Chương 594: Chuyện Mờ Ám Phía Sau
Tất cả thi thể đều được tẩy rửa sạch sẽ, liệm vào quan tài, rồi khiêng lên xe đông lạnh khóa lại.
Lúc này mới có người áo xám đi tới, hỏi có gì bất thường không, người áo đen trả lời có nhắc qua chuyện bóng đèn chập điện, nhưng người áo xám không để bụng, "Qua hôm nay, nơi này không còn dùng nữa. Số người đã điểm đủ chưa?"
"Tổng cộng hai mươi người." Người áo đen đáp: "Chia ba xe đi."
Người áo xám gật đầu, "Dạo này Bộ Phòng Thủ Đặc Biệt để mắt tới gắt lắm, lúc ra ngoài các người cẩn thận chút."
Một bộ phận người áo đen cởi áo choàng và mặt nạ ngoài, cải trang thành công nhân vận chuyển bình thường lái xe ra khỏi kho hàng.
Sau khi xe rời đi, những người còn lại cũng đi, Chu Ngưng giấu trong đống đồ lặt vặt đi tới cửa, nghe bên ngoài không còn động tĩnh gì mới quay lại chỗ sâu, dùng đạo cụ mở một cánh cửa trên tường.
Không ngờ người còn chưa ra ngoài đã cảm nhận được một mảng bóng tối phủ xuống, cô lập tức lùi lại, mái tóc hóa thành rắn đen đồng loạt đánh tới phía trước!
Từ Hoạch nắm lấy đám rắn tóc, ngược tay quấn chúng lại với nhau, người cũng theo đó vào trong kho hàng.
Khoảnh khắc nhìn rõ anh, Chu Ngưng liền thả lỏng, vội vàng nói: "Lập Xuân bị bọn họ mang đi rồi!"
"Cô ấy sẽ không sao đâu." Từ Hoạch nhận lấy điện thoại của nữ họa sĩ từ tay cô, mở video cô quay được.
"Những người này dường như muốn đưa thi thể đến những nơi khác nhau." Chu Ngưng nói: "Đám người này chính là đám người chơi số bốn trước đó, trong hơn hai mươi người có hơn một nửa là người của Song Xà, bên anh tình hình thế nào?"
"Tương tự, cũng có người mất tích." Từ Hoạch xem xong video, ngẩng đầu nói: "Thỏ khôn có ba hang, Song Xà có nhiều người chơi như vậy, không thể chỉ có một căn cứ, cô còn nhớ Lập Xuân lên xe nào không?"
Chu Ngưng lập tức hiểu ý, "Tôi đã đánh dấu trên một chiếc xe, hẳn là có thể truy tung được."
"Tạm thời tôi chưa đi được, nếu cô tiện thì theo xe trước, tìm hiểu tung tích, không cần phải liều mình, nếu thấy tình hình không ổn, mà tôi lại liên lạc không được, thì tìm cách liên hệ Bộ Phòng Thủ Đặc Biệt." Từ Hoạch nói: "Bộ Phòng Thủ Đặc Biệt địa phương ở Thành Phố Nước có thể đã bị Song Xà thâm nhập, bọn họ không đáng tin, chú ý an toàn."
Anh đưa số của tổ trưởng Ngô cho cô, "Số này nhất định gọi được, gửi video cho ông ấy xem, không cần cô nói nhiều Bộ Phòng Thủ Đặc Biệt sẽ coi trọng."
Chu Ngưng nghiêm túc gật đầu, lại hỏi: "Anh có kế hoạch gì?"
"Ngoài người chết, Song Xà còn chuẩn bị mang đi một nhóm người chơi còn sống." Từ Hoạch nói: "Tư Mã Tiểu Nhị và Hoàng Tuấn Kiệt đều ở trong đó."
Chu Ngưng biết Hoàng Tuấn Kiệt, trước đó hai người đã gặp mặt, "Hiệp hội thứ nhất cũng nhúng tay vào rồi."
"Cho nên chuyện này mới đáng ngờ." Từ Hoạch cất điện thoại của Lập Xuân, "Tôi qua đó trước."
Chu Ngưng gật đầu, "Đợi người của Song Xà đi rồi tôi mới rời đi."
"Cẩn thận, gần đây có thể có cửa vào phó bản ngẫu nhiên."
Từ Hoạch dặn dò thêm một câu rồi rời kho hàng trở về tòa nhà nghỉ ngơi, tay chạm vào tay nắm cửa, anh quay đầu nhìn về phía bên phải, nơi đó đứng một người.
"Bên ngoài đi được không?" Giọng người chơi tràng hạt vẫn kỳ lạ, "Tôi thấy anh hơi quen mắt, trước đây chúng ta có gặp nhau chưa nhỉ?"
"Người giống nhau cũng thường, chắc anh nhận nhầm rồi." Từ Hoạch mở cửa vào phòng, nhưng đối phương lại bước nhanh theo hai bước, "Anh thấy Song Xà rốt cuộc muốn làm gì, bọn họ ngoài miệng nói tương lai chuyển biến không liên quan đến Bộ Phòng Thủ Đặc Biệt, vậy mà ngay cả chuyện Tư Mã Tiểu Nhị là người của Bộ Phòng Thủ Đặc Biệt cũng không biết, anh có liên lạc được với Bộ Phòng Thủ Đặc Biệt không? Phải chuẩn bị hai tay mới được."
Từ Hoạch nửa cười nửa không nhìn hắn, "Sao anh không liên lạc Bộ Phòng Thủ Đặc Biệt?"
Người chơi tràng hạt khựng lại, rồi bất đắc dĩ nói: "Ai bảo tôi là người nước ngoài chứ, quốc tịch khác nhau, thời điểm đặc biệt thế này không được tin tưởng, tôi rất muốn gia nhập Bộ Phòng Thủ Đặc Biệt, nhưng bọn họ không nhận, anh có cửa nào không?"
Từ Hoạch lúc này có thể khẳng định Á Bá đã nhận ra mình, thật trùng hợp, mấy người từng cùng trải qua phó bản Ma Chặt Đầu lại tụ họp với nhau ở đây.
Người chơi tràng hạt, chính là Á Bá, thấy Từ Hoạch không tiếp lời cũng không nản chí, ngược lại nói: "Anh mà cần tôi giúp gì cứ nói thẳng."
"Được." Từ Hoạch dứt khoát đóng cửa.
Nghỉ ngơi trong phòng đến lúc rạng sáng, người áo đen tới gọi, yêu cầu bọn họ tham gia một nghi thức gia nhập, chính thức trở thành thành viên Song Xà mới có thể dẫn bọn họ lên đường, nếu không sẽ không mang bọn họ đi cùng.
Trước khi nghỉ ngơi, mấy người chơi gần như đã quyết định gia nhập Song Xà, giờ nghe nói có nghi thức cũng không nói gì nhiều, ngoan ngoãn đi theo.
Bao gồm Tư Mã Tiểu Nhị, người áo xám yêu cầu bọn họ cùng ngâm mình trong một cái bể lớn để tiến hành nghi thức tẩy rửa, nghi thức bản thân không đặc biệt, chủ yếu là tác dụng tâm lý, để bọn họ gột rửa tạp niệm, từ nay về sau cống hiến cho tương lai của khu 014, trở thành một người tốt và anh hùng thuần túy.
Bể nước cũng được kiểm tra trước mặt bọn họ, xác nhận không có vấn đề.
Đương nhiên, giờ không xuống cũng phải xuống.
Mười người lần lượt vào bể nước, một người áo xám đứng bên cạnh tuyên đọc lời thề gia nhập, đợi đến khi lời thề của hắn nói xong, mười người trong bể đã lơ mơ buồn ngủ, sau đó người áo xám lấy ra một chiếc giường đồ chơi thả xuống nước, những người đang đứng lập tức ngã ngửa về sau.
Người áo đen đã chờ sẵn ở bên cạnh tiến tới đỡ người kéo lên, từng người một vác lên vai đặt vào tủ kính, người áo xám nói: "Chia làm hai đợt, năm người này đưa đến Dưỡng Sinh Quán Huệ Mỹ ở thành Dương, năm người còn lại đưa đến Câu Lạc Bộ Đào Lạc."
Hai nơi này đều ở thành Dương, Từ Hoạch nằm trong tủ kính cảm nhận được xe rời khỏi thị trấn nhỏ rồi giữa đường đổi xe hai lần, đợi đến khi gần đến thành Dương, xe lại gặp gỡ người được đưa từ nơi khác tới.
"...Tên họ Đàm đúng là không biết điều, không những từ chối gia nhập Song Xà, còn làm bị thương mấy người của chúng ta!"
"...Thì sao chứ? Giờ người chẳng phải đã rơi vào tay sứ giả xám rồi sao, đợi đưa đến câu lạc bộ, sống chết đều do hội trưởng định đoạt... cũng không biết hai người này tư vị thế nào..."
Cuộc trò chuyện dừng lại đúng lúc, hai tiếng cười khẽ mập mờ vang lên, xe lại khởi động.
Từ Hoạch ngồi dậy từ trong tủ kính, thuận tiện gọi mấy người bên cạnh tỉnh dậy.
Đến đây điện thoại đã có thể kết nối tín hiệu, anh tra cứu hai địa điểm người áo xám nhắc tới, dưỡng sinh quán và câu lạc bộ đều là những nơi cao cấp ở thành Dương, đều là chế độ hội viên, nhà nào có chút tiền mới có thể trở thành hội viên, thời kỳ đặc biệt, rất nhiều nơi vui chơi giải trí đều đóng cửa, nhưng hai nơi này vẫn chiếu lệ kinh doanh, định kỳ tổ chức tụ hội hội viên.
Chuyển trang, anh lại gửi tin nhắn cho Chu Ngưng, Chu Ngưng trả lời rất nhanh, chiếc xe cô theo dõi đã đi đến một khách sạn ngoại ô ở Thành Phố Nước, trong khách sạn có rất nhiều người chơi ở, giống như sắp tổ chức hoạt động gì đó.
"Có game thủ ăn thịt người không?" Anh hỏi.
"Có." Chu Ngưng trả lời ngắn gọn.
Đến lúc này, Từ Hoạch cơ bản đã hiểu rõ tổ chức Song Xà này sau lưng đang làm những chuyện mờ ám gì, anh đá văng cửa sau xe, lật người nhảy lên nóc xe, vài bước vọt tới đầu xe một phát súng kết liễu người chơi ở ghế phụ, kéo người ra ngoài rồi lại nhảy vào trong xe, trước tiên ném một con bù nhìn gỗ khống chế tên tài xế đang muốn rảnh tay đối phó anh, hai tay vặn một cái là bẻ gãy cổ hắn.
(Hết chương)