Chapter 2977: Nhà
Từ Hoạch cuối cùng cũng có thể thả lỏng và nghỉ ngơi thật tốt.
Khu an toàn mà gia đình họ Từ từng ở trước đây đã bị phá hủy hoàn toàn, muốn xây dựng lại cũng không dễ dàng gì. Gia đình những người chơi được đưa đi giờ đã được đón về, tạm thời sống trong đạo cụ địa điểm dùng để thay thế.
Đã đến lúc phải quay về xem sao rồi.
Gia đình họ Từ được quốc gia bảo vệ đặc biệt, không hề chịu khổ cực gì, chỉ hơi lo lắng, lo cho Từ Hoạch, lo cho tình hình khu 014. Giờ họ nhận được thông báo quay về, tự nhiên hiểu rằng tình hình đã chuyển biến tốt.
Khi nghe Du Tình Tình kể Từ Hoạch sắp về, họ càng mừng rỡ không thôi, từ trước đã dặn dò chuẩn bị đủ thức ăn, chờ cậu về nhà ăn cơm.
Lúc Từ Hoạch về đến nơi, phát hiện bà Từ cũng đã dọn về ở cùng họ, tuy không ở chung một căn hộ nhưng cũng chỉ cách nhau tầng trên tầng dưới.
"Bộ trưởng Quý nói tiện chăm sóc cả nhà ta nên ở cùng nhau." Bố Từ lén nói với cậu: "Nhưng dạo này mẹ con trông có vẻ không ổn lắm, con khuyên bảo mẹ cho tử tế, thực sự không được thì chia tay với cái tên Đường Quảng Bác đó đi. Mẹ con không nghe lời bố, nhưng lời con nói chắc chắn mẹ sẽ nghe."
Từ Hoạch đi xuống tầng dưới, trong phòng bà Từ đang thắp hương trước di ảnh của Từ Tri, cậu đợi đến khi bà thắp hương xong mới gõ cửa.
Bà Từ nhanh chóng ra mở cửa, nhìn thấy cậu cũng không bất ngờ, nghiêng người cho cậu vào, rồi tự mình đi rót trà.
Từ Hoạch bước vào cũng thắp một nén hương, bà Từ bưng trà lại, ánh mắt dừng trên người cậu hai giây rồi mới dời đi.
Hai mẹ con ngồi đối diện nhau, dường như cả hai đều không có gì để nói.
Một lúc sau bà Từ mới lên tiếng, "Con bị thương à?"
"Vết thương nhẹ, sắp khỏi rồi." Từ Hoạch trả lời.
"Ra ngoài phải chú ý an toàn," bà Từ nói: "Bố và mẹ đều không giúp được gì cho con."
Từ Hoạch gật đầu, ngập ngừng một chút rồi mới nói: "Nghe bố nói dạo này tâm trạng mẹ không tốt lắm."
"Chú Đường của con dạo này đầu óc không được minh mẫn, mẹ chăm sóc ông ấy hơi tốn tâm sức." Bà Từ nhấp một ngụm trà, không chút cảm xúc, "Không có chuyện gì lớn, con không cần lo."
"Có chuyện gì thì nói với người chơi của bộ phận chấp pháp, Đường Quảng Bác lai lịch bất minh, phần nào cũng có chút nguy hiểm." Từ Hoạch nói.
"Ông ta dù có muốn làm gì, ở khu 014 cũng không nhấc nổi sóng gió." Bà Từ vẫn không chút cảm xúc, nhìn từ vẻ mặt hoàn toàn không thể biết bà đang nói chuyện thực tế hay đang mỉa mai Đường Quảng Bác.
Nhưng rất nhanh sau đó bà lại nói thêm một câu, "Kẻ yếu đuối khó mà nên chuyện lớn."
Nói xong bà ngẩng lên, tỉ mỉ quan sát Từ Hoạch, "Mẹ con ta đã rất nhiều năm không nói chuyện tử tế với nhau rồi."
"Mẹ đã thiếu chăm sóc cho con, nhưng con có thể trưởng thành tốt như vậy, mẹ thấy rất may mắn."
"Anh con sinh ra đã yếu ớt, mẹ đổ rất nhiều tâm huyết vào nó. Đến khi sinh con, mẹ đã kiệt sức, sự quan tâm dành cho con kém xa anh con. Vì vậy sau khi anh con chết, mẹ mới không thể chấp nhận, càng không muốn đối mặt với con."
"Là một người mẹ, mẹ rất xin lỗi, nhưng là một con người, mẹ cũng có cảm xúc, tình cảm của riêng mình. Mẹ ưu tiên chăm sóc bản thân mình trước, mẹ không cho rằng đó là sai."
"Tình cảm mẹ con ta xa cách là kết quả, kết quả này mẹ đã sớm chấp nhận, chắc con cũng có thể chấp nhận."
Từ Hoạch bình tĩnh đặt tách trà xuống, "Con đã tra ra kẻ giết anh rồi."
Tay bà Từ khựng lại, rồi từ từ gật đầu, "Đã không thể báo thù ngay bây giờ, vậy thì đợi thêm một thời gian nữa, chờ đến khi có nắm chắc rồi hãy làm."
"Nhưng đừng ngu ngốc đến mức lấy mạng đổi mạng. Cái chết của anh con đã thành sự thật, người sống vì người đã khuất mà chết là chuyện chỉ có kẻ ngu mới làm."
"Con hiểu." Từ Hoạch nghiêm túc nói.
"Đồ ăn trên lầu chắc cũng gần xong rồi, con lên trước đi." Bà Từ tiễn cậu ra cửa, bỗng nhiên giơ tay xoa tóc cậu, mỉm cười nói: "Con giống mẹ hơn anh con."
Từ Hoạch nắm lấy bàn tay lạnh giá của bà, "Mẹ tự chăm sóc bản thân thật tốt, Đường Quảng Bác thật sự vô dụng thì vứt đi."
Bà Từ khẽ gật đầu.
Quay lại tầng trên, bố Từ nhìn cậu với ánh mắt đầy hy vọng.
"Mẹ tự có chừng mực, bố đừng can thiệp." Từ Hoạch nói.
Bố Từ có chút thất vọng, không nhịn được nói: "Mẹ con trước đây không phải như vậy, đối xử với bố rất tàn nhẫn, vậy mà bây giờ lại vì một người đàn ông mà ra nông nỗi này."
Từ Hoạch liếc ông một cái, "Đừng để bà Du nghe thấy."
"Cái gì mà không thể để tôi nghe thấy?" Bà Du đang bước tới, mặt đầy ý cười liếc bố Từ một cái.
"Ông ấy giấu tiền riêng trong đồ chơi của bé Đồng, bị bé Đồng phát hiện ra rồi lén mua không ít đồ ăn vặt." Từ Hoạch nói rất dứt khoát.
Bà Du đứng ở cửa bếp biến sắc, bố Từ đứng ở sảnh giật mình, bé Đồng trên ghế sofa nhảy dựng lên, ông cụ vừa từ trên lầu bước xuống lặng lẽ quay đầu đi lên.
"Tôi cứ nói dạo này thằng nhóc thối này sao không thích ăn cơm, hóa ra gốc rễ là ở ông đấy!" Bà Du kéo hai bố con lại trước mặt, "Một người giấu tiền, một người phát hiện ra tiền giấu mà không nói với ai, còn lén mua đồ ăn vặt, hai bố con các ông đúng là cha nào con nấy!"
Bà Du mắng đến đây bỗng nhiên liếc Từ Hoạch một cái, rồi ôm trán, "Tại sao đứa con tôi sinh ra lại giống ông chứ..."
"Mẹ ơi, con giống mẹ mà." Bé Đồng nịnh nọt kéo tay bà làm nũng.
"Hồi nhỏ tôi không hề lén lút mua đồ ăn vặt sau lưng người lớn rồi bỏ bữa đâu," bà Du u uất nhìn nó, rồi quay sang bố Từ, chỉ thấy nghẹn lòng, quay đầu vào bếp bưng thức ăn ra.
"Cậu nếm thử xem tay nghề của dì có tiến bộ không nhé, ngoài mấy món cậu thích ăn ra, còn lại đều là món mới tôi học, chuyên làm cho cậu nếm thử." Bà vừa gọi Từ Hoạch vào phòng ăn, vừa giới thiệu món ăn rồi lại không nhịn được oán trách bố Từ, "Ông nói xem, nhà mình đâu có thiếu tiền, bình thường ăn uống đều do bộ phòng thủ đặc biệt đưa tới, ông giấu tiền làm gì chứ. Giờ thì hay rồi, làm bé Đồng bỏ bữa, còn bị sâu răng nữa. Răng trẻ con không tốt sẽ ảnh hưởng cả đời đấy."
"Có thể là cuộc sống quá an nhàn rồi, muốn tìm chút cảm giác mạnh. Chuyện khác không dám làm, chỉ có thể giấu tiền thôi." Từ Hoạch an ủi bà, "Như vậy cũng không tệ, thỉnh thoảng bắt quả tang ông ấy một lần, thúc đẩy tình cảm vợ chồng. Chỉ cần đừng để bé Đồng phát hiện là được."
Bố Từ chỉ đành cười trừ, còn bé Đồng thì trợn tròn mắt: Anh ơi anh thay đổi rồi!
Bà Du nghĩ ngợi một lúc rồi cũng hết giận, lên lầu gọi ông cụ xuống, cả nhà ngồi quây quần ăn một bữa cơm thật ngon.
Sau bữa ăn, bé Đồng bướng bỉnh không chịu lại gần Từ Hoạch, nhưng cũng không về phòng, cứ ngồi ở góc sofa mân mê đồ vật, còn cố tình tạo ra tiếng động để thu hút sự chú ý.
Bà Du nhìn bộ dạng phiền lòng đó của nó, đá vào mông nó một cái, "Không phải con để dành tiền mua quà sinh nhật cho anh à?"
Bé Đồng chạy về phòng rồi ôm một cái hộp chạy ra, "Anh ơi, đây là quà sinh nhật em tặng anh."
Từ Hoạch mở ra xem, là một chú ngựa nhỏ bằng vàng.
"Đây là dùng toàn bộ tiền lì xì của em mua đấy," bé Đồng nghĩ đến mình thấy tội nghiệp, "Nếu không phải tiền tiêu hết sạch thì em cũng sẽ không lén lấy tiền riêng của bố, nhất định sẽ nói với mẹ."
"Đừng giả vờ đáng thương nữa," Từ Hoạch vỗ đầu nó, "Sinh nhật em anh cũng không có nhà, bù cho em một món quà nữa được không?"