một đoạn ghi chép: "'Cậu ta có tiềm năng lớn. Đưa cậu ta đến Thành phố Bí Ngô, ở đó sẽ có người tiếp nhận.'"

Hắn ngẩng đầu nhìn Lâm Bồi: "Cô có biết Thành phố Bí Ngô nằm ở đâu không?"

Lâm Bồi lắc đầu: "Tôi đã cố gắng tìm kiếm nhưng không có kết quả. Nó không xuất hiện trên bất kỳ bản đồ nào tôi có thể tiếp cận. Nhưng tôi có một manh mối khác."

Cô ta chỉ vào một tấm ảnh trong tập tài liệu: "Người này - tôi nhìn thấy ông ta đeo một chiếc nhẫn có khắc biểu tượng đặc biệt. Tôi đã vẽ lại biểu tượng đó."

Lâm Bồi lấy ra một tờ giấy, trên đó có vẽ một biểu tượng phức tạp gồm các đường cong và hình học đan xen nhau.

Từ Hoạch nhìn biểu tượng, ánh mắt có chút thay đổi. Hắn đã nhìn thấy biểu tượng này trước đây - trong hồ sơ về khu vực phi trò chơi mà Viện trưởng đã cho hắn xem.

"Biểu tượng này..." Từ Hoạch nói chậm rãi. "Nó có liên quan đến khu vực phi trò chơi."

Lâm Bồi ngạc nhiên: "Anh biết về khu vực đó?"

"Tôi vừa mới biết." Từ Hoạch đáp. "Viện trưởng có nhắc đến nó. Nhưng ông ta không nói chi tiết."

Lâm Bồi trầm ngâm một lúc rồi nói: "Tôi có nghe nói về khu vực đó từ một bệnh nhân già trước khi ông ta qua đời. Ông ta nói rằng khu vực phi trò chơi là nơi mà quy tắc của trò chơi không tồn tại, nhưng cũng là nơi nguy hiểm nhất trong bệnh viện. Ông ta còn nói rằng có một cánh cổng dẫn đến khu vực đó, nhưng nó chỉ mở vào những thời điểm nhất định."

"Cánh cổng ở đâu?" Từ Hoạch hỏi gấp.

Lâm Bồi lắc đầu: "Ông ta không nói rõ. Nhưng trước khi qua đời, ông ta có đưa cho tôi một thứ - một chiếc chìa khóa cũ. Ông ta nói rằng chiếc chìa khóa này có thể mở được cánh cổng đó."

Cô ta lấy ra từ ngăn kéo bàn làm việc một chiếc chìa khóa bằng đồng cũ kỹ, có khắc những hoa văn kỳ lạ.

Từ Hoạch cầm lấy chiếc chìa khóa, quan sát kỹ. Nó có vẻ rất cổ, bề mặt đã bị oxy hóa, nhưng những hoa văn khắc trên đó vẫn còn rõ nét.

"Tôi có thể mượn chiếc chìa khóa này không?" Hắn hỏi.

Lâm Bồi do dự một lúc rồi gật đầu: "Được. Tôi giữ nó cũng không có ích gì. Nhưng anh phải cẩn thận - nếu tổ chức đó biết anh đang điều tra, họ sẽ tìm cách ngăn cản anh."

Từ Hoạch cất chiếc chìa khóa vào túi áo: "Tôi sẽ cẩn thận. Cảm ơn cô đã giúp đỡ."

Lâm Bồi mỉm cười: "Không có gì. Tôi chỉ hy vọng anh có thể tìm ra sự thật và giúp những người mất tích được trở về."

Từ Hoạch gật đầu, rồi đứng dậy định rời đi. Nhưng trước khi ra khỏi cửa, hắn dừng lại và quay đầu hỏi: "Cô có biết bệnh nhân già đó tên gì không?"

Lâm Bồi suy nghĩ một lúc rồi đáp: "Ông ta tự xưng là 'Quan thúc'. Tôi không biết tên thật của ông ta. Nhưng trước khi qua đời, ông ta có nói một câu kỳ lạ: 'Khi người mang dòng máu của gia tộc Từ đến, hãy đưa chiếc chìa khóa này cho họ.'"

Từ Hoạch khựng lại, ánh mắt có chút phức tạp. Hắn không nói gì thêm, chỉ gật đầu rồi rời khỏi phòng.

Khi đi trên hành lang trở lại, Từ Hoạch nhìn chiếc chìa khóa trong tay, suy nghĩ về những gì vừa nghe được.

"Gia tộc Từ..." Hắn lẩm bẩm. "Ông già đó biết tôi sẽ đến?"

Hắn lắc đầu, gạt bỏ những suy nghĩ đó sang một bên. Hiện tại, điều quan trọng nhất là tìm ra cánh cổng dẫn đến khu vực phi trò chơi và khám phá bí mật đằng sau những vụ mất tích.

Hắn cất chiếc chìa khóa vào túi áo, bước nhanh về phía cầu thang. Phía trước còn rất nhiều điều cần phải làm.