Chapter 390: Quý Ông Quang Minh
"Thông tin lý lịch của một số người thuê hắn làm việc cũng đã được xác minh, chỉ là những kẻ trộm vặt, không liên quan đến chuyện này." Thạch Hữu Chí ra hiệu cho anh xem kỹ video, "Xem thử cậu có tìm ra được điều gì khác thường không."
Không ngờ, Từ Hoạch thực sự phát hiện ra một người quen, Đặng Tuyên.
Bất quá trong video, hai người chỉ đang mua bán chất kích thích.
Thời điểm hơi trùng hợp, ngay đúng ngày anh bị theo dõi.
Thực ra chỉ nhìn những video này thì căn bản không thể liên kết những chuyện này lại với nhau, nhưng trực giác của Từ Hoạch mách bảo Đặng Tuyên có liên quan đến vụ tấn công nhân viên căn cứ.
Điều này rất thú vị, nếu hàng hóa của tập đoàn Vinh Hân đến từ đường biển, thì tại sao lại phải phá hoại nhà ga của các trạm khác ngoài thành phố căn cứ?
Cho nên suy đoán trước đó của anh về phòng chứa đồ chưa chắc đã đúng.
"Có một người tôi từng gặp." Anh quay đầu nói với Thạch Hữu Chí: "Ngay trên chuyến tàu tôi đến khu 011, hắn đang rao bán đạo cụ và thuốc."
Thạch Hữu Chí gật đầu, rõ ràng là biết, "Người này tên Đặng Tuyên, hắn thường xuyên xuất hiện trên các chuyến tàu, chưa từng gây ra chuyện gì."
"À đúng rồi, cậu có muốn đến làm việc ở căn cứ không?"
Từ Hoạch ngạc nhiên, "Các anh tuyển người?"
Thạch Hữu Chí liếc anh một cái, "Cậu đến đây chẳng phải vì mục đích này sao? Bất quá nhân viên ngoài biên chế không được nhận thân phận người chơi xám, nhưng đạo cụ và thuốc có thể cung cấp với giá vốn, nếu cậu muốn kiếm vài món đạo cụ tốt, rẻ hơn bên ngoài nhiều."
Từ Hoạch cười khổ một tiếng, "Hiện tại tôi không có tiền."
Thạch Hữu Chí không cảm thấy kỳ lạ, "Nghèo là chuyện bình thường, quen là được. Lần này coi như cậu giúp một tay, đến cuối tháng tính lương sẽ thêm cho cậu một khoản thưởng."
Từ Hoạch nói lời cảm ơn rồi lại hỏi: "Nhân viên có giá nội bộ... có thể mua được đạo cụ cấp A hoặc đạo cụ siêu cấp không?"
Thạch Hữu Chí mí mắt cũng không nhấc lên, "Tôi không có quyền hạn này, nếu cậu có tiền, có thể đi xin Tam Dương, bất quá có cho hay không lại là chuyện khác."
"Ông ta từng là người chơi, hiểu biết về phó bản trò chơi khá nhiều, cậu có chuyện gì có thể đi hỏi ông ta."
Người mà ông ta nhắc đến chính là người đàn ông trung niên tóc xoăn mà Từ Hoạch đã gặp lần trước.
Từ Hoạch cáo từ rồi đến văn phòng của Tam Dương, tóc của người đàn ông trung niên càng xoăn hơn trước, trông có vẻ như mấy ngày không chải chuốt, ông ta đứng giữa một đống hộp vuông, vừa uống thuốc vừa tra cứu hồ sơ, những hình ảnh khác nhau chiếu ra xung quanh ông ta tạo thành một dải phát hình tròn, mà ngoài việc tự mình xem, phía sau đầu còn lơ lửng hai đôi mắt kim loại hình người, nhanh chóng lướt qua các hình ảnh.
Nghe thấy tiếng động ông ta cũng không dừng lại, chỉ tay sang bên cạnh ra hiệu ngồi xuống chờ.
Từ Hoạch chuyển cái hộp vuông trên ghế lên bàn, im lặng chờ ông ta xem xong nội dung video.
Tam Dương xoay người nắm lấy hai đôi mắt kia, xoa xoa trong tay như xoa quả óc chó, rồi nói: "Đây là đạo cụ hồi tôi còn là người chơi, chuyên dùng để ôn bài gấp, tương đương với việc có thêm hai đôi mắt, lượng thông tin xem được có thể tăng gấp bội."
Từ Hoạch giơ ngón cái.
Người đàn ông trung niên tóc xoăn quầng thâm mắt, "Vốn dĩ công việc thường ngày đã nhiều còn phải tăng ca, nhờ phúc của cậu đấy."
"Xin lỗi." Nói thì nói vậy, nhưng trên mặt Từ Hoạch lại không có bao nhiêu vẻ áy náy, mà hỏi: "Căn cứ và khu 011 không can thiệp lẫn nhau, cho dù tra ra thật sự có người cố ý phá hoại nhà ga, các anh có thể làm được gì?"
Tam Dương cười khẩy một tiếng, "Chúng tôi không thể, nhưng có người có thể."
Ông ta không muốn nói nhiều, lại chuyển chủ đề, "Chuyện tôi đều đã nghe lão Thạch kể rồi, cậu là người thông minh, vừa hay bên này chúng tôi đang thiếu người, ông ta cũng muốn thu nạp cậu vào căn cứ."
"Bất quá có lời tôi nói trước, tòa nhà này từ tầng năm trở lên có biện pháp giám sát nghiêm ngặt, nếu không được cho phép mà vào thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, có lẽ sẽ bị truyền tống trực tiếp đến phó bản nguy hiểm cao, đến lúc đó cậu sẽ biết, trên thế giới này còn có những chuyện đáng sợ hơn cái chết."
"Căn cứ thiếu nhân lực, là vì trong số người chơi ngoài biên chế có kẻ trộm cắp cơ mật?" Từ Hoạch lập tức hiểu ý.
"Cậu đoán không sai, cho nên kéo theo một số người chơi cũng bị sa thải." Tam Dương trầm giọng nói: "Cậu có muốn biết những người bị sa thải đã đi đâu không?"
"Có lẽ cũng bị liên lụy đến phó bản nguy hiểm cao rồi." Từ Hoạch thản nhiên nói: "Trên tầng năm cất giấu vật phẩm quan trọng gì sao?"
"Chuyện này tôi cũng không rõ, chưa từng lên đó." Tam Dương thành thật nói: "Bất quá làm việc ở đây thì đừng có tò mò quá, trừ khi cậu có mục đích khác."
Từ Hoạch xua tay, "Tôi chỉ muốn mua ít thuốc và đạo cụ giá rẻ thôi."
Tam Dương đá ra một cái hộp dưới chân, "Bên trong có thuốc tiến hóa bản H, đây là loại thuốc tiến hóa có hiệu quả tốt nhất hiện tại, tặng cậu đấy."
Từ Hoạch dùng chân chặn cái hộp lại, cười nói: "Vậy sao ngại quá."
"Coi như phúc lợi nhân viên phát sớm vậy." Tam Dương không coi trọng chút thuốc này, "Cậu còn chuyện gì khác không?"
"Có một chuyện." Từ Hoạch lấy ra huy chương Quý Ông Quang Minh, "Tôi muốn biết huy chương này có tác dụng gì."
Tam Dương kinh ngạc nhìn anh một cái, "Không nhìn ra cậu còn là người tốt."
"Quý Ông Quang Minh đúng như tên gọi, bình thường đều do trò chơi ban tặng cho những người tốt làm việc tốt, thứ này không có hiệu quả đặc biệt gì, bất quá ở những phân khu có trật tự trò chơi tương đối hoàn thiện thì được công nhận rất cao, bất kỳ cơ sở thương mại nào do chính phủ trò chơi mở ra đều sẽ đánh giá cao những người chơi cầm huy chương Quý Ông Quang Minh."
"Ngoài ra nếu muốn gia nhập chính phủ trò chơi, huy chương này có thể dùng làm bước đệm, ít nhất có xác suất nhất định được nhậm chức ở cơ quan chính phủ, trở thành người chơi xám."
Từ Hoạch hơi nheo mắt nhìn ông ta, "Ông cũng cầm huy chương mới gia nhập chính phủ trò chơi?"
Tam Dương cười ha hả, "Tôi khác, huy chương của tôi là giết mười người chơi cướp được, mười cái huy chương đổi lấy một thân phận người chơi xám."
Từ Hoạch khẽ cười một tiếng, "Huy chương này cũng không phải của tôi."
Tam Dương thấy không lạ, "Cậu có huy chương này thì mua đạo cụ và thuốc có thể giảm thêm một chút, khi nào mua đạo cụ tôi sẽ ghi lại cho cậu."
"Chính quyền khu 011 cũng công nhận huy chương Quý Ông Quang Minh, có phái chống trò chơi thì cũng có phái ủng hộ trò chơi, là ai thì tự cậu đi tìm, sẽ có người dẫn dắt cậu chơi."
Từ Hoạch gật đầu, đứng dậy chuẩn bị rời đi, khi đi đến cửa thì Tam Dương đột nhiên nói: "Cậu cảm thấy trò chơi Vết Nứt Chiều Không Gian là ác hay thiện?"
"Định tính một trò chơi là ác hay thiện?" Từ Hoạch không trả lời trực tiếp, mà hỏi ngược lại ông ta, "Chẳng lẽ không phải con người mới có phân biệt tốt xấu sao?"
Tam Dương gật đầu rồi tiếp tục cúi đầu làm việc.
Từ Hoạch kéo cửa bước ra ngoài, đối diện chạm mặt Vạn Đình Phương, cô có chút ngạc nhiên, "Cậu muốn ở lại đây làm việc sao?"
"Không ngờ hai chúng ta đều có thể ở lại, thật đáng để ăn mừng, hẹn thời gian cùng đi ăn một bữa nhé."
"Để hôm khác đi, mấy ngày nay tôi đã hẹn người khác rồi." Từ Hoạch cười nói.
"Vậy được." Vạn Đình Phương vẫy tay chào anh rồi bước vào văn phòng của Tam Dương.
Từ Hoạch nhìn cánh cửa thủy tinh sau khi đóng lại đã hòa làm một màu với bức tường, hai giây sau mới xoay người rời đi, tiện đường vào nhà vệ sinh một chuyến, khi ra ngoài thì vừa vặn nhìn thấy Nhiễm Anh dẫn theo hai robot tên Trình Băng tiến vào tòa nhà, đi thẳng về phía văn phòng của Thạch Hữu Chí.