Chapter 2582: Không Thể Nói Trước Mặt Người Khác
Lão đầu nhỏ vừa nhìn thấy Thứ loại thạch thì sắc mặt lập tức thay đổi, ông theo thói quen làm động tác lại gần, "Đây là đồ tốt đấy."
"Không ngờ được, cậu nhóc cũng giàu đấy chứ."
"Cậu yên tâm giao mấy viên Thứ loại thạch này cho tôi? Thứ loại thạch có thuộc tính đặc biệt là vật liệu thượng hạng để chế tạo đạo cụ, trong trò chơi không dễ tìm, tùy tiện cầm một viên ra ngoài cũng bán được giá kha khá."
"Trốn được hòa thượng không trốn được chùa," Từ Hoạch nói: "Ông ở ngay phân khu này, muốn tìm người còn khó gì."
Lão đầu nhỏ trầm ngâm một lát, "Cậu muốn làm loại đạo cụ gì?"
"Mấy loại đạo cụ nhỏ thông thường không dùng hết mấy viên Thứ loại thạch này, nhưng nếu là đạo cụ phòng thủ và đạo cụ tấn công lớn hơn một chút, mấy viên Thứ loại thạch có thể vẫn chưa đủ, bất quá vật liệu dùng nhiều thì phẩm chất đạo cụ càng tốt."
"Tôi tạm thời còn chưa có ý tưởng gì, ông có đề nghị gì không?" Từ Hoạch hỏi.
"Mấy viên Thứ loại thạch có thuộc tính đặc biệt đủ để chế tác một kiện đạo cụ cấp A không tồi, căn cứ theo thuộc tính của vật liệu, đạo cụ chế tác ra cũng sẽ có hiệu quả tương ứng, tôi xem mấy viên đá của cậu, có hai viên hẳn là thích hợp để làm đạo cụ loại tinh thần, còn lại đều là loại không gian."
Lão đầu nhỏ suy nghĩ rồi nói: "Đem làm đạo cụ phòng thủ thì đáng tiếc quá, vẫn là đạo cụ loại tấn công mới có thể thể hiện được giá trị của Thứ loại thạch."
"Còn về việc có thể làm đạo cụ tấn công gì, tôi phải nhìn thấy đá mới quyết định được."
"Không thành vấn đề." Từ Hoạch hỏi ông ta một cái tài khoản Sư Chế Khí, trực tiếp thông qua nền tảng trò chơi gửi Thứ loại thạch qua.
Lão đầu nhỏ không bận tâm chuyện cậu ta lại dễ dàng giao Thứ loại thạch ra như vậy, bỏ lại câu "Tôi bận đi làm đây" rồi cắt đứt liên lạc.
Từ Hoạch thu hồi thiết bị liên lạc, đang định rời đi, lại bất ngờ nhìn thấy một người đội đầu lâu quỷ quái đứng ở cửa tiệm.
Khách ra vào bị dọa một phen, nhưng vẫn né người đi, dù sao chương trình dạ du ở thành phố này rất nổi tiếng, trên đường thường có người ăn mặc kỳ dị, chỉ là ban ngày ban mặt rất ít người chỉ đội mỗi một cái đầu lâu, nhiều người sẽ chọn chỉ mặc quần áo, mang theo đầu lâu, dù sao cứ đeo mãi cũng không tiện.
Người đội đầu lâu này không vào tiệm, chỉ đứng ở cửa một lúc rồi quay người bỏ đi, trong đầu lâu có tiếng truyền ra: "Về nhà ăn cơm..."
Sau khi Từ Hoạch rời khỏi tiệm nhỏ, đi chưa được bao xa lại nhìn thấy một người đội đầu lâu quỷ quái khác, đối phương từ trong góc xông ra, dọa mấy người đi đường đi ngang qua rồi mới gỡ đầu lâu xuống cười lớn, mấy người này rõ ràng là quen biết, mắng vài câu rồi đánh nhau ầm ĩ.
Chỗ ở của Tĩnh Thời tính ra cách Văn Hóa Nhai khá xa.
Trên thiết bị thu tín hiệu và thông báo của chính quyền địa phương không thấy tin tức cập nhật mới, cậu liên lạc với Nữ hoạ sĩ, bảo cô ấy dẫn hai chị em nhà họ Du đến nhà Tĩnh Thời hội hợp với cậu.
Thấy Từ Hoạch đi rồi quay lại, còn đề nghị cùng mấy người bạn ở lại, Tĩnh Thời rất ngạc nhiên, nhưng cũng không từ chối, "Sân nhà tôi rất rộng, bình thường không có ai, lại vắng vẻ, không biết mấy người trẻ các cậu có ở quen không."
Từ Hoạch khách sáo vài câu, rồi ra tay giúp bà tỉa cây trong vườn.
Cháu trai của bà là Tiểu Xuyên đã tan học về nhà từ lâu, giờ đang chuẩn bị ra ngoài chơi.
"Bên Văn Hóa Nhai hình như vừa sinh ra một cái phó bản mới, hay là đừng đi lại lung tung thì hơn." Từ Hoạch nói.
"Cháu thấy rồi," Tiểu Xuyên nói: "Chính phủ và đội chấp pháp đều không nói gì, huống chi lại ở Văn Hóa Nhai, cháu không đến đó đâu, bảo tàng cách Văn Hóa Nhai rất xa mà."
Tĩnh Thời có chút lo lắng, "Gọi hai người đi cùng cháu."
Tiểu Xuyên cũng không phải loại thiếu gia ngỗ ngược không hiểu chuyện đời, gật đầu đồng ý.
Tiểu Xuyên đi chưa được bao lâu thì ba người Nữ hoạ sĩ đến, lúc đến tay còn xách không ít quà biếu.
Tĩnh Thời thấy ba cô gái trẻ thì khá vui, biết Nữ hoạ sĩ không nói được, trong mắt có chút thương xót, lúc nói chuyện đều cố tình chờ đợi cô ấy, sau đó, bọn họ ăn bữa trà chiều sớm hơn hai tiếng đồng hồ.
"Trong nhà có rất nhiều quà độc giả gửi tới, tôi già rồi, có nhiều thứ không hợp để ăn, đem tặng người khác lại sợ phụ lòng tấm lòng của độc giả, lần này vừa hay, dùng để chiêu đãi khách vừa không thất lễ, cũng không tính là phụ lòng độc giả."
Vị lão thái thái khiêm tốn có lễ này lập tức được hai chị em nhà họ Du yêu thích, trò chuyện cũng thoải mái hơn.
Nữ hoạ sĩ thích vừa ăn vừa chơi game, thỉnh thoảng từ thiết bị liên lạc của cô ấy truyền ra tiếng kêu thảm thiết, nhịn một lúc, Tĩnh Thời vẫn hỏi: "Đó là trò chơi à?"
Nữ hoạ sĩ lắc đầu, chọn hình chiếu, thì ra là một người đội đầu lâu đang đuổi theo người khác trên đường chém, miệng còn hô lớn câu "Để mày trộm người", người bị đuổi chém thì không sao, ngược lại mấy người đi đường ngăn cản lại bị thương.
Người nhanh chóng bị đội chấp pháp khống chế và dẫn đi, người bị thương cũng được đưa đến bệnh viện, cư dân địa phương thấm đẫm hai chữ hào hán trong lịch sử truyền thừa rất nhanh lại khôi phục trật tự bình thường.
Video kiểu này trên thiết bị thu tín hiệu còn khá nhiều, bất quá phần lớn đều là ân oán cá nhân.
Hai chị em nhà họ Du thấy nhiều nên không lấy làm lạ, ngược lại Tĩnh Thời khẽ thở dài, "Một chút chuyện nhỏ, cũng không cần thiết phải gây ra mạng người."
"Trộm người không phải chuyện nhỏ." Du Tín nói: "Trước đây tôi từng thấy một vụ án thảm khốc vì trộm người, vốn là người chồng giấu vợ ra ngoài bậy bạ, có con rồi thì muốn đổi vợ khác, nhưng lại không nỡ tài sản của vợ, thế là cùng bố mẹ mình mưu sát cả nhà vợ, để làm cho không lộ dấu vết, bọn họ phóng hỏa thiêu chết gần hai mươi người, nếu không nhờ công ty bảo hiểm, chuyện này suýt nữa đã chìm xuống."
"Cho nên nói kẻ làm chuyện xấu nếu không bị trừng phạt, bọn họ sẽ càng ngày càng quá đáng, cuối cùng hậu quả xấu đều do người khác gánh."
"Cứ nói vụ án thảm khốc này, nếu người vợ phát hiện chồng ngoại tình liền giết chết hắn, thì cuối cùng làm sao chết hơn hai mươi người? Giết tên đàn ông đó, cũng chỉ là giết một tên cặn bã mà thôi, mọi người đều vui vẻ."
Du Trí đưa mắt ra hiệu, ý bảo cô ấy đừng nói tiếp nữa.
Du Tín cười với Tĩnh Thời, "Lão sư đừng giận, đây chỉ là ý kiến cá nhân của tôi thôi."
Tĩnh Thời khẽ lắc đầu, ánh mắt hờ hững rơi trên bình hoa trên bàn, "Lời cô nói cũng có lý."
Bầu không khí trở nên lạnh nhạt, một lúc sau, Tĩnh Thời nói mình muốn nghỉ ngơi một chút, bảo bọn họ tự chơi.
"Chẳng lẽ tôi nói sai sao?" Du Tín nhỏ giọng nói.
"Cô không xem mấy tin vỉa hè à?" Du Trí dùng đạo cụ mới nói: "Con gái của nhà văn Tĩnh Thời chính là vì ngoại tình với người khác nên bị chồng giết chết, bất quá còn chưa vào giai đoạn xét xử, con rể của bà ấy đã bị người chơi giết rồi."
Khu 001 có một thuyết pháp lấy máu trả máu, nếu chỉ là ngoại tình, thuê công ty giết người chưa chắc bọn họ đã nhận đơn, nhưng nếu là ngoại tình cộng thêm có ý đồ giết người, bất kể là đang chuẩn bị hay đã ra tay, công ty bình thường đều sẽ nhận, vụ án giết người mà Từ Hoạch nhìn thấy ở khách sạn Vĩnh Tinh trước đây chính là từ đó mà ra.
Đây thuộc về vùng mơ hồ mà chính phủ và pháp luật không quản tới.
Du Tín không cảm thấy ý nghĩ của mình có gì sai, "Sống không nổi nữa thì chia tay chẳng phải xong sao, con người không nên quá tham lam, cái gì cũng muốn."
"Lời nói thì không sai, nhưng cô không thể nói trước mặt người khác." Du Trí cảnh cáo cô ấy.
Du Tín hời hợt gật đầu, lại quay đầu hỏi Từ Hoạch, "Từ tiên sinh, vì sao đột nhiên lại muốn bọn tôi đến ở đây?"