Chương 661: Tôi Có Một Tin Tốt
Sau đó mọi chuyện diễn ra rất thuận lợi, vượt qua hàng rào thứ ba là coi như đã ra khỏi nước X.
"Trèo qua khu rừng núi kia là đến nơi." Gã đầu trọc lộ ra vẻ mặt hy vọng.
Dọc đường đi, nữ họa sĩ đều tranh thủ nhìn gã, cuối cùng cũng không nhịn được mà lên tiếng hỏi: "Vì sao anh phải rời khỏi nước X vậy?"
Gã đầu trọc liếc cô một cái, "Cô vì sao, tôi vì vậy."
Nữ họa sĩ kinh ngạc, quay đầu nhìn Từ Hoạch.
Từ Hoạch đè tay xuống ra hiệu cô đừng nói nhiều.
Còn phải trèo núi, đoạn đường này không tính là gấp gáp, tên game thủ trẻ tuổi kia liền bắt chuyện với bọn họ, "Thật ra tôi rất thích nước X, bên ngoài bây giờ làm gì có nơi nào yên ổn như vậy, nhưng game thủ nước X cũng không chào đón tôi, tôi chỉ có thể về quê, ít nhất cũng về thăm mẹ già."
"Nước X có gì tốt chứ," gã đầu trọc khinh thường nói: "Tài nguyên đều bị Bộ Phòng Thủ Đặc Biệt nắm giữ, game thủ bình thường không có một con đường sống nào, vào trò chơi liều mạng trở về nhìn lại, vẫn bị game thủ Bộ Phòng Thủ Đặc Biệt đè đến mức không thở nổi."
"Nói gì mà vì nước vì nhà, trò chơi nguy hiểm như vậy, tôi còn chưa có quyền muốn làm gì thì làm, tôi là người chơi, tại sao lại phải sống như người thường?"
"Anh cũng có thể gây chuyện mà." Tên game thủ trẻ tuổi cười hì hì nói: "Đi đánh bom Bộ Phòng Thủ Đặc Biệt ấy."
Gã đầu trọc nghẹn họng, "Đạo cụ tốt đều nằm trong tay Bộ Phòng Thủ Đặc Biệt, game thủ bình thường làm sao so được."
Tráng hán thả lỏng cánh tay, "Đạo cụ của Bộ Phòng Thủ Đặc Biệt cũng là người khác vào trò chơi liều mạng kiếm về, thèm thuồng thì tự mình vào trò chơi cướp đi, vì chuyện này mà phản bội đất nước của mình, anh ở nước nào cũng là bia đỡ đạn, kẻ thất bại!"
"Anh nói cái gì!" Gã đầu trọc lập tức muốn xông lên, tráng hán chỉ rút ra một khẩu súng nhắm vào người, tên nhát cáy này lập tức chùn bước, miễn cưỡng tìm bậc thang cho mình, "Thời điểm đặc biệt, tôi không chấp với anh!"
Tráng hán khinh miệt cười một tiếng.
Tên game thủ trẻ tuổi lại khoác vai gã đầu trọc, cười nói: "Đừng nhỏ mọn vậy chứ, mọi người cùng ra ngoài, coi như là bạn bè, bạn bè thì nên hòa khí với nhau."
Gã đầu trọc đẩy tay hắn ra, "Tôi không có bạn bè."
Tên game thủ trẻ tuổi nhún vai, cũng không nói chuyện với gã nữa, chạy đến bên cạnh nữ họa sĩ mà xoay quanh, "Chị ơi chị là người ở đâu? Bao nhiêu tuổi rồi? Làm nghề gì vậy? Chị trông xinh thật đấy..."
Từ Hoạch đưa tay tách hai người ra, nói với hắn: "Đi đường cho tử tế."
Tên game thủ trẻ tuổi vừa chạm phải ánh mắt anh liền tự động lùi lại, nhanh chân bước nhanh hơn đuổi theo hai game thủ nước ngoài phía trước.
"Đừng tùy tiện nói chuyện với người lạ." Từ Hoạch dặn dò nữ họa sĩ, "Bọn họ có thể là lừa đảo."
Nữ họa sĩ cũng không muốn nói chuyện với tên game thủ trẻ tuổi lắm, bèn gật đầu.
Mọi người trèo qua núi mới coi như hoàn toàn tiến vào địa phận nước khác, đi trong rừng cây, tên game thủ trẻ tuổi lẩm bẩm: "Sao bên này lại không có một bóng người vậy?"
Lời vừa dứt, xung quanh liền tràn ra hơn trăm người, nhất thời đèn đuốc sáng rực, một loạt họng súng nhắm vào bọn họ, có người hét về phía bọn họ: "Bốn người các người đã bị bao vây rồi, bất kỳ hành động nào cũng sẽ bị coi là khiêu khích quân đội chúng tôi, bây giờ nghe theo mệnh lệnh của tôi, giơ cao hai tay...!"
Bốn người?
Bốn người bọn tên game thủ trẻ tuổi quay đầu lại, phía sau nào còn bóng dáng Từ Hoạch và nữ họa sĩ đâu.
Cách bọn họ hai ba trăm mét, Từ Hoạch ẩn mình trên cây, mãi đến khi bốn người kia bị quân đội giải đi mới xuống, gọi nữ họa sĩ đang buồn chán đến mức dán mình vào vỏ cây rời đi.
Đến đây anh không cần phải giảm tốc độ nữa, mà không ngừng dùng khoảng cách đường thẳng để nhanh chóng chạy về hướng thành phố.
Trên người anh có giấy tờ giả do Trịnh Lương làm, phương diện thông hành không có vấn đề, mà mục đích chuyến đi này của anh là đuổi kịp một chuyến bay đến nước Y.
Đây là một chiếc máy bay đặc phái của nước Y, chuyên dùng để đón một nhóm người giàu có hoặc quyền quý, xác nhận thời gian địa điểm, anh sớm cướp đi một trong số đó, cải trang thành bộ dạng đối phương lên máy bay.
"Hoan nghênh ngài lên chuyến bay này, ngài Tề, ngài có thể tùy ý chọn chỗ ngồi." Tiếp viên tiếp nhận hành lý xách tay của anh, nhiệt tình dẫn anh đi tìm chỗ, đợi anh ngồi xuống rồi lại bưng lên rượu nước.
Đội lên một khuôn mặt xa lạ phúc hậu, Từ Hoạch thong dong lật tạp chí trên ghế, đợi đến khi máy bay cất cánh, anh mới liếc qua hai vị khách ngồi ở cuối khoang, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Xuất phát được hai giờ, Từ Hoạch mở mắt ra.
Trên ghế phía trước anh có thêm một người, đối phương mặc áo khoác đen, đeo găng tay da, có một bộ ria mép nhỏ, trông có vẻ là một người đàn ông trung niên rất có phong độ quý ông.
"Tiên sinh tỉnh rồi? Nghỉ ngơi có tốt không?" Người đàn ông trung niên đặt một quả cầu thủy tinh người tuyết lên bàn, tiếng nhạc leng keng vang lên, nhưng lại không thu hút sự chú ý của các hành khách xung quanh.
"Đừng bận tâm, đây chỉ là một đạo cụ nhỏ không để người khác cản trở chúng ta nói chuyện." Người đàn ông trung niên tự giới thiệu, "Tôi tên là Coby·Nix."
"Cái tên này rất nổi tiếng ở nước Y nhỉ." Từ Hoạch nhướng mày, "Nghe đồn là người chơi cấp C đầu tiên của nước Y."
Tình hình nước Y không giống nước X, bất kể là để trấn áp các vụ bạo lực thường xuyên xuất hiện hay là để tăng cường niềm tin của người dân, việc mở rộng tầm ảnh hưởng của các game thủ tinh nhuệ là điều bắt buộc, cho nên nước Y từ rất sớm đã có một bảng xếp hạng game thủ trong nước, vị Coby·Nix này có tên trong bảng.
Ông ta vốn là một thương nhân giàu có làm về công nghệ điện tử, sau đó gia nhập chính phủ nước Y, trở thành một game thủ bí mật, bất quá người không ở giang hồ, giang hồ vẫn không thiếu truyền thuyết của ông ta, rất nhiều diễn đàn suy đoán ông ta là game thủ được nước Y chọn trúng, có thể là đi xung kích cấp độ game thủ rồi, trong số những game thủ cùng trang lứa, ông ta có tiếng nói cao nhất.
"Nói đùa rồi, thời gian ngắn như vậy mà muốn trở thành game thủ cấp C, một ngày hai mươi giờ làm phó bản cũng không đủ." Nix mỉm cười ôn hòa, "Tôi có một vấn đề muốn thỉnh giáo tiên sinh."
Từ Hoạch làm một động tác "mời".
"Tôi phụ trách công tác an ninh của chuyến bay này, ngài có thể cho tôi biết ngài Tề thật sự đang ở nơi nào không?"
"Ông ta ở trong khách sạn, chắc còn phải ngủ thêm hai tiếng nữa." Từ Hoạch thản nhiên uống một ngụm rượu, "Bây giờ ông phái người đi đón vẫn kịp."
Nix gật đầu, "Lát nữa tôi sẽ phái người xác nhận sống chết của ông ta."
"Ngài xưng hô thế nào?"
"Tôi họ Dư."
"Dư tiên sinh, lần này ngài đến nước Y có mục đích gì?" Nix khách khí vô cùng, "Xin đừng hiểu lầm, tôi chỉ là vì không muốn trì hoãn chuyến bay, nếu ngài không thể trình bày rõ mục đích, máy bay có thể sẽ phải quay đầu, tôi tin đây là điều cả hai chúng ta đều không muốn thấy."
Từ Hoạch đặt ly rượu xuống, "Đây là một tin tốt cho các người đấy, tôi có một vụ giao dịch muốn nói chuyện với các người."
"Không phải nói bây giờ, mà là sau khi đến nước Y."
"Nếu quý phương không muốn lần này nói chuyện, chúng ta cũng có thể chọn lần sau."
Một lần không được, thì đến lần thứ hai, anh nhìn rất thoáng.
Nix hiển nhiên hiểu ý ông ta, lại nói: "Dư tiên sinh có thể tiết lộ một chút nội dung giao dịch không? Bằng không thì chuyến bay này e rằng rất khó đến được nước Y."
Từ Hoạch làm sao có thể nhượng bộ, "Vậy tôi lần sau đến cũng được, lần này coi như ngắm phong cảnh vậy."
Nix trầm ngâm một lát, lại đưa ra điều kiện, "Không biết ngài có ngại việc máy bay hạ cánh xuống sân bay quân sự của chúng tôi không?"