Chương 2640: Niềm Vui Khi Lừa Người

⏱ ~7 min read

## Chương 2640: Niềm Vui Khi Lừa Người

Tổng chấp chính quan mấy năm gần đây không lộ diện, Từ Hoạch cũng từng đoán già đoán non đối phương có phải là do thân thể có vấn đề hay không — khả năng bị vây cánh tách ra là rất nhỏ, chỉ riêng các thế lực người chơi đông đảo trong kinh thành đã không cho phép tình huống này xảy ra, chỉ cần nội bộ chính phủ không có biến động, vị trí Tổng chấp chính quan vẫn sẽ ngồi rất vững.

Khả năng sức khỏe có vấn đề là lớn hơn cả.

Bất quá liên quan đến phó bản, vậy thì có xác suất nhất định liên quan đến người kế nhiệm chính phủ và sự thay đổi quyền lực của Đảo Quốc.

Thân thể Tổng chấp chính quan rất không tốt?

Đây không phải là một tín hiệu tốt.

Nữ hoạ sĩ nhìn trúng một quán ăn vặt đặc sắc bên đường, hai người liền dứt khoát nghỉ chân trong quán nhỏ.

Bên cạnh cửa bếp sau có một thiếu niên đang ngồi viết chữ, sắc mặt cậu bé rất không tốt, mặc dù vẫn luôn cố nén, nhưng vẫn thỉnh thoảng ho khan.

Ông chủ bưng đồ ăn ra ngoài liên tục giải thích với Từ Hoạch, đứa bé không phải bị bệnh truyền nhiễm, mà là do bẩm sinh thể chất yếu ớt, hơn nữa đã đeo khẩu trang, đảm bảo sẽ không ảnh hưởng đến đồ ăn.

Trong quán cũng có những vị khách khác, thấy vậy cũng giúp đỡ giải thích vài câu.

Từ Hoạch ra hiệu ông chủ cứ đi bận việc trước.

Đại đa số người dân thường ở thủ đô Đảo Quốc đều chưa từng uống thuốc tiến hóa, thể chất của họ tương tự với đa số người dân thường ở khu 014 hiện tại, bất quá vì trải qua chiến tranh nhiều năm, tinh thần, thân thể đều chịu áp lực lâu dài, nhìn qua có vẻ không được khỏe mạnh.

Trong quán có người nhắc ông chủ có thể đi xin chính phủ cấp thuốc tiến hóa, chỉ cần bỏ ra một chút tiền là được.

Ông chủ nghe vậy liên tục hỏi thăm chuyện thuốc tiến hóa, "Nghe nói loại thuốc đó có tác dụng phụ, tôi vẫn luôn chưa hạ quyết tâm."

"Có tác dụng phụ thì cũng là chuyện rất lâu về sau." Vị khách nói: "Còn hơn là hiện tại ngày ngày bệnh tật. Tôi nếu mà trẻ hơn một chút, tôi cũng đi mua rồi, uống vào nói không chừng còn có thể thay đổi cuộc đời."

Ông chủ nghe xong rất là động lòng, nhưng sau khi suy nghĩ một lát vẫn nói: "Tôi tích góp thêm chút tiền đã, loại thuốc đó uống vào khẳng định không thể ngừng được."

"Cái này anh phải đi hỏi cho rõ bên Cục Giám Sát, đừng làm lỡ đứa bé." Vị khách nói xong tính tiền rời đi, không lâu sau, một vị khách mới ngồi vào chỗ đó, ông chủ lại ra ngoài giải thích một phen nguyên nhân đứa bé ho khan.

"Thêm hai phần nữa." Nữ hoạ sĩ rất nhanh đã ăn xong phần của mình, quay đầu nói với ông chủ.

"Được luôn!" Ông chủ vui vẻ đi ra khỏi bếp sau, vừa đặt đồ ăn xuống, thiết bị liên lạc của nữ hoạ sĩ lại vang lên, "Thằng bé đó không thể đừng ho sao?"

Nụ cười của ông chủ khựng lại một chút, thấp giọng nói: "Đứa bé cũng không phải cố ý..."

Thiếu niên ở bên phía bếp sau cũng nghe thấy, đứng lên nói: "Con ra ngoài đọc sách."

"Cô ấy không có ý đó." Từ Hoạch tiếp lời, "Em gái tôi tư duy đơn giản."

Nữ hoạ sĩ hoàn toàn không nghe lọt đoạn đối thoại giữa ông chủ và vị khách trước đó, cô ta móc ra mấy viên kẹo ngậm họng ném cho thiếu niên, chỉ vào cổ họng của mình, ý bảo ăn vào sẽ rất thoải mái.

Cô ta tuy rằng rất nhanh đã đem lực chú ý đặt lại vào cái bát của mình, nhưng ông chủ lại rất là cảm động, phần ăn vặt thứ ba bưng lên rõ ràng đã tăng thêm khẩu phần.

"Cổ họng cô không thoải mái sao?" Từ Hoạch hỏi.

Nữ hoạ sĩ lắc đầu, kỳ lạ đáp lại anh, "Tôi vẫn luôn không thể nói chuyện mà."

Từ Hoạch im lặng một giây, "Tôi nghĩ sai rồi."

Nữ hoạ sĩ cười híp mắt, "Nhưng ăn kẹo tôi rất vui, miệng thoải mái, cổ họng thoải mái, bụng cũng rất thoải mái."

Từ Hoạch không nói gì nữa, im lặng ăn xong bữa cơm này, lúc tính tiền giả vờ như không nhìn thấy cô ta lấy hai quả trái cây từ chỗ ông chủ.

Nữ hoạ sĩ cầm một quả cắn một miếng, chép miệng một cái rồi đuổi kịp anh, đưa quả còn lại cho anh, dùng khẩu hình nói: "Cái này ngon lắm."

"Thật sao?" Từ Hoạch nhướng mày.

Nữ hoạ sĩ gật đầu thật mạnh, còn cắn thật mạnh quả của mình.

Từ Hoạch nhận lấy, cầm trong tay cân nhắc một chút, dưới ánh mắt mong đợi của cô ta nói: "Nhớ kỹ, lúc lừa người đừng để mắt loạn chuyển động, càng đừng nhìn theo đồ vật, bình thường như thế nào, lúc lừa người cũng phải như thế ấy, như vậy mới có người mắc bẫy."

Nữ hoạ sĩ nghĩ nghĩ, hỏi: "Nhưng mà rất nhiều người không biết tôi bình thường như thế nào mà."

"Vậy thì đừng chủ động đi lừa, phải để người khác tự mò tới mắc bẫy." Từ Hoạch nói: "Ví dụ như cô đặt quả trái cây ở chỗ này, người muốn ăn tự nhiên sẽ tới gần cô, lúc đó cô không đưa cho hắn, nói không chừng hắn còn muốn cướp."

"Tôi đã ăn hai miếng rồi, không muốn ăn nữa." Nữ hoạ sĩ lắc đầu tỏ vẻ kháng cự, "Cho dù lừa được người khác ăn, tôi cũng rất thiệt thòi mà."

"Cho nên cô phải nắm giữ kỹ xảo," Từ Hoạch cắn một miếng trái cây, vẻ mặt không đổi nói: "Mồi nhử đủ dụ người, thì sẽ có người mắc bẫy."

"Cậu đoán xem quả này của tôi là ngọt hay chua?"

Nữ hoạ sĩ suy bụng ta ra bụng người, "Không ăn miếng thứ hai, khẳng định là chua."

Từ Hoạch lột hạt ra, vài miếng ăn sạch phần thịt quả, "Cô đoán lại đi."

"Cậu ăn sạch rồi!" Nữ hoạ sĩ chần chừ, nhất thời rất khó phán đoán thật giả, nghĩ nghĩ liền muốn lấy hạt quả, "Tôi có thể dùng thiết bị kiểm tra."

Từ Hoạch nắm chặt hạt quả không đưa cho cô ta, "Làm bất cứ chuyện gì đều phải trả giá, mấu chốt của vấn đề nằm ở mục đích của cô, xem cô có phải đã quyết tâm muốn lừa tôi hay không."

Nữ hoạ sĩ trầm ngâm một chút, "Vậy cậu đang lừa tôi sao?"

Từ Hoạch nhét hạt quả kia vào túi, "Cô đoán thử xem."

Nữ hoạ sĩ muốn cướp hạt quả, nhưng tay vừa mới đưa ra đã bị giữ lại, "Để cô đoán. Cho cô một gợi ý, cô có thể nghĩ lại dáng vẻ lúc tôi ăn trái cây vừa rồi, cô cảm thấy đó là chua, hay là ngọt?"

Nữ hoạ sĩ "suy nghĩ miên man" mấy giây, cảm thấy vẫn là thực tiễn mới ra chân lý, tụt lại sau Từ Hoạch hai bước tìm cơ hội trộm lấy hạt quả, nhưng mỗi lần đều chụp hụt, bởi vì Từ Hoạch sẽ sớm chuyển hạt quả sang túi khác, cứ thế trêu đùa cô ta chơi.

Nửa giờ đầu nữ hoạ sĩ còn rất kiên nhẫn, vượt qua nửa giờ cô ta bắt đầu nóng nảy, cầm thiết bị liên lạc phát ra âm thanh ma âm tuần hoàn, thấy anh vô động vu chung lại tính cường ngạnh cướp.

Từ Hoạch kéo giãn khoảng cách với cô ta, trước mặt cô ta bỏ hạt quả vào khoang hành lý, sau đó nói với cô ta: "Tôi thấy bên kia có đồ ăn ngon, đi cùng nhau không?"

Đầu nữ hoạ sĩ đã xoay được một nửa rồi lại miễn cưỡng vặn về, cứng rắn nói: "Cậu không nói tôi mới không ăn!"

Từ Hoạch tỏ vẻ tùy cô, nhưng nữ hoạ sĩ không cứng rắn được bao lâu, lại đuổi theo chạy tới, "Rốt cuộc quả trái cây đó là chua hay ngọt?"

Từ Hoạch cười nhìn cô ta, "Vì sao lại muốn biết như vậy?"

"Tôi vì lừa cậu mà ăn hai miếng, nếu quả của cậu là ngọt thì tôi chẳng phải thiệt thòi lắm sao?" Nữ hoạ sĩ nói đầy lý lẽ.

"Vậy nếu là ngọt thì cô định bù đắp thế nào?" Từ Hoạch hỏi.

Nữ hoạ sĩ nhìn chằm chằm anh nghĩ một lúc, "Người khác thì đánh một trận cho hả giận, còn cậu thì... thôi bỏ đi, tôi rất thích cậu, không đánh cậu đâu."

"Vậy thật sự cảm ơn." Từ Hoạch đưa hạt quả cho cô ta, cô nàng này cũng không cần thiết bị kiểm tra, vừa cầm được liền liếm một cái, sau đó hung hăng ném mạnh xuống đất.

Từ Hoạch mua một cây kem cho cô ta, "Lần sau nhớ dùng thiết bị kiểm tra, tránh phải chịu thiệt thêm lần nữa."

Nữ hoạ sĩ vừa ăn kem, vẫn không hiểu, "Quả chua như vậy, cậu lừa được tôi nhưng cũng thiệt thòi mà."

Từ Hoạch cười lên, "Niềm vui lừa được cô lớn hơn nhiều so với sự khó chịu khi ăn quả chua."

Nữ hoạ sĩ trừng mắt nhìn anh, "Cậu thật là nhàm chán!"