Chương 22: Nhiệm Vụ Đơn Giản
Ban ơn không mong báo đáp, thậm chí không muốn để người đời biết, cam tâm gánh vác mọi tội lỗi, dù phải trầm luân muôn kiếp, đó là thánh nhân.
Trần Trường Sinh là Giáo Tông, Giáo Tông đương nhiên là thánh nhân, vấn đề ở chỗ, hắn không muốn làm thánh nhân, chỉ muốn làm một người tốt.
Nhưng người tốt nhất định phải có báo đáp tốt.
Trần Trường Sinh chấp niệm với điều này, là vì hắn đã thấy quá nhiều phản ví dụ.
Thiên Hải Thánh Hậu cùng Thương Hành Chu có thể gọi là dã tâm gia hoặc âm mưu gia, tóm lại không thể dùng hai chữ người tốt để hình dung.
Sư thúc của Giáo Tông là người tốt, cho nên ông ấy sống khổ cực nhất, hơn nữa bất luận trận chiến kia kết cục ra sao, ông ấy đều phải chết.
Biệt Dạng Hồng cũng đã chết, Vương Phá cũng mấy lần suýt chết, người tốt quả nhiên không dễ sống lâu.
Khó trách Tô Ly không muốn làm một người tốt.
Trần Trường Sinh nói: "Ta tận mắt nhìn Biệt Dạng Hồng chết."
Mao Thu Vũ có chút cảm khái.
Trần Trường Sinh tiếp tục nói: "Ta muốn làm người tốt, lại còn muốn có báo đáp tốt, chỉ dựa vào bản thân ta rất khó làm được, ta cần người giúp."
Có rất nhiều người đang giúp hắn, như Đường Tam Thập Lục, như Tô Mặc Ngu, như Lạc Lạc, như Từ Hữu Dung.
Ngay lúc nãy, trước cùng một khung cửa sổ, Từ Hữu Dung đã cùng Mao Thu Vũ nói chuyện rất lâu, thuyết phục ông không cần làm gì.
Nhưng trong mắt Trần Trường Sinh, như vậy là chưa đủ.
Hắn nhìn Mao Thu Vũ, nghiêm túc nói: "Ta cần ngài giúp ta."
Khác với Từ Hữu Dung, yêu cầu của hắn vô cùng đơn giản, lý do cũng vô cùng đơn giản.
Hắn xin Mao Thu Vũ giúp cho người tốt trên thế gian đều được báo đáp tốt.
Trôi nổi giữa thế gian, có tội hay không rất khó phán định, tiêu chuẩn phán đoán tốt xấu lại thật sự đơn giản như vậy sao?
Mao Thu Vũ nhìn vào mắt hắn, giọng trầm sâu hỏi: "Nếu ta không đồng ý với cách nghĩ của ngài, ngài sẽ làm gì?"
"Không biết."
Trần Trường Sinh nghiêm túc suy nghĩ một lát, ngượng ngùng nói: "Thật sự không biết."
Đây không phải sự lặp lại đơn giản, cũng không phải nhấn mạnh ngữ khí, mà là hắn thật sự nghĩ không ra, nếu là như vậy, bản thân nên làm gì.
Mao Thu Vũ yên lặng nhìn vào mắt hắn, chợt nói: "Được."
Đây là một câu trả lời rất đơn giản.
Trần Trường Sinh ngẩn ra một chút, sau đó vui vẻ cười lên.
Mao Thu Vũ cũng cười lên.
Mấy năm không gặp, Giáo Tông bệ hạ vẫn là thiếu niên đơn giản như ngày xưa.
……
……
Khi đó ở Thiên Thư Lăng, sau khi Trần Trường Sinh cùng Từ Hữu Dung gặp vị Bi Thị tên Kỷ Tấn kia, đã từng có một phen đối thoại.
Hắn nói nàng là người tốt, nàng nói hắn cũng là người tốt.
Đây không phải bọn họ muốn kéo giãn khoảng cách, mà là sự đánh giá chân thành dành cho đối phương.
Nhưng đó không phải mục tiêu tinh thần mà Từ Hữu Dung theo đuổi.
Thiện ác thị phi không có bất kỳ quan hệ gì với đại đạo.
Nếu không gặp được Trần Trường Sinh, có lẽ nàng sẽ đối với thế gian này lãnh đạm hơn một chút, cao cao tại thượng hơn một chút.
Giống như Thiên Hải Thánh Hậu vậy.
Đương nhiên dù gặp được Trần Trường Sinh, nàng cũng không cho rằng mình là người tốt theo nghĩa thông thường. Ví như chuyện trước mắt này, Trần Trường Sinh chỉ vì câu chuyện của Tuân Mai mà có chút xúc động, thuần túy xuất phát từ thiện ý mà làm, nàng lại còn muốn từ đó thu được chút lợi ích.
Rừng cây trong Thiên Thư Lăng phủ một lớp sương tuyết mỏng, nhìn qua tựa như rừng ngọc.
Trên tấm Chiếu Tình Bi màu đen cũng còn vương vài bông tuyết, nhìn qua càng giống bản dập, mang vẻ đẹp động lòng khác hẳn ngày thường.
Từ Hữu Dung rời tầm mắt khỏi Chiếu Tình Bi, đặt lên người đối phương, thản nhiên nói: "Khi đó ta cùng Trần Trường Sinh đã từng hứa với ngươi, sẽ để ngươi rời khỏi Thiên Thư Lăng, hiện tại chính là lúc chúng ta thực hiện lời hứa, ngươi thấy thế nào?"
Vị Bi Thị tên Kỷ Tấn kia trên vai cũng phủ tuyết, rõ ràng đã đợi ở đây rất lâu.
Nghe lời Từ Hữu Dung, Kỷ Tấn vô cùng kích động, nhưng trong mắt lại sinh ra chút sợ hãi: "Thật sự có thể sao?"
Thiên Thư Lăng là nơi thần thánh nhất đại lục, quy củ tự nhiên cũng nghiêm ngặt nhất.
Tu hành giả phải phát huyết thệ cả đời không ra khỏi Thiên Thư Lăng, mới có thể trở thành Bi Thị, có được đặc quyền lúc nào cũng được xem bia.
Mấy nghìn năm qua, chỉ có Tô Ly từng cưỡng ép mang hai vị Bi Thị rời khỏi Thiên Thư Lăng, chưa từng xuất hiện tình huống Bi Thị còn sống rời đi.
Từ Hữu Dung bình tĩnh nói: "Ta là Thánh Nữ, Trần Trường Sinh là Giáo Tông, lời chúng ta nói, chính là quy củ."
Kỷ Tấn có chút bất an nói: "Nhưng triều đình Đại Chu bên kia?"
Từ Hữu Dung nói: "Đêm qua, hoàng đế Đại Chu đã hạ thánh chỉ."
Kỷ Tấn lúc này mới tin chắc mình thật sự có thể rời đi.
Thân thể hắn run rẩy, quỳ xuống đất tuyết, dập đầu với Từ Hữu Dung một cái.
Sự tự phong bế nhiều năm trước cùng những năm tháng giam cầm sau đó, còn có sự hối hận ngày đêm gặm nhấm đạo tâm, trong khoảnh khắc này đều biến thành cuồng hỷ.
Nhưng thứ theo sau lại là bâng khuâng cùng bất an.
Hắn đã sống ở Thiên Thư Lăng nhiều năm như vậy, thật sự có thể rời đi sao? Chẳng lẽ mình cứ thế mà rời đi?
Từ Hữu Dung không cho hắn quá nhiều thời gian để cảm thương, nói: "Những Bi Thị còn lại ai muốn rời đi, cũng có thể."
Kỷ Tấn hoàn hồn, nói: "Đa tạ ân đức của Thánh Nữ và Giáo Tông bệ hạ, ta lập tức đi thông báo cho bọn họ."
Từ Hữu Dung từ trong tay áo lấy ra một phong thư đưa qua, nói: "Ngươi giúp ta mang một phong thư."
Kỷ Tấn đến từ Hoài Viện phương Nam, sau khi rời khỏ