Chương 1128: Xuất Kiếm Và Thu Kiếm
(Cập nhật hơi muộn một chút, nhưng chương này là sáu nghìn chữ. ??Đúng vậy, không nhìn nhầm đâu, sáu nghìn. Đừng hỏi tôi tại sao... Làm người mà, vui vẻ là quan trọng nhất.)
……
……
"Chúng tôi không thích Hắc Bào, không phải vì năm đó hắn cướp mất hào quang của đồng bạn đã chết, mà vì trong những cuốn thoại bản của nhân tộc xem hồi nhỏ cùng những vở kịch ở Tuyết Lão Thành, bộ mặt của kẻ phản bội đều rất khó coi, mà hắn chính là kẻ phản bội vô sỉ nhất trong một nghìn năm này. Nhưng tôi phải thừa nhận năng lực của hắn, tán thưởng sự sắp đặt lần này của hắn."
Thanh âm của Yên Chi Sơn Nhân vang vọng giữa dạ nguyên hoang vu.
"Giết chết Tiêu Trương không đủ để thay đổi cục diện thiên hạ, nhưng nếu giết luôn cả Giáo Tông cùng Thánh Nữ của nhân tộc, thì lịch sử về sau có lẽ sẽ trở nên rất khác biệt."
Rốt cuộc vẫn xảy ra chút vấn đề, bọn họ không ngờ dưới áp lực kinh khủng mà mình tạo ra, Tiêu Trương vậy mà lại phá cảnh sớm.
Tuy vừa mới phá cảnh, đối với việc nắm giữ vận dụng Thiên Địa Pháp Tắc còn chưa đủ thuần thục, nhưng đã đủ để hắn liều mình trọng thương giết ra khỏi trùng trùng vây kín.
Ít nhất bây giờ hắn vẫn còn sống.
Bất quá Trần Trường Sinh cùng Từ Hữu Dung vẫn đến, như vậy rất tốt, vô cùng tốt.
Thảo nguyên dưới màn đêm vô cùng yên tĩnh, tinh quang tỏa ra mùi vị u lãnh.
Thổ Tôn từ sau lưng Trần Trường Sinh thò đầu ra, hướng về phía hắc ảnh khổng lồ nơi xa nhếch miệng lộ ra hàm răng nanh trắng sáng.
Nó muốn