Chương 11: Tuyên ngôn của Tân Quốc giáo học viện
Đường Tam Thập Lục đến hơi muộn.
Hắn quay về tiểu lâu lấy kiếm, vòng qua tịnh lang trúc hải thì đi tới, trong rừng đã đứng đầy người.
Mấy khóm mai sơn kia đã bị giẫm đạp đến mức hỗn loạn không chịu nổi, trên nền tuyết giữa đám người nằm thi thể của chủ giáo Xuyên Xuyên, cùng mấy giọt máu đỏ tươi.
Nhìn cảnh tượng này, hắn rất tự nhiên khép thanh Vấn Thủy Kiếm ra sau lưng, nhìn về một vị giáo tập hỏi: "Chuyện này là thế nào?"
Vị giáo tập kia sắc mặt tái nhợt, giọng run rẩy nói: "Nghe nói là vị giáo dụ bất kính với thánh nữ... cho nên..."
Đường Tam Thập Lực khẽ sửng sốt, hắn không biết Từ Hữu Dung cũng đã đến Quốc Giáo học viện, càng không ngờ chủ giáo Xuyên Xuyên lại là do nàng giết.
Hắn hỏi: "Thánh nữ đâu?"
"Nàng đã đi rồi." Vị giáo tập kia tưởng hắn không tin lời mình, vội vàng bổ sung: "Trần Lưu Vương cũng có mặt, đã làm chứng."
Đường Tam Thập Lực không hiểu vị niên thiếu vương gia mà mình không ưa nhất lại vì sao đến Quốc Giáo học viện, chẳng lẽ là hẹn gặp Từ Hữu Dung?
Hắn nhìn thi thể chủ giáo Xuyên Xuyên hơi nhướng mày nói: "Ra là vậy, vậy thì thật đáng chết."
Từ ngoài rừng truyền đến giọng của Tô Mặc Ngu, các giáo tập và học sinh vội vàng tản đi.
Trần Trường Sinh không biết từ lúc nào đã đến giữa trường.
Hắn nhìn thi thể chủ giáo Xuyên Xuyên, trầm mặc rất lâu.
Đường Tam Thập Lực hỏi: "Khi nào ngươi trở về li cung?"
Giáo tông, đương nhiên phải trở về li cung.
Khoảng thời gian này không thể cứ tiếp tục trì hoãn.
Khi Trần Trường Sinh trở về li cung, sẽ phải trực diện với vấn đề nội bộ Quốc giáo.
Cái chết của chủ giáo Xuyên Xuyên không khiến vấn đề này trở nên đơn giản hơn, mà chỉ khiến cách giải quyết vấn đề này trở nên đơn giản hơn.
Theo một ý nghĩa nào đó, Từ Hữu Dung đã thay Trần Trường Sinh đưa ra lựa chọn.
Tô Mặc Ngu đứng bên nói: "Quang Minh đại hội tối nay triệu tập."
Đường Tam Thập Lực nói: "Giáo Xu xử sẽ có phản ứng thế nào?"
Tô Mặc Ngu nói: "Viện trưởng Mao bế quan những ngày này, Giáo Xu xử do ba vị Hồng Y Chủ Giáo nghị sự."
Đường Tam Thập Lực nói: "Đều là người của phe đó?"
Tô Mặc Ngu nói: "Đúng vậy."
Đường Tam Thập Lực trầm mặc một lát, nói: "Vậy thì không thể chọn từ trong bọn họ."
Trần Trường Sinh và Tô Mặc Ngu đều hiểu ý hắn.
Mao Thu Vũ cách phá cảnh nhập thần thánh đã rất gần, hoặc vài chục ngày, thậm chí có thể ngắn hơn sẽ thành công.
Theo cách làm lâu nay của Quốc giáo, lúc đó Mao Thu Vũ sẽ có thánh danh chính thức, địa vị càng thêm tôn sùng, nhưng không thể tiếp tục đảm nhiệm Anh Hoa Điện đại chủ giáo cùng bất kỳ chức vụ thực quyền nào.
Nguyên nhân bên trong, ai cũng hiểu được.
Vấn đề ở chỗ, vị trí quan trọng nhất là đại chủ giáo Anh Hoa Điện rốt cuộc sẽ do ai kế nhiệm.
"Nếu loại trừ ba vị Hồng Y Chủ Giáo tư lịch cực kỳ lão luyện kia, thì người có tư cách nhất để chấp chưởng Giáo Xu xử chính là viện trưởng Trang."
Nghe câu này, Trần Trường Sinh và Đường Tam Thập Lực đều trầm mặc.
Viện trưởng Trang mà Tô Mặc Ngu nhắc tới, chính là viện trưởng hiện tại của Thiên Đạo viện, Trang Chi Hoán.
Thiên Đạo viện có địa vị rất cao trong Quốc giáo, cảnh giới, tư lịch của Trang Chi Hoán đều không thiếu, mà lâu nay cực kỳ được Mao Thu Vũ coi trọng.
Tuy Giáo Xu xử thuộc thế lực phái cũ, nhưng những năm này Trang Chi Hoán biểu hiện khá khách quan trung lập, đối với sự vụ li cung giao phó chấp hành rất đắc lực.
Bất luận nhìn từ góc độ nào, ông đều là người kế nhiệm tốt nhất của Mao Thu Vũ, Trần Trường Sinh cũng không thể phản đối.
Nhưng tất cả mọi người đều biết, nhi tử ruột của ông là Trang Hoán Vũ đã chết như thế nào.
Đường Tam Thập Lực muốn phản đối, lại không thể nói ra khỏi miệng, bởi vì Trang Chi Hoán là hảo hữu của cha mẹ hắn, lúc đầu hắn đến Kinh Đô vẫn luôn chịu sự chiếu cố của đối phương.
Trần Trường Sinh mang theo Tiết Nghiệp Cẩn rời khỏi Quốc Giáo học viện, Đường Tam Thập Lực thì ở lại xử lý những chuyện tiếp theo.
Hắn phái người đưa thi thể chủ giáo Xuyên Xuyên đến Giáo Xu xử, sau đó triệu tập toàn thể giáo tập cùng học sinh của Quốc Giáo học viện lại.
Tô Mặc Ngu lấy ra một tờ giấy hơi cũ đưa cho Đường Tam Thập Lực.
Đây là một bản danh sách được viết từ ba năm trước.
Đường Tam Thập Lực nhìn những cái tên trên giấy, nói: "Vì sao chuyện đắc tội người ta lúc nào cũng là ta làm?"
"Bởi vì ngươi giỏi đắc tội người, không sợ đắc tội người." Tô Mặc Ngu rất nghiêm túc giải thích: "Mà ngươi còn thích làm loại chuyện này."
Đường Tam Thập Lực nghĩ ngợi, nói: "Lời này nghe tuy hỗn đản, nhưng ngẫm kỹ lại, quả thật có mấy phần đạo lý."
Các giáo tập cùng học sinh Quốc Giáo học viện đứng trên quảng trường đá trước cổng viện, nghe đoạn đối thoại này, lòng rất căng thẳng.
Giáo tông đại nhân từng đến Quốc Giáo học viện, thánh nữ giết chết giáo dụ, nhìn thế nào, hôm nay Quốc Giáo học viện cũng phải xảy ra chuyện lớn.
Phó viện trưởng Tô và viện giám đại nhân đã lâu không gặp, tiếp theo lại muốn làm gì đây?
Đường Tam Thập Lực bắt đầu đọc tên theo danh sách.
"Trương Lâm Thao."
"Hoàng Tắc Thành."
"Hà Thụ Vũ."
"Quách Tâm."
"Lữ Hữu."
...
...
Những giáo tập và học sinh được Đường Tam Thập Lực gọi tên bước ra khỏi đám đông, sắc mặt tái nhợt, rất căng thẳng.
Ba năm trước vào lúc Quốc Giáo học viện nguy hiểm nhất, bọn họ đã chọn rời đi, sau đó, lại được Giáo Xu xử phê chuẩn quay về.
Bọn họ không biết Đường Tam Thập Lực sẽ xử lý mình thế nào.
"Đi đi, còn đứng ngẩn ra đó làm gì?"
Đường Tam Thập Lực đột nhiên cảm thấy hơi vô vị, nói: "Sau này đừng để ta gặp lại các ngươi ở Quốc Giáo học viện."
Mười mấy giáo tập và học sinh kia cúi đầu đi về phía ngoài viện, vẻ mặt ủ rũ, dẫu có không cam lòng, lại nào dám biểu hiện ra ngoài.
Đường Tam Thập Lực đột nhiên nghĩ đến một chuyện, nói: "Giáo tập ngày mai nhớ đem toàn bộ bổng ngân đã thu trả lại."
Nghe câu này, mấy vị giáo tập đang đi về phía cổng viện không khỏi chân mềm nhũn.
Một học sinh bị đuổi rốt cuộc không nhịn được, phẫn nộ bất bình nói: "Vậy học phí của chúng tôi có trả lại không?"
Đường Tam Thập Lực nhìn vị học sinh kia mỉm cười nói: "Nếu ngươi dám nhận."
Mấy vị giáo tập giật mình, vội vàng bắt lấy vị học sinh kia, kéo ra ngoài viện, sợ chậm thêm chút nữa Đường Tam Thập Lực sẽ đổi ý.
Bách Hoa hẻm ngoài Quốc Giáo học viện, ngày thường đã rất náo nhiệt, hôm nay lại càng có rất nhiều dân chúng đến xem.
Nhìn những giáo tập và học sinh bị đuổi khỏi Quốc Giáo học viện với vẻ chán nản, đặc biệt là hai đứa nhỏ tuổi còn không ngừng khóc lóc, không khỏi sinh ra chút đồng tình.
Đường Tam Thập Lực làm việc xưa nay không chừa đường lui, sao có thể quên những chi tiết này, từ lâu đã phái một vị giáo tập ăn nói lưu loát đứng trước cổng viện lớn tiếng kể rõ nguyên do khai trừ những giáo tập và học sinh này, đem câu chuyện xảy ra lúc Quốc Giáo học viện bị vây ba năm trước kể ra sống động như thật.
Ánh mắt dân chúng nhìn về phía những giáo tập học sinh kia lập tức thay đổi, có người thậm chí vừa mắng vừa nhổ nước bọt về phía bọn họ.
Những giáo tập và học sinh kia sau này ngày tháng sẽ thê lương thế nào, Đường Tam Thập Lực không mấy quan tâm.
Hắn vô cùng rõ ràng, bất luận là năm nhà còn lại trong Thanh Đằng Lục Viện, hay những học viện bình thường khác, đều tuyệt đối không dám thu nhận những người này nữa.
Hắn quan tâm hơn là, Quốc Giáo học viện bây giờ có còn là Quốc Giáo học viện của ba năm trước hay không, có còn là Quốc Giáo học viện mà hắn và Trần Trường Sinh muốn nhìn thấy hay không.
Cổng viện đóng chặt, cách ly tiếng mắng chửi và bàn tán ở Bách Hoa hẻm bên ngoài, học viện tuyết bay lất phất vô cùng yên tĩnh.
Hơn trăm giáo tập và học sinh đứng trong tuyết, bất động.
Nhìn cảnh tượng này, Đường Tam Thập Lực có chút hài lòng.
"Mấy năm trước khi giáo tông đại nhân bước vào Bách Hoa hẻm, nơi này rất yên tĩnh, bốn chữ Quốc Giáo học viện hoàn toàn bị dây Thanh Đằng che lấp, trong trường càng là khắp nơi cỏ hoang, đâu đâu cũng là tường đổ gạch vụn, so với bên ngoài còn yên tĩnh hơn, nói đúng hơn là chết lặng, Quốc Giáo học viện lúc đó, kỳ thực chính là một tòa phần mộ."
Hắn nhìn các giáo tập và học sinh nói: "Sau này Lạc Lạc điện hạ, Hiên Viên Phá, rồi đến ta, lần lượt đến nơi này, nơi này mới dần dần có sinh khí, ta có thể không chút hổ thẹn mà nói, chính là giáo tông đại nhân và chúng ta đã thay đổi tất cả những điều này, khiến Quốc Giáo học viện có được tân sinh."
Tô Mặc Ngu nghĩ đến những câu chuyện mấy năm trước, cũng có chút cảm khái.
Đường Tam Thập Lực tiếp tục nói: "Đã là tân sinh, vậy tự nhiên không phải là cái cũ."
Các giáo tập và học sinh ngẩn người nhìn hắn, không hiểu lời này của hắn có ý gì.
"Ta hy vọng các ngươi hiểu một điểm."
Vẻ mặt Đường Tam Thập Lực bình tĩnh mà kiên định.
"Quốc Giáo học viện bây giờ, so với Quốc Giáo học viện mấy chục năm trước kia... không có bất kỳ quan hệ nào." (Còn tiếp)