Chương 1062: Đánh Bạo Thiên Hoàng Tử
Những vệt máu tươi đỏ thắm, những mảnh xương trắng bóng, à không, những mảnh xương trắng như ngọc, những binh khí vỡ nát, vạch qua không trung, phác họa nên một bức tranh thảm liệt.
Giáo vàng ngựa sắt, hàn quang chiếu lên thiết y, chiến trường xưa nay đều tàn khốc, từng cái đầu lâu dính máu bay lên, sự không cam lòng và tuyệt vọng trong mắt, tuyệt không phải bút mực nào có thể hình dung.
Từng sinh mệnh tiêu tan, mạng người rẻ hơn cỏ, con đường đúc nên bằng máu và xương, đã được giải thích rõ nhất trong chiến trường.
Đây là đại thế ngàn đời khó gặp một lần, vạn tộc cùng xuất hiện, loạn thiên động địa, bất kỳ một tộc nào, hay một người nào quật khởi đều không thể bình yên.
Từ khi bắt đầu đại chiến đến giờ ngay cả Diệp Phàm cũng đã bị thương, không tràn ra huyết khí hoàng kim không có nghĩa là chưa liều mạng, hắn đã dốc hết khả năng, các loại diệu thuật cùng xuất, hóa vào trong đạo ngân.
Trên con đường tiến lên của hắn máu và xương bắn tung tóe, giết đến bước này sớm đã đỏ mắt, hắn đang tắm trong mưa máu mà tiến bước.
Diệp Phàm tin rằng, chắc chắn sớm đã có người hoài nghi là hắn đã trở về, cho dù Lục Đạo Luân Hồi Quyền cùng các loại Dị Tượng đều chỉ âm thầm tương hợp, chứ không thật sự hiển hiện, cũng có thể nhìn ra một hai phần.
Hắn không lộ chân thân, là để tránh dẫn động càng nhiều người của Cổ Tộc đến giết, năm đó trận chiến ở dãy núi Thiên Đoạn, khiến hắn lập nên uy danh chấn thế, nhưng cũng khiến một số Cổ Tộc hận hắn thấu xương.
"Ầm"
Diệp Phàm một quyền đánh ra, đại quân Bát Bộ Thần Tướng từng mảng lớn nổ tung, lệ khí cuốn sạch, tiếng không cam lòng và gào thét chấn động trời cao, huyết nhục bay tứ tung.
Hắn lấy chân thân nhập chủ vào trong thạch thai, tương đương với mặc lên một kiện thánh y, chặn đứng đầy trời pháp bảo cùng đao binh, nơi đi qua ắt là xương chất thành núi, thi thể không ngừng rơi xuống.
Dù vậy, Diệp Phàm cũng sớm đã bị thương, có Bán Thánh cầm Thánh Khí trong tay, thế công đáng sợ, đâm xuyên hư không, chém hắn bị thương.
Diệp Phàm không biết đã giết bao nhiêu người, chiến trường chính là tàn khốc như vậy, muốn cuối cùng thắng được, tâm cần cứng như sắt, không có thương xót và đồng tình, chỉ hơi nương tay một chút sẽ bị người ta giết chết.
Trong lòng Thiên Hoàng Tử sinh sợ hãi, người đối diện kia không sợ chết, như một ma thần xông tới, loại khí thế nuốt núi sông đó ép hắn đến nghẹt thở.
"Tất cả xông lên cho ta, giết hắn!" Thiên Hoàng Tử hét lớn.
Bát Bộ Thần Tướng hung hãn không sợ chết, mười phần đã hao tổn bảy tám trong trận chiến này, nhưng những kẻ còn sống vẫn đang xung phong, đặc biệt là có Bán Thánh xách Thánh Khí công phạt.
Hai mũi Hắc Tiễn lơ lửng trên không, bảo vệ trên đầu Diệp Phàm, một chiêu Đại Suất Bi Thủ liền bổ tới, đem Thiên Hoàng Tử đang bay tới đánh gãy không biết bao nhiêu xương sườn, chấn ngược trở về.
Thiên Hoàng Tử kêu thảm, khắp người đều là thần huyết, từ khi xuất thế đến nay hắn một đường hát vang tiến bước, những năm qua quân lâm Đông Hoang, cúi nhìn thiên hạ, ai dám cùng hắn tranh phong?
Nhưng hôm nay hắn lại thê thảm như vậy, bị ba đại cao thủ lần lượt đánh tơi tả, gần như sắp bị đánh bạo rồi.
"Ầm!"
Diệp Phàm không hề che giấu, huyết khí hoàng kim sôi trào, vung chân phải, quét ngang ra, đem Thiên Hoàng Tử đá bay ra xa mấy trăm trượng, xương cốt toàn thân gãy đứt nhiều chỗ.
Khoảnh khắc tiếp theo, Hắc Hoàng, Diệp Đồng bọn họ từ trong Vực Môn xông ra, sau khi thấy cảnh này tất cả đều gào lên một tiếng kêu lớn, ai nấy đều xoa quyền mài chưởng.
Diệp Phàm, Thánh Hoàng Tử, Cơ Tử đem Thiên Hoàng Tử vây ở giữa, một trận đánh tơi bời, mỗi lần đều có thần huyết bắn lên, tiếng kêu thảm không ngừng.
Cờ lớn của Thiên Hoàng Tử đã đổ, kêu gọi nguyệt phiếu đây ~mmnnm~
.
.
. (Còn tiếp)