Chapter 2960: Tài Nguyên Quốc Gia

⏱ ~7 min read

Chapter 2960: Tài Nguyên Quốc Gia

Từ Hoạch thường xuyên tiếp xúc với Bộ Phòng Thủ Đặc Biệt, mà trong Bộ Phòng Thủ Đặc Biệt thì chủ yếu là Nhiếp Huyền và Tổ trưởng Ngô, rất ít khi liên lạc với các tầng lãnh đạo cao như Bộ trưởng Quý, chứ đừng nói đến quân đội và toàn bộ tầng lãnh đạo quốc gia.
Đương nhiên, hồ sơ của anh chắc chắn mọi người có mặt ở đây đều đã xem qua.
"Một lần nữa cảm ơn cậu đã đóng góp cho nước X, cho khu 014, cậu là anh hùng của toàn khu 014." Ông lão bắt tay Từ Hoạch.
Từ Hoạch không nói mấy lời khách sáo, chỉ gật đầu, hỏi: "Phó bản ngẫu nhiên là tình huống gì?"
Dưới sự ra hiệu của ông lão, Bộ trưởng Quý nhanh chóng chiếu tư liệu liên quan đến phó bản này lên.
"Phó bản này tên là 'Tài Nguyên Quốc Gia', yêu cầu thông quan là người chơi phải dựa theo tài nguyên của khu vực phó bản để quy hoạch ra số lượng nhân khẩu hợp lý."
"Theo thông tin các người chơi từ các phía truyền về hiện tại, mỗi một phút khi phó bản bắt đầu đều có người đột nhiên tử vong vì ngạt thở, địa điểm, tuổi tác, giới tính vẫn chưa có quy luật cụ thể, tính đến lúc nãy, số người tử vong vì ngạt thở đã đạt đến một trăm hai mươi bảy người."
"Phạm vi khu vực phó bản chính là toàn bộ thành Kinh."
Bộ trưởng Quý điều chỉnh bản đồ ra, "Lấy vùng ngoại ô thành phố làm ranh giới, trong thành bị sương mù dày đặc bao phủ, trong ngoài không thông, đạo cụ và thiết bị đều không thể phá vỡ ranh giới."
"Bất quá chúng ta có thể liên lạc với bên ngoài, nhìn từ bên ngoài, thành Kinh đã hoàn toàn chìm trong sương mù dày đặc, bọn họ cũng không vào được."
"Từ tên của phó bản và yêu cầu thông quan mà xem, ý đồ thực sự của phó bản này là để người chơi đi giảm bớt nhân khẩu."
"Căn cứ theo chỉ số hạnh phúc thành phố do trò chơi chiều không gian ban hành nửa năm đầu, dựa trên cơ sở hạ tầng của thành Kinh, nhân khẩu đã vượt tiêu chuẩn rất nhiều, phương án hiện tại của chúng tôi là để người chơi phân tán đến các khu vực khác nhau để phân phát lá chắn bảo vệ, đồng thời đưa một bộ phận cư dân bình thường ra ngoài."
"Cân nhắc đến việc cần có cơ cấu nhân sự hợp lý, chúng tôi đã chọn ra số lượng người phù hợp ở các giai đoạn tuổi khác nhau, đến bây giờ đã đưa hơn mười mấy đợt người ra ngoài, bất quá số người tử vong vì ngạt thở vẫn không giảm. Nhưng sau khi đeo mặt nạ phòng độc, trong số người tử vong vì ngạt thở thì người lớn tuổi hoặc bản thân có bệnh chiếm đa số."
Vừa nghe Bộ trưởng Quý báo cáo tóm tắt, Từ Hoạch cũng vừa xem qua tư liệu chi tiết và một số suy đoán do các người chơi khác nhau truyền về.
Những người trong phòng họp nhìn thì có vẻ đang đọc tài liệu, thực tế lại đang nhìn chằm chằm vào anh, dường như muốn xem anh có ý tưởng gì để thông quan hay không.
"Chưa từng cân nhắc đến việc đưa toàn bộ người ra ngoài sao?" Từ Hoạch ngẩng đầu lên.
Bộ trưởng Quý nhìn những người khác quanh bàn họp, rồi mới nói: "Chúng ta không thể bỏ thành."
Thành Kinh là biểu tượng của nước X, không đến mức vạn bất đắc dĩ, bọn họ đều không thể từ bỏ.
"Không phải bỏ thành," Từ Hoạch nói: "Đến bây giờ vẫn chưa có ví dụ nào về việc người chơi tử vong vì ngạt thở, thể chất và thuốc giải độc hẳn đều có thể phát huy tác dụng. Chỉ dẫn do trò chơi ban hành chưa chắc đã áp dụng được cho phó bản này, thà rằng từ từ thử nghiệm, không bằng cứu người trước mắt trước."
Có một số phó bản ngẫu nhiên sau khi xuất hiện sẽ có điểm kích hoạt cố định, nhưng có một số lại thường xuyên thay đổi địa điểm kích hoạt, nếu phó bản này di chuyển nhanh, bọn họ hoàn toàn không cần phải cố chấp ở đây.
"Nhưng người quá nhiều." Bộ trưởng Quý nói ra chỗ khó xử, tình hình thực tế là, đạo cụ chứa đựng của bọn họ rất có hạn, không chỉ thành Kinh, những thành phố khác cũng có rất nhiều người thường rơi vào phó bản, bọn họ không thể điều động toàn bộ tài nguyên đến thành Kinh được.
"Vậy thì cứ theo phương án của các người sơ tán trước đi." Từ Hoạch nói: "Chờ thêm một chút nữa, biết đâu lại có thu hoạch khác."
Mọi người nhìn tôi, tôi nhìn người, vẫn là ông lão ngồi ở vị trí trên cùng lên tiếng: "Trong nhất thời không thể thoát khỏi phó bản được, mọi người đều nghỉ ngơi một chút đi."
Vì chuyện dung hợp, lại thêm Hiệp sĩ Đoàn Âm Quỷ như một quả bom hẹn giờ, những người ở đây, người nào người nấy, gần như đều chưa được nghỉ ngơi, người chơi còn có thể chống đỡ được, còn người không phải người chơi thì dù có dùng thuốc cũng không thể một lần lại một lần đột phá giới hạn thể lực.
"Bố trí cho tôi một căn phòng." Từ Hoạch có chút mệt mỏi nói.
Bộ trưởng Quý vội vàng đứng dậy dẫn anh đi, thuận tiện gọi Nhiếp Huyền đi cùng luôn, "Hai người đều là công thần, bây giờ đừng lo chuyện phó bản nữa, ngủ một giấc thật ngon, đổi đầu óc rồi hẵng nghĩ tiếp."
Nhiếp Huyền thì không nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi, bất quá thấy Từ Hoạch đi rồi, anh ta cũng còn điều muốn hỏi, thế là cũng đi theo rời khỏi.
Phòng ốc bên trong khu an toàn đa số đều không làm vách ngăn đặc biệt, để phòng khi có tình huống đột ngột không thể phát hiện kịp thời, Bộ trưởng Quý vừa mời Từ Hoạch chịu khó một chút, vừa dặn Nhiếp Huyền tuyệt đối đừng đi quấy rầy Từ Hoạch.
Nhiếp Huyền không biểu cảm gì nhìn anh ta diễn một màn, vẫn đi vào căn phòng bên cạnh.
Nữ hoạ sĩ và Đại Mao đương nhiên đi theo Từ Hoạch, khi Bộ trưởng Quý đề nghị bọn họ có thể ở phòng đối diện, nữ hoạ sĩ ngay cả một ánh mắt cũng không thèm cho anh ta, chen ngang đẩy anh ta ra rồi đi thẳng vào phòng của Từ Hoạch, Đại Mao đi sau cùng vung đuôi một cái, "bộp" một tiếng đóng cửa lại.
"Khụ!" Cửa vừa khép lại, Từ Hoạch liền không nhịn được ho khan một tiếng, trong cổ họng lại phun ra mấy giọt máu, anh nhận lấy chiếc khăn tay nữ hoạ sĩ đưa tới lau lau, chống tay vào ghế ngồi xuống, duỗi người một chút rồi mới uống hai bình thuốc trị liệu.
Nữ hoạ sĩ ngồi xổm bên cạnh ghế, nghiêng đầu nhìn anh, "Anh bị thương rất nặng à? Có chết không?"
"Tạm thời chưa chết được." Cơn đau khiến Từ Hoạch không thể bình tĩnh lại, chiếc thiết bị siêu chiều hình chữ thập kia rung động làm nội tạng của anh bị chấn thương, cho dù khả năng tự phục hồi của cơ thể anh không yếu, vết thương trên nội tạng cũng không thể nhanh chóng lành lại được.
Tác dụng của thuốc có hạn, bây giờ cần chính là thời gian.
"Cô có thể nhìn thấy tình hình ở thành Kinh không?" Một lúc sau, cảm thấy cơn đau ở ngực bụng đã dịu bớt, anh mới hỏi nữ hoạ sĩ.
Nữ hoạ sĩ lắc đầu, đánh chữ: "Thành Kinh không phải của tôi."
Nghĩ cũng biết việc để chính phủ chuyển thành Kinh sang tên nữ hoạ sĩ là không thực tế, cho dù thật sự có thể chuyển toàn bộ người không phải người chơi ra ngoài, thì người chơi vẫn phải thông quan mới có thể kết thúc phó bản lần này, còn về việc sau đó khu vực phó bản có di chuyển hay không lại là chuyện khác.
"Vậy thì chú ý một chút tình hình xung quanh." Từ Hoạch nói.
Chuyện này không thành vấn đề, khu an toàn dù có lớn đến đâu cũng là một kiến trúc tổng thể mà.
"Cốc cốc!" Tiếng gõ cửa vang lên.
Nữ hoạ sĩ chạy ra mở cửa, là Nhiếp Huyền, anh ta mang theo một ít thuốc và thức ăn đến, nhìn thấy Từ Hoạch đang dựa vào ghế, đôi mày khẽ chau lại, "Bị thương rất nặng?"
"Phải nghỉ ngơi một thời gian rồi." Từ Hoạch nói: "Tìm tôi có việc à?"
"Đến xem tình hình của cậu thôi," Nhiếp Huyền đặt thuốc lên bàn, "Mang theo một ít thuốc cho có lệ, bất quá đoán chừng cậu cũng không thiếu."
"Vốn còn muốn bàn với cậu về chuyện phó bản, bây giờ xem ra, cậu vẫn nên nghỉ ngơi trước đi."
"Cậu nói tôi nghe." Từ Hoạch nói: "Cậu có ý tưởng gì?"
"Tình hình ở thành Kinh tôi cũng hiểu được một chút," Nhiếp Huyền nói: "Đừng nói là không thể trong thời gian rất ngắn truyền tống toàn bộ cư dân ra ngoài, chính là nhiều người chơi ở đây như vậy cũng không thể đều rời đi bằng đạo cụ chứa đựng được."
Từ Hoạch hiểu ý, "Người chơi mà quân đội và Bộ Phòng Thủ Đặc Biệt giữ làm của để dành đều ở đây?"
Nhiếp Huyền gật đầu, "Đạo cụ chứa đựng sẽ ảnh hưởng đến trạng thái thân thể của người chơi, không ai nỡ."