Chương 1015: Trò chơi và tạp văn
Hồ Duyệt mỉm cười: "Được rồi, vừa rồi chúng ta đã nghe các vị khách mời phát biểu, cũng nghe ý kiến của khán giả tại hiện trường. Nhưng hình như chúng ta vừa lạc đề một chút, thực ra trọng tâm của buổi thảo luận lần này là GTA, nhưng ban đầu các vị khách mời của chúng ta dường như đã nhắm vào 'trò chơi' nói chung."
"Vậy, để tránh hiểu lầm, chúng ta hãy đưa chủ đề trở lại với GTA. Đối với tựa game GTA này, các vị khách mời có ý kiến gì? Anh Mục Cương?"
"Blogger nổi tiếng" Viên Mục Cương hắng giọng: "Được, vậy chúng ta nói về game GTA. Rõ ràng tựa game này chứa lượng lớn nội dung giết người, bạo lực và tội phạm, điều này mọi người đều không phản đối chứ? Nó có tồn tại rủi ro hay không?"
"Nhà báo kỳ cựu" đứng về phía Trần Mạc là Trương Chí Bân lắc đầu: "Tôi cho rằng cách tiếp cận một chiều như vậy là không thể chấp nhận được. Ô tô cũng tiềm ẩn rủi ro, mỗi năm tai nạn giao thông cướp đi sinh mạng của rất nhiều người, vậy chẳng lẽ chúng ta cũng phải tẩy chay ô tô?"
"Sao có thể giống nhau được?" Viên Mục Cương cao giọng, "Ô tô là vật dụng thiết yếu trong cuộc sống của chúng ta, còn game có phải không?"
Trương Chí Bân sững người.
Trần Mạc cười: "Tôi không biết 'vật dụng thiết yếu' mà ông Viên định nghĩa cụ thể như thế nào. Vậy tôi xin hỏi lại, phim ảnh có phải là vật dụng thiết yếu không? Các chương trình truyền hình có phải là vật dụng thiết yếu không? Nếu theo cách nói của ông, thì tất cả các hoạt động giải trí tồn tại trên thế giới đều có thể bị cấm mà không ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của chúng ta, dù sao chúng ta cũng không chết đói; nhưng con người sống trên đời không chỉ có nhu cầu vật chất, không phải cứ không chết đói là được, chúng ta cần thỏa mãn nhu cầu tinh thần của mình. Trong Tháp nhu cầu Maslow, nhu cầu tinh thần là nhu cầu cấp cao hơn nhu cầu vật chất."
"Ông cho rằng game không phải là vật dụng thiết yếu trong cuộc sống, đó chỉ là quan điểm của ông. Giống như ông thấy người khác hút thuốc, uống rượu, ông cho rằng đó không phải là vật dụng thiết yếu nên yêu cầu họ bỏ, nào có đạo lý như vậy?"
Giáo sư Hứa lập tức tiếp lời: "Anh vừa nhắc đến nhu cầu tinh thần, tôi lại cho rằng thứ nhu cầu tinh thần anh nói là giả tạo, có hại! Quá đắm chìm trong thế giới game ảo sẽ khiến những người này không phân biệt được game và hiện thực, thậm chí phạm tội nhiều trong game, rồi ngoài đời thực cũng sẽ làm như vậy!"
Trần Mạc xòe hai tay: "Tôi cho rằng giáo sư Hứa đang nghi ngờ chỉ số thông minh của những người trưởng thành này. Pháp luật nước ta quy định những người đủ 18 tuổi và có tinh thần bình thường có đầy đủ năng lực hành vi dân sự. Cái gọi là 'năng lực hành vi dân sự đầy đủ' có nghĩa là họ có thể tự chịu trách nhiệm cho hành vi của mình, mà không cần xã hội hay người khác chỉ trích cách hành xử của họ. Suy nghĩ của giáo sư Hứa là một 'tâm lý làm cha mẹ', và còn muốn làm cha mẹ của tất cả người trưởng thành trên cả nước, tâm lý này rất không nên."
Hồ Duyệt nói: "Được rồi, quan điểm của ông Trần Mạc là, đã là người trưởng thành thì có quyền hưởng thụ giải trí. Tôi cho rằng điều này rất đúng. Hầu hết mọi người ở đây đều là người trưởng thành, chắc chắn chúng ta không muốn trong phạm vi pháp luật cho phép, mình tiến hành một số hoạt động giải trí, nhưng lại có người nói với chúng ta là không được."
"Tất nhiên tôi cũng hiểu ý của giáo sư Hứa, là nếu một trò chơi có tác hại cho xã hội, thì chúng ta vẫn không thể ngồi yên nhìn. Chúng ta tạm không bàn đến việc có nên 'ngồi yên nhìn' hay không, trước hết hãy nói về việc game GTA này rốt cuộc có tác hại hay không. Vừa rồi anh Mục Cương nhắc đến game này có rất nhiều nội dung bạo lực, tội phạm, ông Trần Mạc có đồng ý không?"
Trần Mạc gật đầu: "Tất nhiên."
Hồ Duyệt tiếp tục hỏi: "Vậy có nghĩa là, ông cho rằng những nội dung bạo lực và tội phạm này sẽ không gây ảnh hưởng xấu đến người chơi, đúng không?"
Trần Mạc nói: "Không những không có ảnh hưởng xấu, mà ngược lại còn có tác dụng tích cực."
"Bố hổ" Trần Bách Hựu hừ lạnh: "Nói bậy! Bạo lực và tội phạm sao có thể có tác dụng tích cực? Không thể vì anh là nhà thiết kế của trò chơi này, muốn kiếm tiền từ nó, mà đảo lộn trắng đen chứ?"
Trần Mạc cũng không tức giận: "Xin hỏi ông Trần Bách Hựu, vì ông rất tự hào về phương pháp giáo dục của mình, vậy xin hỏi khi ông dạy con, có để ý đến một số tạp văn được tuyển chọn trong sách giáo khoa Ngữ văn không?"
Trần Bách Hựu gật đầu: "Tất nhiên có."
Trần Mạc: "Những tạp văn này, như 'XX Chính Truyện', 'XX Tẩu', cái trước miêu tả cuộc đời sống u mê, tinh thần thắng lợi của một nông dân làm thuê phiêu bạt, cái sau miêu tả một người phụ nữ lao động dùng tiền mua bậc cửa, thần trí thất thường. Xin hỏi những bài viết này có tác dụng tích cực không?"
Trần Bách Hựu tự tin trả lời: "Tất nhiên là có! Đây là sự vạch trần tàn nhẫn xã hội cũ, nó phản ánh hiện thực xã hội sâu sắc! Nó khắc họa sâu sắc những đặc điểm phong kiến, bảo thủ, dung tục, thối nát của xã hội lúc bấy giờ, phơi bày cảnh sống lầ than của nhân dân thời xưa, là bảo vật văn hóa của chúng ta."
Trần Mạc gật đầu: "Vâng, GTA cũng vậy."
Trần Bách Hựu ngẩn người: "?"
Giáo sư Hứa tức đến run người: "Anh dám đem game sánh ngang với tạp văn? Vậy xin anh hãy giải thích xem, hai thứ này rốt cuộc giống nhau ở chỗ nào?"
Vốn dĩ bầu không khí trên sân khấu đã căng thẳng, nhưng khi Trần Mạc đưa ra luận điểm này, tất cả mọi người đều ngừng tranh cãi, tập trung nhìn vào Trần Mạc xem anh sẽ nói gì.
Các vị khách mời đối diện càng cảm thấy nắm được điểm yếu của Trần Mạc, chỉ chờ anh nói sai một câu, lập tức sẽ truy kích ráo riết.
Trần Mạc nhìn mọi người: "Có bao nhiêu người ở đây thực sự đã chơi GTA? Làm ơn giơ tay."
Người dẫn chương trình Hồ Duyệt và Trương Chí Bân đứng về phía Trần Mạc giơ tay, khán giả cũng có một số người chơi giơ tay, nhưng ba vị khách mời đối diện không ai giơ tay.
Trần Mạc lại nói: "Ai đã xem toàn bộ cốt truyện của GTA qua phát trực tiếp và các trang web video, làm ơn giơ tay."
Lần này số người giơ tay rõ ràng nhiều hơn, nhưng ba vị khách mời đối diện vẫn không ai giơ tay.
Bầu không khí có chút ngượng ngùng, thực ra ba vị khách mời đối diện không phải không muốn giơ tay, mà thực sự là chưa xem hết toàn bộ cốt truyện. Họ cũng không dám nói dối, lỡ đâu Trần Mạc tiện tay hỏi một câu khiến họ bí, thì lúc đó còn ngượng hơn?
"Bố hổ" Trần Bách Hựu phản đối: "Tôi chỉ xem phần đầu tội phạm đã cảm thấy rất khó chịu, nên mới không xem tiếp. Tôi cho rằng điều này không thể làm căn cứ phán xét, một trò chơi hay dở, chỉ cần xem một đoạn là đủ, không cần xem hết."
Trần Mạc cười: "Đừng vội, chờ tôi nói hết đã. Tôi không phải muốn mượn điều này để chất vấn nhận thức của mọi người về trò chơi này, nhưng dù sao không có điều tra thì không có quyền phát biểu, nếu mọi người thậm chí còn chưa xem xong cốt truyện, thì một số chi tiết tôi đã cài cắm trong game, tự nhiên mọi người cũng không biết, đúng chứ?"
"Vì vậy, mọi người hiểu sai ý đồ của trò chơi này, tôi thực sự cảm thấy rất đáng tiếc. Lần này tôi cũng hy vọng có thể dẫn dắt mọi người xem xét một số chi tiết đã được cài cắm sẵn trong game, để chúng ta hiểu rõ hơn về ý nghĩa sâu xa của trò chơi này."