Chương 978: Dị Đoan Cầu nguyệt phiếu trong mấy giờ cuối cùng của tháng này!

⏱ ~9 min read

Chương 978: Dị Đoan Cầu nguyệt phiếu trong mấy giờ cuối cùng của tháng này!

Gió đêm lạnh lẽo, cát vàng cuộn lên đầy trời, cả vùng hoang nguyên chìm trong một mảnh tiêu điều.

Diệp Phàm đứng sừng sững trên một tảng đá lớn, áo xanh phấp phới, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía cổ thành hùng vĩ ở phía chân trời xa xôi. Tòa thành ấy toàn thân hiện ra màu xám đen, tường thành loang lổ, khắc đầy dấu vết của năm tháng, phảng phất như một con hung thú đang nằm phục xuống.

"Chính là nơi này sao?" Hắc Hoàng nhe răng, cái đuôi trụi lủi phe phẩy, trong mắt to lóe lên ánh sáng tham lam. "Bổn Hoàng ngửi thấy mùi bảo bối, tuyệt đối có thần tàng chôn ở dưới!"

Đoạn Đức với thân hình mập mạp chen lên, đạo bào rộng thùng thình dính đầy bụi đất, hắn xoa xoa đôi bàn tay béo ú, cười hắc hắc nói: "Vô Lượng Thiên Tôn, bần đạo cũng cảm ứng được, dưới lòng đất có long mạch dao động, hơn nữa còn có khí tức của thần nguyên phong ấn."

Bàng Bác thân hình cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn như rồng, hắn khiêng một cây Lang Nha Đại Bổng, ồm ồm nói: "Ta nói này, hai tên các ngươi có thể đáng tin một lần hay không? Lần nào cũng nói có bảo bối, lần nào cũng là hố to."

Ở phía sau bọn họ, Cơ Tử Nguyệt áo tím tung bay, đôi mắt to linh động đảo quanh, cười hì hì nói: "Tiểu Diệp Tử, ta cảm thấy nơi này có chút cổ quái, hình như có người đang nhìn trộm chúng ta."

Diệp Phàm gật đầu, Nguyên Thiên Thần Giác của hắn sớm đã mở ra, cảm nhận được trong cổ thành có từng luồng thần niệm mịt mờ quét tới, mang theo địch ý không hề che giấu.

"Đi, vào thành xem thử." Hắn cất bước đi trước, Hành Tự Bí vận chuyển, một bước hạ xuống liền vượt qua mấy trăm trượng, nhanh như tia chớp.

Cổ thành tên là Thiên Hoang Thành, là một tòa thành trì cực kỳ cổ xưa ở biên giới Bắc Vực. Tương truyền từ thời Thái Cổ đã tồn tại, từng là nơi đóng quân của Thái Cổ Vương Tộc, sau này Nhân Tộc quật khởi, nơi đây trở thành nơi hỗn cư của nhiều thế lực.

Vừa bước vào cửa thành, Diệp Phàm liền cảm thấy một cỗ áp lực nặng nề ập tới. Trên đường phố, người đi lại thưa thớt, ai nấy đều thần sắc vội vã, ánh mắt nhìn về phía mấy người bọn họ tràn đầy quái dị cùng thương hại.

"Người ngoài đến, lại là mấy người ngoài đến nữa."

"Xuỵt, nhỏ tiếng thôi, bị thần sứ đại nhân nghe được thì phiền phức đấy."

"Ai, lại thêm mấy kẻ dị đoan sắp bị đưa lên đài hỏa hình rồi."

Những tiếng bàn tán xì xào lọt vào tai mấy người, khiến Hắc Hoàng lập tức xù lông.

"Dị đoan? Bổn Hoàng là tồn tại chí cao vô thượng, ai dám nói Bổn Hoàng là dị đoan? Gâu!" Đại Hắc Cẩu gầm gừ, hung hăng trừng mắt nhìn mấy tên tu sĩ lén lút ở góc tường.

Đoạn Đức cũng sờ sờ cằm, lẩm bẩm: "Tình huống không đúng, tòa thành này bị một loại tín ngưỡng chi lực bao phủ, có người đang thu thập niệm lực của chúng sinh."

Diệp Phàm vận chuyển Nguyên Thiên Thư, hai mắt bắn ra hai luồng thần quang, nhìn xuyên hư vọng. Chỉ thấy trên bầu trời cổ thành, có một tấm lưới lớn vô hình do niệm lực đan dệt thành, tất cả niệm lực đều hội tụ về phía thần miếu ở trung tâm thành.

Thần miếu cao vút trong mây, toàn thân lấp lánh thánh quang, trước cửa có hàng trăm tín đồ đang quỳ lạy, miệng tụng kinh văn cổ xưa, thần sắc cuồng nhiệt.

"Đi tới xem." Diệp Phàm trầm giọng nói.

Đoàn người vừa tới gần thần miếu, lập tức có một đội giáp sĩ mặc chiến giáp màu bạc xông ra, trường mâu trong tay chỉ thẳng vào bọn họ, lớn tiếng quát: "Đứng lại! Các ngươi có phải là tín đồ của Quang Minh Thần hay không? Vì sao không quỳ lạy?"

Bàng Bác trừng mắt, quát lại: "Quỳ cái đầu ngươi! Bàng gia ta chỉ quỳ cha mẹ, quỳ sư trưởng, chưa từng quỳ cái gì mà thần linh vớ vẩn!"

Lời này vừa nói ra, toàn trường xôn xao. Tất cả tín đồ đều ngẩng đầu, ánh mắt phẫn nộ nhìn về phía bọn họ, phảng phất như nhìn kẻ thù giết cha.

"To gan! Dám bất kính với thần!"

"Dị đoan! Bọn chúng chính là dị đoan!"

"Thiêu chết bọn chúng, hiến tế cho thần linh vĩ đại!"

Tiếng gào thét vang lên như thủy triều, từng luồng sát khí lạnh lẽo khóa chặt mấy người.

Lúc này, từ trong thần miếu bước ra một lão già mặc trường bào màu vàng, đầu đội thần quan, tay cầm quyền trượng, khí tức cường đại, rõ ràng là một vị Giáo Chủ cấp cường giả.

Hắn từ trên cao nhìn xuống Diệp Phàm, ánh mắt lạnh như băng, nói: "Người trẻ tuổi, quỳ xuống sám hối, dâng hiến linh hồn của ngươi cho thần, thần sẽ khoan thứ tội nghiệt của ngươi. Nếu không, chỉ có hỏa hình đang chờ đợi ngươi."

Diệp Phàm cười lạnh, chắp tay sau lưng, thản nhiên nói: "Ngươi là ai? Dựa vào cái gì mà định tội ta?"

"Lão phu là Thủ hộ giả của Thiên Hoang Thành, là người phát ngôn của thần linh tại nhân gian!" Lão già giơ cao quyền trượng, thánh quang bùng lên, lớn tiếng nói: "Ngươi tu luyện nhiều loại cổ kinh, trong cơ thể có khí tức của Đạo Kinh, có thần hình của Tây Hoàng Kinh, lại còn có sát khí của Vô Thủy Kinh, bác tạp mà không thuần, chính là khinh nhờn đại đạo, chính là dị đoan lớn nhất!"

"Ha ha ha..." Diệp Phàm ngửa mặt lên trời cười lớn, tiếng cười chấn động cả tòa thành, mái ngói run lên bần bật. "Vạn pháp quy tông, đại đạo đồng nguyên. Ta đi con đường của chính mình, chứng đạo của chính mình, cần gì thần linh của ngươi đến phán xét?"

"Chấp mê bất ngộ!" Thủ hộ giả giận dữ, quyền trượng trong tay vung lên, một đạo thánh quang thô to như thùng nước đánh thẳng về phía Diệp Phàm. "Thần nói, phải có ánh sáng, dị đoan chắc chắn sẽ bị tịnh hóa!"

"Chỉ là một tên ngụy thần mà cũng dám xưng tôn?" Ánh mắt Diệp Phàm lạnh lẽo, hắn không né không tránh, trực tiếp tung ra một quyền.

"Lục Đạo Luân Hồi Quyền!"

Một quyền vừa ra, sáu thế giới cổ xưa mơ hồ hiện lên, Luân Hồi Ấn chấn động, khí tức khai thiên lập địa tràn ngập. Thánh quang đầy trời trong nháy mắt bị đánh nát, hóa thành mưa ánh sáng bay tán loạn.

"Cái gì?" Thủ hộ giả biến sắc, liên tục lùi lại ba bước, hổ khẩu rách toạc, máu tươi chảy ròng ròng. "Ngươi... ngươi không ngờ lại nắm giữ Thần Cấm? Ngươi rốt cuộc là ai?"

Hắc Hoàng ở bên cạnh cười quái dị, hét lớn: "Nghe cho rõ đây, tiểu tử này chính là Thánh Thể Nhân Tộc đương thời, Thánh Thể Diệp Phàm! Dám nói hắn là dị đoan, lão già ngươi chán sống rồi sao?"

Bốn chữ Thánh Thể Diệp Phàm vừa ra, cả tòa thành lập tức tĩnh lặng như chết.

Gần đây, cái tên này thật sự quá vang dội. Ở Bắc Đẩu Tinh Vực, ai mà không biết Thánh Thể đánh đâu thắng đó, chém Cổ Hoàng Tử, giết Thái Cổ Tổ Vương, ngay cả Nhân Vật Cấp Thánh Chủ cũng phải nhượng bộ lui binh.

"Thánh Thể... hắn là Thánh Thể Diệp Phàm!"

"Trời ạ, dị đoan này lai lịch lớn như vậy sao?"

Các tín đồ hoảng sợ lùi lại, ngay cả đội giáp sĩ màu bạc cũng run rẩy, trường mâu trong tay suýt nữa rơi xuống đất.

Thủ hộ giả sắc mặt lúc xanh lúc trắng, ngoài mạnh trong yếu quát: "Thánh Thể thì sao? Ở trước mặt thần linh, tất cả đều là sâu kiến! Ở Thiên Hoang Thành này, thần chính là trời, lời của thần chính là pháp tắc! Người đâu, khởi động Khi Thiên Trận Văn, mời thần linh phân thân giáng lâm!"

Theo tiếng ra lệnh của hắn, cả tòa thần miếu rung chuyển ầm ầm, từng đạo trận văn phức tạp sáng lên, xông thẳng lên trời cao. Một cỗ uy áp kinh khủng thuộc về Thánh Nhân Vương tràn ngập ra, khiến không ít tu sĩ yếu ớt quỳ rạp xuống đất, không thở nổi.

Trên bầu trời, một cánh cửa ánh sáng khổng lồ mở ra, một bàn tay lớn che trời thò ra, mang theo Phi Tiên Chi Lực nồng đậm, hung hăng vỗ xuống Diệp Phàm.

"Thần phạt! Đây là thần phạt!"

Vô số tín đồ cuồng nhiệt hô to, ánh mắt tràn đầy khoái ý.

Đối mặt với bàn tay khổng lồ ấy, thần sắc Diệp Phàm vẫn bình tĩnh như nước. Hắn bước lên một bước, Hoàng Kim Thánh Vực mở ra, toàn thân phát ra vạn trượng kim quang, Bất Diệt Kim Thân vận chuyển tới cực hạn.

"Thiên Đế Quyền!"

Hắn hét lớn một tiếng, tinh khí thần toàn thân hợp nhất, đánh ra một quyền kinh thiên động địa. Quyền ý vô địch, có khí phách Quân Lâm Thiên Hạ, phảng phất như một tôn Thiên Đế trẻ tuổi đang thức tỉnh.

"Ầm!"

Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, bàn tay ánh sáng khổng lồ kia bị một quyền đánh cho tứ phân ngũ liệt, hóa thành từng đốm sáng tiêu tán trong hư không. Ngay cả cánh cửa ánh sáng trên bầu trời cũng xuất hiện vết rạn dày đặc, rồi ầm ầm sụp đổ.

"Phụt!" Thủ hộ giả phun ra một ngụm máu tươi, khí tức uể oải, vẻ mặt không thể tin nổi. "Không thể nào! Phân thân của thần linh sao có thể bại bởi một tên Trảm Đạo Giả như ngươi?"

Diệp Phàm thu quyền mà đứng, tóc đen tung bay, ánh mắt sắc bén như kiếm, lạnh lùng nói: "Ngụy thần mà thôi, dựa vào tín ngưỡng chi lực để duy trì, cũng dám tự xưng là thần? Hôm nay ta liền phá nát thần miếu của ngươi, để cho thế nhân thấy rõ bộ mặt thật của cái gọi là dị đoan!"

Hắn lại tung ra Hư Không Đại Thủ Ấn, bàn tay lớn màu vàng bao phủ cả bầu trời, hung hăng vỗ xuống thần miếu.

"Rắc!"

Thần miếu kiên cố vô cùng dưới một chưởng này liền nứt toác, thánh quang tiêu tán, lộ ra một pho tượng đá khổng lồ ở bên trong. Pho tượng đá ầm ầm vỡ vụn, từ trong đó rơi ra một khối Thần Nguyên lớn bằng đầu người, cùng với một quyển Kim Thư lấp lánh.

"Thần Nguyên! Còn có truyền thừa cổ kinh!" Đoạn Đức hai mắt lập tức sáng rực, tốc độ còn nhanh hơn cả Hành Tự Bí, vèo một cái đã xông tới, ôm chặt khối Thần Nguyên vào lòng. "Phát tài rồi, phát tài rồi! Vô Lượng Thiên Tôn, bần đạo đã nói nơi này có bảo bối mà!"

Hắc Hoàng cũng không cam lòng yếu thế, móng vuốt lớn vồ lấy quyển Kim Thư, cười ha ha nói: "Để Bổn Hoàng xem thử đây là bảo bối gì!"

Thủ hộ giả thấy tín ngưỡng của mình sụp đổ, thần vật bị cướp, tức giận đến mức toàn thân run rẩy, chỉ vào Diệp Phàm mắng lớn: "Dị đoan! Ngươi là dị đoan lớn nhất thiên hạ! Thần linh sẽ không bỏ qua cho ngươi, ngươi chắc chắn sẽ bị đánh vào Hoàng Tuyền, vĩnh viễn không được siêu sinh!"

Diệp Phàm cười nhạt, một cước đá bay hắn ra ngoài, thản nhiên nói: "Nếu kiên trì con đường của chính mình chính là dị đoan, vậy ta nguyện làm dị đoan này, thì đã sao?"

Toàn trường tĩnh lặng, tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn bóng dáng áo xanh sừng sững giữa sân kia, trong lòng dâng lên sóng to gió lớn.

Cơ Tử Nguyệt chạy tới, kéo tay áo Diệp Phàm, nhỏ giọng nói: "Tiểu Diệp Tử, ngươi thật bá khí!"

Bàng Bác cười lớn: "Nói hay lắm! Cái gì mà thần với chả thánh, nắm đấm của ai cứng thì người đó có lý!"

Xa xa, những tu sĩ đứng xem náo nhiệt cũng xì xào bàn tán, ánh mắt nhìn về phía Diệp Phàm tràn đầy kính sợ cùng sùng bái.

Trận chiến hôm nay, nhất định sẽ truyền khắp Bắc Vực, danh tiếng dị đoan của Thánh Thể, e rằng sẽ càng thêm vang dội.

Các huynh đệ tỷ muội, tháng này chỉ còn mấy giờ cuối cùng nữa thôi, nguyệt phiếu trong tay nếu không bỏ ra sẽ lãng phí, cầu xin mọi người ủng hộ một tấm nguyệt phiếu, cảm tạ tất cả!