Chương 709 Vương Phá phá cảnh(hạ)

⏱ ~7 min read

Chương 709 Vương Phá phá cảnh(hạ)

Từ Thiên Lương đến Vấn Thủy, từ Thiên Nam đến Ma Vực, từ thành Tầm Dương đến Kinh Đô, từ miếu Đàm Giá đến phố Tuyết, Vương Phá vẫn luôn chuẩn bị ra đao.
Một đao này hắn tích lũy nhiều năm, là để chém ra một con đường thông giữa tinh không và đại địa, chém đứt đạo ngưỡng cửa kia.
Thiết Thụ cảm nhận rất rõ ràng, ý đao của Vương Phá sau khi leo lên đỉnh cao, không hề tạm lắng xuống, mà vẫn tiếp tục tăng lên, đồng thời mơ hồ phát sinh một ít biến hóa khó hiểu.
Vương Phá đã sớm tu luyện đến Tụ Tinh Đỉnh Phong, còn tiếp tục tăng lên, không phải phá cảnh thì là cái gì?
Một tiếng kêu thê lương vang vọng hai bờ sông Lạc.
Thân ảnh Thiết Thụ biến mất trước mắt Vương Phá – không phải thật sự biến mất, mà giữa mây tuyết và mặt băng, đâu đâu cũng là thân ảnh của hắn.
Khí tức trời đất cùng quy tắc pháp lý ẩn giấu trong đó, bị thân ảnh của hắn dẫn động, đóa hoa vô hình mang ánh kim loại kia, từ trên trời giáng xuống, đem đao của Vương Phá bao phủ ở giữa.
Hắn dùng trời đất để trói buộc ý đao của Vương Phá.
Đóa hoa kia nở rộ giữa trời đất, chính là thân hình hắn hiện ra mang theo phẫn nộ, cùng với đôi tay phát ra hàn quang!
Thiết Thụ khai hoa, hoa nở vạn đóa, mỗi đóa mỗi cánh, đều đại diện cho quy tắc pháp lý của trời đất, vô cùng cường đại.
Vương Phá nếu muốn sống sót, hoặc là nhìn thấu những quy tắc pháp lý này, hoặc là, chính diện đột phá.
Hắn tu đạo bất quá mấy chục năm, làm sao có thể nhìn thấu thủ đoạn mà Thiết Thụ đã nấu chín bằng năm tháng dài đằng đẵng.
Ý đao của hắn cho dù có tăng lên thế nào, cũng không thể vào lúc này, chém phá một kích ẩn chứa thiên địa pháp lý này của Thiết Thụ được.
Vậy hắn nên làm gì?
Ý đao của Vương Phá sắc bén dựng lên, phá thể mà ra.
Một tiếng khẽ vang, cánh tay trái của hắn đứt rời, hướng về bầu trời bay đi.
Một vệt máu tươi, xuất hiện trong thế gian đơn điệu ngoài trắng xóa ra thì không còn màu sắc nào khác.
Mây trên bầu trời cùng tuyết bay loạn xạ, trong nháy mắt, bị tô điểm thêm một vệt màu sắc diễm lệ.
Đầy trời huyết sắc, chói mắt khiếp người, giống như nham thạch nóng chảy đang cuộn trào, lại giống như mai rơi mục nát, muốn đem hết thảy thiêu đốt sạch sẽ, muốn đem hết thảy ô nhiễm.
Trong những huyết sắc ấy, có một loại khí tức khiến người ta cực độ sợ hãi, vạn phần kính sợ tồn tại.
Nơi nào đó trên bầu trời truyền đến một tiếng quát giận dữ mang theo ý khó có thể tin nổi, đó là thanh âm của Thiết Thụ.
Từ khoảnh khắc Vương Phá tự chặt đứt một cánh tay, cánh tay của hắn chính là đao của hắn, máu tươi của hắn chính là đạo của hắn, vậy hắn dùng chính là ý đao gì?
Vì sao đạo ý đao này lại cường đại như thế, kinh khủng như thế, lại có thể nhẹ nhàng đột phá quy tắc pháp lý trời đất?
Nếu như Giáo Tông hoặc Thương Hành Chu ở đây, hoặc có thể nhìn ra.
Đạo ý đao này tên gọi Thiêu Thế, chính là Lưỡng Đoạn Đao Quyết năm đó của Chu Độc Phu.
Tu đạo đến cuối cùng, thường hay chung đường quy nhất, nhưng Vương Phá lúc này dùng ra ý đao Lưỡng Đoạn, lại không hề liên quan gì đến câu nói này.
Trước đó bên bờ sông Lạc, Trần Trường Sinh đem sự lĩnh ngộ của mình đối với Lưỡng Đoạn Đao giảng cho hắn nghe, hắn chỉ tùy tiện nghe qua, không hề để ý.
Nhưng, hắn thật sự có thể hoàn toàn không để ý sao?
Đương nhiên không thể nào.
Chu Độc Phu là cường giả dưới bầu trời sao được cả thiên hạ công nhận, hắn dùng đao.
Vương Phá là danh gia đao đạo cường đại nhất sau Chu Độc Phu được cả thiên hạ công nhận, cũng dùng đao.
Bất luận hắn thừa nhận hay không, kháng cự hay không, đao đạo của Chu Độc Phu, vẫn luôn ảnh hưởng đến tu hành của hắn.
Chỉ cần cái tên này tồn tại, chỉ cần Lưỡng Đoạn Đao vẫn còn tồn tại, loại ảnh hưởng này vẫn luôn tồn tại.
Hắn biết rất rõ, hôm nay dùng ra ý đao Lưỡng Đoạn, cho dù có thể tạm thời phá vỡ một kích thiên địa pháp lý của Thiết Thụ, tương lai cũng nhất định sẽ tạo thành ảnh hưởng cực lớn đối với tu hành đao đạo của mình.
Nhưng hắn vẫn một đao chém xuống.
Nếu chỉ là kế thừa, một đao này vẫn không đủ để chém phá đóa hoa của Thiết Thụ.
Nhưng một đao này của hắn, trước tiên chém chính là bản thân mình.
Một đao này của hắn, đến từ Chu Độc Phu, chém lại chính là ảnh hưởng của Chu Độc Phu đối với hắn cùng tất cả những người học đao ở đời sau.
Đây không phải kế thừa, cũng không phải truyền thừa, mà là tiếp nhận, rồi sau đó vứt bỏ.
Trên thế gian không ai có thể làm được điểm này.
Cho dù là Vương Phá, cũng cần tự chặt đứt một cánh tay.
Nhưng theo cánh tay của hắn bay về phía bầu trời, tất cả sương mù trong lòng hắn đã bị đuổi tan, bóng tối biến mất, trước mắt hắn, một mảnh sáng tỏ trong suốt.
Sau đó, một đao này của hắn tiếp tục chém về phía đóa hoa do Thiết Thụ khai ra.
Thế là, đầy trời lưu tương, hoa rơi như bùn.
……
……
Đạo tâm của Vương Phá bình tĩnh chưa từng có, máu tươi vung vãi ra bốn phía, lại vô cùng nóng rực, hòa tan tuyết trên không trung cùng băng trên mặt sông.
Thanh thiết đao của hắn mang theo máu tươi của chính mình, phá vỡ những cánh hoa đại diện cho quy tắc pháp lý trời đất kia, đi đến trước mặt Thiết Thụ.
Đao vẫn chưa ra khỏi vỏ, nhưng ý đao đã xuyên thấu giữa trời đất.
Những ý vị hủy thiên diệt địa kinh khủng kia, những khí tức quả quyết, lãnh đạm kia, đã biến mất không còn tung tích, chỉ còn lại chính hắn.
Như tuyết sơn, như thanh tùng, không thể rung chuyển.
Nếu như lúc này, thiết đao của hắn đã ra khỏi vỏ, hoặc có lẽ hắn thật sự có thể chiến thắng Thiết Thụ.
May thay, đao của hắn vẫn chưa thể ra khỏi vỏ.
Thiết Thụ biết, đây là cơ hội mà mình nên nắm lấy.
Một trận chiến sông Lạc hôm nay, thiên phú cùng khí phách mà Vương Phá biểu hiện ra, thật sự vượt xa tưởng tượng của hắn, khiến hắn chấn động dị thường.
Nhưng cho dù Vương Phá khó có thể tin nổi đột phá đạo ngưỡng cửa kia, Thiết Thụ vẫn kiên tin mình sẽ nhẹ nhàng giành được thắng lợi cuối cùng.
Bởi vì hắn đã sớm nhìn ra vấn đề của Vương Phá.
Vương Phá tích đao thời gian quá dài.
Thời gian đầy đủ, thế đã đủ, nhưng mà, lại thường sẽ mang đến một ít vấn đề mới mà ngay cả bản thân ngươi cũng không ngờ tới.
Tỷ như đao của hắn lúc này vẫn còn ở trong vỏ, hơn nữa vỏ đao đã cong oặt.
Hắn muốn ra đao, sẽ phiền toái hơn so với trước kia một chút, chậm một chút.
Cho dù chỉ là khoảnh khắc tia chớp rơi xuống, cũng đủ để thay đổi kết cục của trận chiến này.
Trong tiếng rít lạnh lẽo, thân ảnh Thiết Thụ hiện ra trên mặt sông Lạc, giữa vạn hoa tùng, một chưởng vỗ về phía đỉnh đầu Vương Phá.
Giống như lúc ban đầu.
Vương Phá dường như không biết đao của mình còn ở trong vỏ, tiếp tục động tác vung đao, thần tình bình tĩnh, thậm chí có chút ngốc trệ.
Đột nhiên, giữa trời đất vang lên một thanh âm cực kỳ nhẹ.
Đó là một tiếng "bạch" nhẹ nhàng.
Nghe lại giống như lá vàng ở miếu Đàm Giá bị gió thổi qua, còn có chút giống như tuyết đọng trên phố dài bị người ta giẫm lên.
Không, dường như là có thứ gì đó bị phá vỡ.
Là tầng băng bị nhiệt khí hòa tan làm mỏng đi, là hàng hàng liễu lạnh bị dư âm chặt đứt bên bờ đê!
Là bình bạc vỡ tan, thiên quân vạn mã!
Là hàn băng cuối cùng cũng phá, xuân ý đầy núi!
Là chữ "phá" của phá cảnh.
Là chữ "phá" của Vương Phá.
Vương Phá phá cảnh!
Thiết đao phá vỏ mà ra, chém về phía Thiết Thụ!
……
……
Đây đương nhiên là một đao cường đại nhất trong đời Vương Phá.
Trời đất nhất định phải làm ra chút phản ứng vì điều này, lấy đó bày tỏ chút kính ý.
Tuyết rơi từ trong mây đột nhiên ngừng lại.
Trên tầng băng mặt sông Lạc xuất hiện vô số vết nứt, biến thành mấy ngàn tảng băng nổi dày nặng.
Những tảng băng nổi kia không ngừng nhô lên, rồi lại hạ xuống, phảng phất như bên dưới ẩn giấu một con cự thú nóng nảy.
Kỳ thực đó là nước sông bị khí tức trời đất quấy nhiễu, không ngừng cuồn cuộn chảy xiết.
Không biết đã qua bao lâu, hết thảy lại trở nên tĩnh mịch.
Vương Phá nắm thiết đao, nhìn về phía xa hơn mười dặm.
Cánh tay đứt của hắn không biết đã đi về nơi nào, toàn thân máu tươi, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt lại vô cùng yên tĩnh.
Cách hơn mười dặm, Thiết Thụ đứng trên mặt băng, dường như muốn nói gì đó, cuối cùng lại chỉ lắc đầu.
Hắn ngã về phía sau, rơi xuống dòng sông đầy băng vụn cùng cành liễu khô, cứ thế mà chết đi.