Chapter 2749: Vì Mục Đích Thăng Cấp
Có học giả và quản gia giúp hòa giải, nhà thực vật học và nhà ẩm thực tạm thời tách ra, nhưng ánh mắt hai người nhìn nhau vẫn chẳng mấy thiện cảm, rõ ràng chuyện này chưa xong.
Ông Ôn vẫn chưa trở lại, Hally cũng không có ý định rời đi, cứ thản nhiên ở trong trang viên ăn uống, công việc mỗi ngày của Từ Hoạch cũng ít, thường thì trò chuyện với Hally, thời gian còn lại ra vườn dạo một vòng, rồi để ý đến phu nhân Đề Huy.
Đến chiều ngày thứ hai, phu nhân Đề Huy cuối cùng cũng mang một con chim ruồi về phòng.
Con chim ruồi đó là sau khi cô ta tiêm thuốc không có tác dụng mới mang về phòng, đến tối, Từ Hoạch hỏi một người hầu phụ trách đưa đồ dùng hằng ngày, biết được con chim ruồi trong lồng cạnh giường phu nhân Đề Huy lại biến thành chim ruồi lông đỏ, chỉ là khác với hàng giả mà nhà nhiếp ảnh để lại, lông đỏ của con chim ruồi đó vẫn chưa mọc hoàn toàn, có lẽ cần thêm một hai ngày nữa.
Từ Hoạch kiểm tra những vật dụng như thức ăn chim được thay ra từ phòng phu nhân Đề Huy, không có vật gì chứa độc, xem ra chất độc cô ta cho chim ruồi lông đỏ ăn là tự mình cất giữ riêng, những người khác trong trang viên hoàn toàn không có cơ hội tiếp xúc.
Anh rất kiên nhẫn, phát hiện phu nhân Đề Huy ngoài việc cho chim ăn, còn dành ra một khoảng thời gian nhất định để thu thập mật hoa, "thức dậy sớm" chính là một trong số đó.
Đoán rằng cô ta đại khái dùng những loại mật hoa này để chế tạo thức ăn đặc biệt, Từ Hoạch cũng lấy một ít về cho vài con chim ruồi ăn, khi những con chim ruồi này bay trở lại khu vườn hoa, phu nhân Đề Huy không còn cách nào khác đành phải mang chúng về phòng nuôi luôn.
Thử hai lần liền đại khái đoán được thức ăn phu nhân Đề Huy sử dụng được làm từ những loại mật hoa nào, thế là anh cũng cho vài con chim ruồi ăn trong phòng mình, dùng mật hoa và chất độc mà tiến sĩ Đặng đưa cho phân biệt sử dụng.
Nhà nhiếp ảnh tìm tới thì thấy anh đang cho chim ăn, lập tức nói: "Anh lấy được độc từ tay bà già đó rồi à?"
Từ Hoạch giơ tay hờ hững chặn lại động tác muốn tiến lại gần của hắn, thản nhiên nói: "Anh đánh thắng phu nhân Đề Huy à?"
Nhà nhiếp ảnh thuận thế ngồi xuống bên cạnh, "Anh không được à? Hai chúng ta liên thủ, giết bà ta cũng chẳng phải vấn đề, trang viên này lại không mở cửa với bên ngoài, mất tích một hai người, đến năm nào tháng nào mới tra ra được đến chúng ta."
Từ Hoạch liếc hắn một cái, "Phu nhân Đề Huy là người duy nhất có thể nuôi chim ruồi lông đỏ."
"Nếu bà ta chết, giá trị của chim ruồi lông đỏ nói không chừng còn tăng gấp đôi." Nhà nhiếp ảnh cười híp mắt nói.
"Hiện tại tôi không có ý định đó." Từ Hoạch đóng lồng chim lại, nhưng vừa mới xoay người, nhà nhiếp ảnh vốn đang ngồi ngay ngắn trên sofa lại đột nhiên nhanh chóng vươn tay, chụp thẳng về phía một trong những chiếc lồng, chỉ là giây tiếp theo hắn đã bị tia không gian kẹp cứng tại chỗ.
Thong dong đi vòng đến bên cạnh hắn, Từ Hoạch vỗ nhẹ vai hắn, "Lời anh nói có lý, khu 022 sẽ không quan tâm đến sống chết của người chơi khu vực ngoài, mất tích một người, đến năm nào tháng nào cũng không ai phát hiện..."
"Tôi chỉ đùa thôi mà!" Nhà nhiếp ảnh cười hì hì giải thích, "Không định làm gì khác, chỉ xem con chim này khi nào thì mọc được lông đỏ thôi."
Lưỡi Kiếm Tia Không Gian kề trên động mạch cổ hắn lại tiến thêm một chút, giọng Từ Hoạch lại vang lên, "Tìm một con chim, còn chưa đến mức phải giết người, nhưng không có lần sau."
Lời vừa dứt, nhà nhiếp ảnh liền cảm nhận được áp lực xung quanh đã rút đi, hắn quay đầu lại, thì thấy Từ Hoạch đã đi đến bên bàn trà, dường như định tự rót cho mình một tách trà.
Lúc này giữa hai người có một khoảng cách nhất định, nhà nhiếp ảnh đứng gần lồng chim hơn, mà Từ Hoạch lại còn quay lưng về phía hắn...
Nhà nhiếp ảnh cánh mũi phập phồng, hơi thở trở nên gấp gáp, gương mặt căng cứng và đôi mắt ánh lên tia sáng lộ rõ tâm trạng muốn thử sức, nhưng chỉ một giây sau, hắn liền từ bỏ, đi theo đến bên bàn trà.
Từ Hoạch không để ý đến sự thay đổi tâm lý của hắn, mà hỏi: "Nhà ẩm thực và nhà thực vật học đánh nhau à?"
"Giao thủ ở mức độ nhỏ thôi." Nhà nhiếp ảnh nói: "Thứ nhà thực vật học cần tìm chắc chắn không phải chim ruồi, hai người kia thì không nói chắc được, tôi thấy bọn họ vào đây rồi chẳng hề sốt ruột chút nào."
"Anh đã gặp ông Ôn chưa?" Từ Hoạch lại hỏi.
"Tất nhiên là gặp rồi." Nhà nhiếp ảnh nói: "Một ông già sức khỏe không tốt, nói vài câu đã thở hồng hộc, lúc chụp ảnh cho ông ta tôi còn lo sẽ chụp thành ảnh di ảnh mất, không ngờ ông ta còn có thể ra ngoài thăm bạn bè. Bất quá điều này cũng tiện cho những người khác hành động."
Nói Tào Tháo Tào Tháo đến, hai người vừa dứt lời, cổng trang viên bên ngoài liền mở ra, phi hành khí bay sát mặt đất, những người hầu trong trang viên đều bỏ hết công việc đang làm chạy đến khu vườn, quản gia và phu nhân Đề Huy cũng vội vàng chạy tới, một người bước lên đón tiếp, một người đứng dưới mái hiên.
Ông Ôn được một người đàn ông trẻ tuổi dìu bước xuống, trông ông ta còn lớn tuổi hơn phu nhân Đề Huy, nhưng biểu cảm lại rất ôn hòa, nhẹ nhàng nói chuyện gì đó với quản gia.
Rất nhanh quản gia liền đến báo cho Từ Hoạch và những người khác, ông Ôn sẽ tổ chức một bữa tiệc sau ba ngày nữa, lúc đó sẽ mời bạn bè của mình đến chơi, tất nhiên Từ Hoạch và mọi người cũng có thể tham gia, không cần vội rời đi.
Nhà nhiếp ảnh vừa nghe xong liền xụ mặt xuống, "Ông Ôn không phải không thích tổ chức tiệc tùng sao, giờ đột nhiên tổ chức tiệc, không phải sẽ kích hoạt nhiệm vụ phụ gì chứ?"
Hắn vừa nói vừa nhìn mấy con chim Từ Hoạch nuôi, lại nói: "Hay là ra tay từ chỗ phu nhân Đề Huy đi, làm sớm xong sớm đi."
Từ Hoạch nhướng nhẹ mày, "Anh không phát hiện ra à? Từ khi ông Ôn trở về, trang viên này đã khác rồi."
Nhà nhiếp ảnh nhìn theo hướng mắt anh, phát hiện trời tối dần, cuối trang viên đột nhiên có chút không còn rõ ràng nữa, giống như được phủ lên một lớp kính mờ.
"Chẳng lẽ trang viên là một bản sao?" Hắn phản ứng lại.
"Có thể lắm." Từ Hoạch cũng không chắc chắn lắm, nhưng sau khi ông Ôn bước vào trang viên, hầu hết các nơi trong trang viên đều không thể dễ dàng dùng tia không gian thăm dò được nữa, mỗi một không gian đều được bọc một lớp vỏ dày, dùng để cách ly sự dò xét.
Nếu như đúng là bản sao thì đối với bọn họ cũng không phải vấn đề lớn, bản sao của chính bọn họ vẫn chưa kết thúc, chỉ cần trang viên không phong tỏa hoàn toàn, tùy thời có thể rời đi, nhưng nếu bị phong tỏa, muốn ra ngoài thì phải liều mạng xông ra.
Bất quá trước đây trang viên này chưa từng ghi nhận "sự cố" kiểu này, khả năng này rất thấp.
Vấn đề duy nhất là, nơi đây có thể sẽ sinh ra nhiệm vụ phụ.
Không thể khống chế liền đại diện cho nguy hiểm, nhà nhiếp ảnh hơi sốt ruột một chút, thuyết phục không được Từ Hoạch liền rời đi, xem ra hắn có tính toán riêng.
Từ Hoạch đã trải qua tám bản sao cấp B, trong đó "Melissa Lưu Lạc" là lúc cấp người chơi của anh vẫn còn ở cấp C, bởi vì bản sao vượt cấp này, anh thuận lợi thăng cấp thành người chơi cấp B, mấy bản sao sau đó, bản sao con rối của trạm Tín Ngưỡng chỉ lấy được cấp A, "Lời Tuyên Ngôn Bị Đánh Cắp" vì Đậu Thắng Nam thông quan thất bại, thực tế bản sao cấp S và SS mà anh đạt được ở cấp B chỉ có năm cái, lại vì "Lời Tuyên Ngôn Bị Đánh Cắp" thông quan thất bại, điều này đã kéo thấp điểm trung bình của anh rất nhiều.
Về mặt thông quan bản sao, người chơi muốn thăng cấp chỉ có hai cách, một là dựa vào số lượng, dù mỗi lần đánh giá không cao, nhưng làm đủ nhiều bản sao, bỏ ra nhiều thời gian hơn, cấp bậc cũng có thể lên được, cách còn lại là xem chất lượng, Từ Hoạch có thể thăng lên cấp B trong khoảng thời gian ngắn như vậy, chủ yếu là vì mỗi lần đánh giá bản sao của anh đều rất cao, cho nên dù làm ít bản sao, vẫn có thể nhanh chóng thăng cấp.
Tất nhiên, thông quan với điểm đánh giá cao cũng có rất nhiều lợi ích, chỉ riêng chất lượng đạo cụ đã không thể so sánh được, mà với thực lực hiện tại của Từ Hoạch, không cần thiết phải tiếp tục tốn thời gian ở cấp B nữa, anh nên nhanh chóng thăng lên cấp A, tham gia những bản sao phù hợp với thực lực của mình, như vậy mới có thể nhận được phần thưởng tốt hơn, cũng như đến được những điểm lỗ sâu và phân khu có thực lực mạnh hơn.
Tất nhiên, nhiệm vụ phụ cũng là một con đường để đạt được điểm đánh giá cao.