Chapter 2202: Nữ Thần Hiếu Khách
"Đừng nhìn tôi như vậy mà." Gã tóc vàng gãi đầu nói: "Tôi cũng đâu có cách nào, ai rơi vào hoàn cảnh đó mà chẳng kìm được chứ, với lại đừng thấy trong điện Khấu Vấn đủ mọi thủ đoạn đều dùng hết, vừa chạy vừa nhảy, thật ra người vẫn đứng nguyên tại chỗ chẳng nhúc nhích gì, đã là giả thì tự sát cũng đâu phải thật."
"Anh bạn à, suy nghĩ này của cậu rất nguy hiểm đấy." Từ Hoạch nói: "Làm sao cậu phân biệt được lúc nào là thật, lúc nào là giả, lỡ như phía trước đánh game thủ ăn thịt người là giả, đến chỗ cậu tự sát lại thành thật thì sao?"
"Tôi lo cũng chính là chuyện này, nên mới mãi không dám ra tay." Gã tóc vàng thở dài, "Giá mà có đạo cụ cải tử hồi sinh thì tốt."
"Có mà cậu dám dùng à?" Từ Hoạch lại nói, "Chẳng phải cậu nói ngay cả đạo cụ cũng không dùng được sao, cậu chắc chắn đạo cụ cứu mạng có thể phát huy tác dụng?"
Gã tóc vàng gật đầu, "Đúng là có đạo cụ cải tử hồi sinh thật, nhưng không ở trong ảo giác tôi cũng không dám dùng, ai biết được đạo cụ có thật sự lần nào cũng thành công không, lỡ đúng lúc tôi tự sát thì nó lại hỏng mất thì sao? Chuyện sinh tử đại sự, đừng nên đánh cược vào vận may."
"Nhưng lúc tôi đến nghe mấy game thủ khác nói, người chơi không có vé vào phó bản tình hình còn tốt hơn nhiều so với người chơi thông quan," Gã ta nhìn Từ Hoạch, "Cậu tuyệt đối đừng để người ta biết cậu không phải đến để thông quan, không thì có cậu chịu."
"Tiếc là bọn họ đã biết rồi." Từ Hoạch mỉm cười, "Có người đã đến mời tôi mấy lần."
Nữ game thủ theo bản năng nhìn về phía bức tường, nhưng rất nhanh thu hồi ánh mắt, "Dấu vết của Nữ Thần, tôi không dám nhìn thẳng."
Trước đó trong phó bản từng nghe game thủ khác nói, có phân khu sinh trưởng ra loại thực vật có thể giải phóng sức mạnh tinh thần, thực vật bản thân không biết suy nghĩ, nhưng hiệu quả rất giống với cổng đại điện, đều duy trì trạng thái nhiễu loạn tinh thần bất cứ lúc nào, như thể dùng mãi không cạn.
"Ai mà biết được." Từ Hoạch thuận theo ánh mắt gã nhìn qua.
Chỉ có Từ Hoạch, sáng sớm đi một chuyến, ngồi đến trưa ăn cơm xong mới ra, trước khi đi ngủ buổi tối còn phải đi thêm một chuyến.
Phó bản không biến mất, vẫn có thể tiếp tục hút người chơi thông quan vào, lần này những game thủ khác không dám vào thử nữa.
"Các người đều là tín đồ của Nữ Thần, vậy mà ngay cả dấu vết của Nữ Thần cũng không dám nhìn thẳng." Từ Hoạch cười cười, chống gậy chậm rãi đi về phía trước.
Những hoa văn trong đại điện e rằng không chỉ đơn giản là thoát thai từ phó bản, rất có thể là đạo cụ đã qua xử lý đặc biệt.
"Các người làm việc trong đại điện, không cảm thấy những hoa văn này có ý nghĩa đặc biệt gì sao?"
Theo lý mà nói, khu vực phó bản có thể hút người chơi không có vé vào, nếu không thì cũng đã có thuyết người chơi không thông quan sẽ không bị phó bản nhắm vào, nhưng Từ Hoạch trước sau vào ra nhiều lần như vậy, đều an toàn đi ra, điều này không khỏi khiến người ta hoài nghi lời đồn về người chơi không thông quan có phải là thật hay không.
Đem sức mạnh tinh thần đầu chiếu ra bên ngoài và bảo tồn trong thời gian dài, đây là phương hướng hắn rất hứng thú, tuy đã biết tác dụng của "mỏ neo" trong thế giới tinh thần, nhưng muốn sử dụng loại "mỏ neo" này, nhất định phải tiến hóa đến một trình độ nhất định, không thì phải có đạo cụ cấp cao hỗ trợ.
Thao tác này không chỉ khiến người trong đại điện vô cùng tức giận, cũng khiến những game thủ thông quan kia rất bực bội.
Thật ra hắn cũng không bình tĩnh như vẻ ngoài, bởi vì phó bản không thể khống chế, lỡ như Nữ Thần nhất thời hứng khởi thì cũng khó nói, nhưng theo số lần vào đại điện tăng lên, hắn càng ngày càng bình tĩnh, dần dần cảm nhận được phó bản không có ý định kéo một kẻ không liên quan như hắn xuống nước.
Bất quá ra vào đại điện nhiều lần, hắn chậm rãi có thể thích ứng với áp lực trong đại điện, không chỉ vậy, quan sát những hoa văn phức tạp kia lâu rồi, cũng có thể mò ra được chút quy luật, có lúc thậm chí có thể mơ hồ nhìn ra được vài bóng dáng.
Đương nhiên, có từng game thủ mắc kẹt từng khẳng định chắc chắn có người chơi không thông quan từng vào phó bản, còn về việc phó bản tham quan đại điện như đi dạo vườn hoa, thì hoặc là hắn vận khí rất tốt, hoặc là đại điện thật sự có vấn đề, đã không còn hơi sức để lo cho người chơi không thông quan nữa.
Ôm suy nghĩ như vậy, cũng có hai ba game thủ muốn vào thử vận may, nhưng vào rồi thì không ra nữa, từ những đoạn tin nhắn loạn mã phát ra ngắt quãng, xem ra bọn họ đã thành công tiến vào phó bản, mà không ra được nữa.
Nói xong hắn đi đến bên cửa sổ, hướng về phía đại điện so sánh một chút, "Thành Thánh Địa náo nhiệt vô cùng, không biết bọn họ có thật sự đánh nhau không, đừng có sấm to mà mưa nhỏ."
Từ Hoạch không nói nhiều, chỉ cười cười nói: "Thử vận may thôi, tôi cảm thấy vận khí của mình cũng không tệ."
Điểm này lần đầu Từ Hoạch đến đã thử qua rồi.
Các game thủ khu vực ngoài trong thành chắc đều đã nhận được tin tức, nên mấy ngày nay rất ít game thủ khu vực ngoài vào đại điện, đều đứng xa gần quanh đại điện dòm ngó.
Từ Hoạch từng nhận được một kiện đạo cụ do quán trưởng tặng từ phó bản Bảo Tàng Mỹ Thuật, điều này cho thấy đạo cụ do phó bản tự sinh ra, boss phó bản có quyền xử lý, có thể quyết định đi hay ở của đạo cụ, có lẽ bọn họ cũng có biện pháp can thiệp một chút vào đạo cụ.
Ngày nào cũng đến chịu tấn công tinh thần, trừ khi là kẻ bị ngược đãi, không thì ai mà chịu nổi?
Từ Hoạch hôm nay tâm trạng không tệ, "Vậy phải xem phía trên có gì đã. Tôi luôn cảm thấy phía trên có thứ gì đó, nhưng mãi chưa nhìn rõ, nên mới ngày nào cũng đến."
Đương nhiên đây là cách nói hoa mỹ, tín đồ tuy được Nữ Thần bảo hộ sẽ không bị hoa văn tấn công, nhưng nhìn lâu cũng không được, đặc biệt là một số hoa văn đặc biệt, ví dụ như những hoa văn hình mắt thường ngày cần che lại trong đại điện, dù khi sử dụng bọn họ cũng phải hết sức tránh nhìn thấy.
Dù vậy, ứng dụng của "mỏ neo" cũng chỉ trong phạm vi nhỏ, nhắm vào cá nhân, giống như Tiên Hoa Thành và cổng đại điện có thể vô sai biệt tấn công trông có vẻ dùng tiện hơn.
Mà càng gần đến ngày Thần Đản, tinh thần game thủ thông quan càng căng thẳng, ngay cả gã tóc vàng mỗi lần nhìn Từ Hoạch vào đại điện đều không khỏi lo lắng, "Cậu thật sự không sợ vào rồi không ra được à?"
Gã tóc vàng đầu tiên kinh ngạc, sau đó phản ứng lại, giơ ngón cái nói: "Vẫn là cậu giỏi, xem ra tôi lo lắng vô ích rồi."
"Lại đến nữa." Lại qua thêm mấy ngày, đến trước ngày Thần Đản một ngày, tín đồ đến đại điện đã rất ít, bọn họ phải thức trắng đêm chuẩn bị vật phẩm cần dùng cho ngày Thần Đản, nên khi Từ Hoạch đến, trong đại điện gần như không có ai, mà game thủ phụ trách duy trì trật tự đại điện vẫn như thường lệ đi theo hắn, giám sát từng hành động của hắn.
"Cậu ngày nào cũng đến thế không mệt à?" Hôm nay người dẫn đầu là một nữ game thủ, cô ta nói: "Những hoa văn này trong đại điện có thể khiến người nhìn lâu ngày cảm thấy áp lực gấp bội, cậu muốn nhìn ra được gì từ trên đó?"
"Nhìn thẳng Nữ Thần vốn là hành vi bất kính." Nữ game thủ đi theo, "Cậu làm vậy chính là không tôn trọng, nếu không phải Sứ Giả Thần Thánh và Thánh Nữ đã lên tiếng, cậu căn bản không bước nổi vào cổng đại điện."
Từ Hoạch không để ý đến sự địch ý của cô ta, mà nói: "Đã nhìn thẳng những hoa văn này không có vấn đề gì, vậy nói rõ Nữ Thần không phản đối tôi làm vậy, đây có tính là đại diện cho ý chí của Nữ Thần không?"
"Huống chi tôi cảm thấy Nữ Thần hẳn là rất hiếu khách."