Chương 27: Hoang Cổ Cấm
Vũ trụ bao la, tinh không vô ngần, nhiều nhà khoa học suy đoán rằng Địa Cầu có thể là nơi khởi nguồn duy nhất của sự sống.
Trong mấy chục năm qua, nhân loại đã tiến hành vô tận suy tưởng, cũng phóng lên không vô số tàu thăm dò vũ trụ, muốn tìm kiếm sự sống ngoài hành tinh. Thế nhưng tinh không sâu thẳm, vũ trụ khó lường, giống như một nghĩa địa khô tịch, lạnh lẽo vắng vẻ, là cái lạnh và bóng tối vĩnh hằng, căn bản không dò xét được bất kỳ tín hiệu sự sống nào.
Vũ trụ thực sự quá rộng lớn, căn bản không có tận cùng, với trình độ khoa học kỹ thuật hiện nay của nhân loại mà phóng tàu thăm dò vũ trụ, cho dù có thể thoát khỏi lực hút của hệ sao, không ngừng nghỉ bay tiếp mấy trăm vạn năm, mấy ngàn vạn năm, cũng khó mà đến được bến bờ bên kia của tinh không.
Có lẽ, hôm nay có thể viết lại lịch sử khám phá tinh không rồi, đã có con người đến được đầu bên kia của tinh không, vượt qua khoảng cách mấy chục, hàng trăm năm ánh sáng, trải qua hành trình cực hạn của nhân loại.
Chỉ là tất cả những điều này khó mà được nhân loại trên Địa Cầu biết đến, sẽ không có ai tin, càng không có ai hoan hô và chúc mừng.
Chín cỗ long thi khổng lồ kéo theo Thanh Đồng Cổ Quan, đã đến bến bờ bên kia của tinh không, xuyên vào mảnh tinh vực nơi Bắc Đẩu Thất Tinh tọa lạc!
Cũng chính vào lúc này Diệp Phàm tỉnh táo trở lại, bàn tay rời khỏi cỗ quan trong quan phủ đầy rỉ đồng xanh, mấy trăm cổ tự khắc sâu vào tâm điền của hắn, tối nghĩa khó hiểu, thâm ảo khó lường, giống như vĩnh viễn cũng không thể xóa đi, cho đến lúc này thần âm huyền ảo mới hoàn toàn biến mất.
Đại đạo chí giản, tiếc chữ như vàng, tất cả kết thúc, tựa như phồn hoa rơi rụng hết, bình đạm trở về chân thật.
Diệp Phàm ngẩn ngơ xuất thần, tự nói: "Đạo trời bớt chỗ dư để bù chỗ thiếu..."
"Diệp Phàm cậu không sao chứ?" Bàng Bác quan tâm hỏi.
"Tớ không sao."
Trong quá trình này Thanh Đồng Cự Quan thủy chung rung lắc dữ dội, tất cả mọi người đều cảm thấy trời xoay đất chuyển, mọi người biết Cửu Long Lạp Quan cuối cùng sắp đến điểm cuối.
Giờ khắc này, những hình khắc đồng hoang cổ trên vách quan bừng nở thần huy, chống đỡ một mảnh màn sáng mông lung, triệt tiêu một luồng xung kích không thể tưởng tượng, cự quan cuối cùng chậm rãi ổn định trở lại.
Trong tiếng chấn động ầm vang cuối cùng, nắp của Thanh Đồng Quan Quách lệch khỏi vị trí, nặng nề trượt sang một bên, đồng quan lật đổ trên mặt đất.
"Ánh sáng!"
"Tớ nhìn thấy ánh sáng!"
"Là thế giới ánh sáng quen thuộc!"
Rất nhiều người trong Thanh Đồng Cự Quan nhịn không được kêu lớn, trước mắt không còn là sự u ám trên Huỳnh Hoặc Cổ Tinh cùng cảnh hoang lương đầy màu máu. Không khí trong lành phả vào mặt, thậm chí còn mang theo hơi thở của bùn đất cùng hương thơm của hoa cỏ, khí tức tự nhiên tràn ngập xung quanh, bên ngoài là một thế giới ánh sáng tràn đầy sức sống mãnh liệt.
Tất cả mọi người đều đứng dậy, nhanh chóng xông ra ngoài cự quan, cảnh tượng trước mắt, một mảnh rực rỡ tráng lệ cùng tú mỹ.
Giờ khắc này, bọn họ đang đứng trên đỉnh một ngọn núi không cao không thấp, có thể nhìn ra xa cảnh sắc phía trước.
Xa xa là những ngọn núi tú lệ nhấp nhô liên miên, cây đẹp xanh um. Gần đỉnh núi là những tảng đá hình thù kỳ lạ cùng cổ mộc cứng cáp, còn có lão đằng to bằng thùng nước quấn quanh như rồng cuộn, càng có cỏ xanh như thảm cùng hoa dại thơm ngát, tràn đầy sức sống.
So với sự u ám và tĩnh mịch chết chóc của Hỏa Tinh, nơi đây không nghi ngờ gì chính là một mảnh tịnh thổ an hòa.
"Tuyệt quá, chúng ta cuối cùng đã thoát khỏi bóng tối và khô tịch, đến được một mảnh thần thổ xinh đẹp như vậy."
"Cuối cùng không cần phải lo sợ nữa rồi!"
Rất nhiều người đều đang hoan hô, có người thậm chí vui đến phát khóc, trải qua một loạt tử vong và gian nan khổ nạn, cuối cùng đã đến một thế giới sinh động và tự nhiên.
"Hôn lên ánh nắng, tự nói với mình, phải sống thật tốt..." Thậm chí Lâm Giai vốn thông minh lanh lợi mà kiều diễm xinh đẹp cũng cảm động thành ra như vậy.
Bàng Bác đứng trên đỉnh núi gào lớn về phía xa: "Cuối cùng lại được nhìn thấy mặt trời, mặc dù đã không còn là cái trước kia, nhưng tớ vẫn muốn lớn tiếng nói tớ đã được tái sinh!"
"Keng"
Đột nhiên, Thanh Đồng Cự Quan sau lưng mọi người phát ra một tiếng rung kim loại, lập tức tác động đến thần kinh của tất cả mọi người, đồng loạt quay đầu nhìn lại.
Chín cỗ long thi khổng lồ có hơn nửa đoạn thân thể treo ngoài vách núi, đồng quan cũng cách vách đá không xa, giờ khắc này chín cỗ long thi như trường thành thép đang chậm rãi trượt xuống dưới vách núi, đồng quan cũng bị kéo theo từ từ trượt về phía trước.
"Rầm rầm rầm"
Chín cỗ long thi khổng lồ cùng cỗ Thanh Đồng Cổ Quan đó khi trượt trên đỉnh núi phát ra tiếng vang ầm ầm, cuối cùng tăng tốc rơi xuống vách đá dựng đứng!
Tất cả mọi người đều toát một thân mồ hôi lạnh, một bên đỉnh núi vậy mà lại là vách đá cheo leo dựng đứng, nếu lúc nắp quan mở ra bọn họ không nhanh chóng xông ra, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Chín cỗ long thi khổng lồ cùng Thanh Đồng Cổ Quan sau khi rơi xuống vách đá, rất lâu cũng không phát ra bất kỳ tiếng rơi xuống đất nào, điều này khiến tất cả mọi người nhìn nhau, vô cùng kinh ngạc.
Giờ khắc này, không còn Thanh Đồng Cự Quan che chắn tầm mắt, có thể nhìn rõ cảnh tượng bên phía vách đá.
"Lẽ nào chúng ta đang đứng trên một miệng núi lửa siêu khổng lồ?" Rất nhiều người đều lộ vẻ kinh ngạc.
Bởi vì, dưới cái gọi là vách đá cheo leo vậy mà lại là hố khổng lồ sâu không thấy đáy.
"Không phải miệng núi lửa, không thể có ngọn núi lửa nào to như vậy."
Quan sát kỹ có thể phát giác, tổng cộng có chín ngọn núi lớn nối liền nhau, bao quanh thành một thâm cốc vô cùng to lớn. Theo lẽ thường mà nói, đây hẳn là một sơn cốc rộng rãi, có thể liếc mắt nhìn thấy đáy mới đúng, bởi vì chín ngọn núi thể cũng không cao chọc trời.
Thế nhưng, nhìn xuống dưới lại chỉ thấy một mảnh đen kịt, căn bản không có tận cùng, giống như trực tiếp xuyên thủng con đường Hoàng Tuyền nơi Địa Ngục, sâu không thể lường.
Thâm uyên do chín ngọn núi thể bao quanh thành giống như vô tận không có điểm dừng, chín cỗ long thi khổng lồ cùng Thanh Đồng Cổ Quan sau khi rơi xuống, thủy chung không nghe thấy bất kỳ hồi âm nào, tựa như vĩnh viễn cũng không thể rơi đến tận cùng.
"Rốt cuộc sâu bao nhiêu, thật khó mà tưởng tượng!"
"Đây là nơi nào, sao lại có một thâm uyên khổng lồ như vậy..."
Mọi người kinh nghi bất định, mơ hồ cảm thấy thế giới này không giống bề ngoài trông có vẻ an lành tĩnh lặng như vậy.
Diệp Phàm quan sát xong cảnh vật xung quanh, nói: "Các cậu có phát hiện không, nơi đây căn bản không có Ngũ Sắc Tế Đàn, chúng ta giống như trực tiếp từ trên trời rơi xuống đây, chứ không phải đi ra từ trong cửa tinh không."
Nghe hắn nói như vậy, tất cả mọi người đều giật mình, lúc này mới chú ý quả nhiên không có Ngũ Sắc Tế Đàn. Nhưng đỉnh núi rộng lớn hoàn toàn không bị đồng quan đập sụp đổ, thậm chí không có hố lớn xuất hiện, chỉ nứt ra mấy khe nứt lớn mà thôi.
Nếu thật là từ trên trời rơi đập xuống đây, lực xung kích là khó mà tưởng tượng, nhưng núi thể căn bản không có dấu vết bị trọng thương hư hại nặng, sự việc toát ra vẻ bất thường.
"Không có Ngũ Sắc Tế Đàn, tại sao chúng ta lại xuất hiện ở đây, lẽ nào là vũ trụ thả neo trong truyền thuyết, mắc cạn ở nơi này?" Câu đùa này một chút cũng không buồn cười, không ai lộ ra ý cười, tất cả đều quét mắt xung quanh, rồi trầm tư.
"Ở kia có nửa tấm bia đá..." Đúng lúc này, Trương Tử Lăng đột nhiên kêu lên.
Trên đỉnh núi có một đống loạn thạch, còn có mấy gốc cổ mộc cứng cáp, đi cùng mấy gốc lão đằng to bằng thùng nước, trong đám dây leo chồng chéo đó, có nửa mặt bia đá gãy đổ ở nơi đó, dấu vết mài giũa nhân tạo rất rõ ràng.
Mọi người nhanh chóng đi tới, kéo khô đằng ra, phủi cành khô lá úa trên tấm bia gãy, lập tức cảm thấy cổ ý dạt dào, bên trên khắc ba cổ tự, bút lực hùng hậu trầm ngưng, cứng cáp như rồng, tuôn chảy khí tức năm tháng, cũng không biết đã tồn tại bao nhiêu năm rồi.
"Viết cái gì vậy?" Rất nhiều người đều không nhận ra.
Diệp Phàm nhận dạng rất lâu, vẫn có chút không chắc chắn, nói: "Hình như là ba chữ Hoang Cổ Cấm."
"Hoang Cổ Cấm, là ý gì, căn bản không liền mạch." Mọi người không thể suy đoán ra ý của nó.
"Đây là một tấm bia đá nứt gãy, phía dưới hẳn còn chữ, nhưng bia thể vỡ nát rồi đã không còn cách nào phục nguyên." Bàng Bác kéo dây leo ra, nhổ cỏ dại, ở nơi đó phát hiện rất nhiều đá vụn, giống như bị sét đánh trúng mà vỡ.
"Ba cổ tự kia hẳn là tên của thâm uyên hoặc ngọn núi này." Chu Nghị lộ ra vẻ suy tư, nói: "Chữ và từ có thể nối với chữ Cấm thật sự không nhiều, khả năng lớn nhất là phía sau nối tiếp một chữ Địa."
"Nối lại như vậy chẳng phải là Hoang Cổ Cấm Địa sao?" Một bạn học ghép bốn chữ lại, đọc lên xong sắc mặt lập tức thay đổi, những người khác cũng đều nhíu mày.
Cái tên này thực sự khó khiến người ta nảy sinh liên tưởng tốt đẹp, rất nhiều người đều âm thầm lo lắng.
"Gần thâm uyên này hơn nửa không phải tịnh thổ hay thánh địa gì..." Có người nói.
Đâu chỉ không phải tịnh thổ và thánh địa, nếu thật như bia văn ghi lại, e rằng chẳng phải nơi lành gì.
"Các cậu có chú ý không, gần đây dường như không có chim thú gì, yên tĩnh quá!" Vương Tử Văn khá tinh tế, cảm thấy có điều không đúng.
"Đúng là như vậy!" Mọi người cùng gật đầu.
Nơi đây có hoa, có cỏ, có dây, có cây, bề ngoài trông sinh cơ bừng bừng, nhưng quan sát kỹ lại phát hiện rất bất thường, xung quanh vậy mà không có bất kỳ động vật nào. Núi thể to lớn, không nghe thấy chim kêu thú gầm, không thấy dấu vết kiến côn trùng hoạt động, tĩnh đến gần như chết chóc tĩnh mịch!
Trên cổ mộc không có ve kêu, trên cỏ không có châu chấu, trên bầu trời không có chim bay, chỉ có tĩnh lặng không tiếng động.
Bàng Bác vô cùng lạc quan, nói: "Bất kể thế nào, nơi đây có thảm thực vật xanh um, môi trường như vậy đủ để chúng ta sống tiếp. Ngoài ra nơi đây có bia văn, trên tinh cầu này nhất định có nhân loại, tớ không tin thế giới xinh đẹp như vậy lại là một tử địa khô tịch."
"Ai nói không có động vật, ai nói trên bầu trời không có chim bay, các cậu xem..." Diệp Phàm lúc này có phát hiện mới, ngón tay chỉ về phía chân trời xa xăm.
Trời xa, dường như có một con hùng ưng đang lượn vòng, vô cùng đặc biệt, bởi vì toàn thân nó lại vàng rực rỡ, cho dù cách nhau rất xa, vẫn có thể cảm thấy vẻ rực rỡ đó, giống như vàng đúc thành, toàn thân có kim quang lấp lánh.
Lúc này, con hùng ưng màu vàng kim bay về phía khu vực này một đoạn, càng lúc càng rõ ràng, sau đó nó đột nhiên bổ nhào xuống một vùng núi. Chốc lát sau lại vút lên trời, trong móng vuốt sắc bén đã có thêm một con mồi, bay về phía một vùng vách núi xa xa.
"Tớ... tớ không nhìn nhầm chứ?!" Sau khi thấy cảnh tượng này, Bàng Bác vốn luôn tùy tiện bỗng lắp bắp tại chỗ.
Những người khác cũng gần như hóa đá, như tượng đất tượng gỗ ngây ngốc sững sờ, quả thực không dám tin vào mắt mình.
"Sao tớ lại cảm thấy... dưới móng vuốt sắc bén của con hùng ưng màu vàng kim kia... dường như đang quắp một con voi khổng lồ vậy?" Lý Trường Thanh cũng lắp bắp, cảm thấy miệng khô lưỡi đắng.
"Không phải dường như, mà căn bản chính là!" Vương Tử Văn tiếp lời hắn, nói: "Có thể quắp lên một con voi khổng lồ, thật khó tin! Có thể tưởng tượng con hùng ưng màu vàng kim kia khổng lồ đến mức nào..." Nói đến đây hắn không khỏi có chút tặc lưỡi kinh ngạc.
Rõ ràng vừa rồi mọi người đều phán đoán sai lầm, do khoảng cách quá xa xôi, phán đoán sai kích thước thể tích của nó, đó hẳn là một con mãnh cầm kỳ dị siêu khổng lồ.
Diệp Phàm nhìn chăm chú trời xa, nói: "Không thể có cự ưng lớn như vậy, nó toàn thân vàng óng, lấp lánh ánh vàng, thân thể khổng lồ vô biên, giống hệt Kim Sí Đại Bằng trong thần thoại truyền thuyết!"
Nghe những lời này, tất cả mọi người ở đây lại một trận hóa đá.
Toát mồ hôi, nói một chút. Câu Đạo trời bớt chỗ dư để bù chỗ thiếu xuất từ Đạo Đức Kinh, không phải như một số bạn đọc tưởng tượng, không phải Cửu Âm Chân Kinh, không thể xuất hiện võ hiệp. Đương nhiên, mấy trăm chữ kia chỉ có một câu Đạo Đức Kinh, thần âm mà nhân vật chính nghe được cũng không thể là văn Đạo Đức Kinh.
-- Hoan nghênh đông đảo bạn đọc ghé thăm đọc truyện, tác phẩm dài kỳ mới nhất, nhanh nhất, hot nhất đều có tại trang gốc!