Chương 783: Chú không giết trẻ con

⏱ ~6 min read

## Chương 783: Chú không giết trẻ con

Khi Từ Hoạch mang theo Giang Giang rời khỏi mấy người áo khoác đen, chiếc ghế bị anh đá tới cùng mấy chiếc ghế rải rác xung quanh lướt nhanh trên mặt đất, trong một giây lao tới sau lưng mấy người chơi kim loại, húc vào gập chân khiến bọn họ không tự chủ được ngồi xuống rồi trượt thẳng về phía trung tâm đại sảnh tiệc!

Chiếc ghế chỉ hứng được ba người, gã áo khoác đen và gã người chơi dùng chỉ đen đã né thành công, hai người vừa thoát khỏi ghế liền lập tức tấn công Từ Hoạch.

Lớp chắn không khí cô đặc đã chặn đỡ đòn tấn công đầu tiên của hai người, Từ Hoạch thuận lợi thoát thân, bởi vì khi anh động thủ cướp lại Giang Giang, mặt nạ bạc bên ngoài và những người chơi khác trong đại sảnh tiệc đã như sấm dậy, không cần anh phải bận tâm, đám người này trực tiếp tiếp quản chiến trường.

Cắt đứt sợi chỉ đen lao tới chân mình, Từ Hoạch mới quay đầu nhìn ba người chơi còn lại, ba người kia bị ép ngồi xuống ghế trong khoảnh khắc liền cố gắng đứng dậy, mà kết quả của việc vi phạm quy tắc hữu nghị chủ khách là nửa phút "khóa ghế", mặc dù trong lúc "khóa ghế" vẫn có thể sử dụng đạo cụ và đặc tính, nhưng mông dính chặt vào ghế thì làm sao hành động tiện lợi được, đáng tiếc bọn họ cũng không có thời gian tháo ghế, bởi vì những người chơi khác đã tới.

Ba người chật vật không chịu nổi, gã người chơi kim loại bị sức mạnh đạo cụ hất văng va vào tường rơi xuống đất, nhìn thấy Từ Hoạch ở gần đó, nghiến răng nghiến lợi nói: "Lưỡi Kiếm Tự Do!"

Mảng tường kim loại ngay sát hắn như tấm lụa bị xé toạc, biến thành từng mảnh lưỡi dao bay về phía Từ Hoạch theo hình bán bao vây.

"A!" Giang Giang được Từ Hoạch ôm trong lòng kêu lên một tiếng, lập tức có hai người chơi từ trái phải tiến lên bảo vệ, chặn đi phần lớn mảnh kim loại, Từ Hoạch thuận tay dùng không khí cô đặc chặn hai mảnh ở giữa, ngẩng đầu lên thì hai người kia đã đưa gã người chơi kim loại rời khỏi bên cạnh bọn họ.

Trận đánh vừa mới bắt đầu, đã có người chơi mở lỗ trên mảng tường kim loại, người trong đại sảnh tiệc đang chen chúc vào trong.

Từ Hoạch đi tới bên cửa sổ, ước lượng vị trí đại khái, dùng "Kiếm Đỏ Tươi" cắt bỏ toàn bộ tấm kim loại và cửa kính, nắm dây đàn nhảy ra ngoài, một hơi hạ xuống khoảng năm mươi mét, anh mới tùy tiện chọn một căn phòng nhảy vào.

Tiếng đánh nhau đã xa dần, Từ Hoạch vừa đặt Giang Giang xuống, cô ấy đã hai chân mềm nhũn quỵ xuống đất, anh lại kéo người lên, "Không sao chứ?"

Cổ họng Giang Giang tím bầm một mảng, nói chuyện có chút không lưu loát: "Còn... còn ổn... còn anh?"

"Tôi không bị thương." Anh để cô ngồi xuống bên ghế sofa, "Trước đây đã từng uống qua loại thuốc chữa trị chưa?"

Giang Giang gật đầu.

Từ Hoạch đưa cho cô một lọ, "Uống đi, cổ họng sẽ dễ chịu hơn."

Giang Giang hoàn toàn không nghi ngờ Từ Hoạch có ý đồ khác với cô, nhận lấy uống thẳng, đợi một lúc mới nói: "Cảm ơn anh đã cứu tôi."

"Chuyện nhỏ thôi." Từ Hoạch lắng nghe động tĩnh ngoài cửa sổ, "Cô thường xuyên gặp phải chuyện như thế này à?"

Giang Giang tỏ ra rất bình tĩnh: "Từ khi tranh của tôi nổi tiếng, đã có không ít người mang theo mục đích khác nhau tới tìm tôi, chuyện bắt cóc như cơm bữa, ngay trong hai ngày nay, người đại diện của tôi đã chết, tin tức nói ông ấy vô tình bị cuốn vào trận đánh nhau, thực ra không phải vậy, đối phương tưởng tôi cũng ở trên xe nên mới ra tay."

"Thật đáng thương." Từ Hoạch vẻ mặt vô cảm nói.

Giang Giang ngẩng đầu nhìn anh, nhưng động đến vết thương trên cổ, "Xuy" một tiếng nhíu mày.

"Tôi còn có thuốc mỡ dùng ngoài da, cô có cần không?" Từ Hoạch hỏi.

Giang Giang cầm thuốc mỡ từ tay anh cũng không đi nhà vệ sinh, mà mở camera điện thoại tự bôi.

Trong lúc đó mấy người chơi bảo vệ cô cũng từ chiến trường trên lầu rút xuống, sốt ruột nói: "Giang Giang, phải nhanh chóng rời khỏi đây, đối phương có đạo cụ kiểu nổ, rất có thể sẽ cho nổ tòa nhà!"

Giang Giang lập tức căng thẳng: "Vậy chúng ta mau đi thôi... Anh đi cùng bọn tôi đi!"

Câu cuối cùng là nói với Từ Hoạch.

Từ Hoạch thuận theo, đi cùng đám người này rút lui.

Giang Giang gia sản giàu có, thêm thân phận đặc biệt, cho nên cô có phi thuyền cá nhân của riêng mình, bất quá số người chở được không ít, một đoàn người đi tới đài quan sát ở tầng giữa khách sạn, hai vệ sĩ đưa cô lên rồi phi thuyền không còn chỗ cho người thứ năm.

Từ Hoạch ở lại đài quan sát, "Các người đi trước đi, lát nữa tôi tự mình xuống."

Giang Giang chần chừ và áy náy nói: "Anh một mình có nguy hiểm quá không?"

"Anh ta là người chơi." Người điều khiển phi thuyền phía trước nói.

Đúng lúc này trên tầng thượng xảy ra nổ lớn, không thể trì hoãn thêm được nữa, hai người chơi cưỡng ép kéo Giang Giang rồi đóng cửa xe lại, giọng cô từ bên trong truyền ra: "Anh tới khu Ngân Hà tìm tôi, tôi sống ở đó, khu Ngân Hà rất an toàn..."

Lời còn chưa nói hết thì âm thanh đã không nghe thấy nữa.

Từ Hoạch đứng ở mép đài quan sát, vẫy tay về phía phi thuyền từ xa, sau đó mới đi xuống theo cầu thang.

Lúc này những người chạy trốn từ trên lầu xuống đã đại bộ phận đi qua tầng giữa, trong hành lang cầu thang có thể nhìn thấy vài chiếc áo khoác, đôi giày bị vứt lại, phía dưới thỉnh thoảng truyền ra vài tiếng hô hoán, bất quá trong tiếng nổ và tiếng tầng trên cùng của tòa nhà bong tróc, rơi xuống thì gần như không thể nghe thấy.

"Mẹ ơi..." Có tiếng trẻ con khóc truyền ra từ sau cánh cửa cầu thang, Từ Hoạch đẩy cửa bước vào, phát hiện có một cậu bé đang ngồi sau cánh cửa, chân phải của cậu bé cong vẹo bất thường, trên quần còn có một dấu giày khá lớn.

Nhìn thấy Từ Hoạch, cậu bé buông tay đang nắm khung cửa ra lùi về sau một chút, sợ hãi nhìn anh, thậm chí không dám khóc thành tiếng.

"Đừng sợ." Từ Hoạch ngồi xổm xuống kiểm tra chân cậu bé, "Chuyện nhỏ thôi, nuôi dưỡng một thời gian là khỏi."

Cậu bé ngấn lệ trong mắt: "Chú không giết cháu sao?"

Từ Hoạch cười cười, "Tại sao chú phải giết cháu? Cháu đáng yêu như vậy."

Cậu bé nghe vậy càng sợ hãi hơn: "Người chơi ăn thịt người, bọn họ càng thích trẻ con đáng yêu..."

Ánh mắt Từ Hoạch trầm xuống, rồi nói: "Thích ăn kẹo không? Chú băng bó chân cho cháu, đưa cháu xuống dưới tìm mẹ nhé?"

Đây không phải vấn đề thích hay không thích, cậu bé chỉ có thể nhét cây kẹo mút vào miệng, đại khái chưa từng ăn qua loại hương vị kỳ diệu này, cậu bé nhấp nhấp rồi lại lấy ra nhìn.

Từ Hoạch nắn chân cậu bé cho thẳng, dùng băng gạc và miếng gỗ tạm thời tháo ra quấn lại, sau đó bế cậu bé lên.

Cậu bé bám lấy vai anh, đi được một đoạn mới nhỏ giọng nói: "Chú ơi, chú có thể đợi cháu ngủ say rồi mới giết cháu không? Cháu sợ đau."

"Chú không giết trẻ con..." Lời Từ Hoạch còn chưa nói hết, một thân hình nhỏ nhắn cao khoảng hơn một mét vừa hô "cứu mạng" vừa chạy về phía Từ Hoạch: "Chú cứu..."

Nửa câu còn lại vẫn còn trong cổ họng, Từ Hoạch đã một cước đá hắn bay ra ngoài, đối phương hất tung cửa cầu thang bay tới hành lang tầng lầu, sau khi rơi xuống đất "oa" một tiếng phun ra một ngụm máu.

"Chú..." Cậu bé giọng nghẹn ngào.

Từ Hoạch xoa xoa huyệt thái dương, nói với kẻ đang nằm bò dưới đất giả chết kia: "Tự mình đứng dậy, hay là tôi qua giúp anh?"

Kẻ vừa nãy còn thoi thóp chỉ có hơi thở ra không có hơi thở vào lập tức nhanh nhẹn bò dậy quay đầu bỏ chạy, Từ Hoạch dùng Dây Diều kéo người về, nhấc tới trước mặt cậu bé, "Hắn không phải trẻ con, chỉ là thấp thôi."

(Hết chương)