Chương 1076: Tội Khởi Thích Ca Mâu Ni
Tiếng chuông du dương, chấn động điếc tai, truyền khắp cả ngôi chùa, dường như có thể khiến một ma đầu lạc lối cũng phải quay đầu hướng thiện.
"Nhất Bách Linh Bát La Hán Đại Trận phục ma!"
Một vị tăng nhân quát lên, một trăm linh tám vị lão tăng bước ra, tất cả đều ngồi xếp bằng trong hư không, miệng tụng chân kinh, phù văn dày đặc chi chít xuất hiện, ép về phía Diệp Phàm.
Tuy đây chỉ là kinh văn tụng ra bằng miệng, nhưng lại như được đúc thành từ minh kim, trong suốt sáng ngời, mỗi một chữ đều cao bằng một người, nhấn chìm Diệp Phàm.
"Keng!"
Diệp Phàm vung quyền, mỗi một kích đều đánh lên một cổ tự, phát ra từng trận âm thanh leng keng, chấn nát từng chữ một.
Nhất Bách Linh Bát La Hán phục ma, đây là chuyện ngàn năm mới có một lần, bọn họ ghi nhớ trận văn khắc trong chùa... thúc động đại thế thiên địa... cũng đem đạo hạnh của bản thân phát huy đến mức lớn nhất... khí thôn nhật nguyệt.
Tại nơi thanh tịnh của Phật Môn này, hôm nay tiếng sấm cuồn cuộn, nguyên khí bốc hơi, hào quang ức vạn sợi, thiểm điện đan xen.
"Có thể sánh với ma vương thời cổ, ngay cả Nhất Bách Linh Bát La Hán Đại Trận cũng không hàng phục được ngươi!"
"Phá!"
Diệp Phàm khẽ quát một tiếng, liên tiếp chém ra chín trảm, đây là hình thức ban đầu của Yêu Đế Cửu Trảm, hắn vẫn chưa nắm được toàn bộ yếu nghĩa, chỉ mới thông hiểu đại khái mà thôi, nhưng lấy Đấu Chiến Thánh Pháp thúc động, lại cũng cuồng phong nổi dậy, xé trời vỡ nhật, mạnh tuyệt đến cực hạn.
"Rầm", "rầm"...
Một trăm linh tám vị lão tăng, tất cả đều lùi lại, có rất nhiều người khóe miệng rỉ máu, tiếng phật hiệu lúc lên lúc xuống, không dứt bên tai.
"Mạnh đến vậy..." Mọi người kinh hãi trong lòng.
Ở giữa trường, Diệp Phàm độc lập, thần sắc thong dong, không có chút vẻ chật vật nào, đã phá vỡ phục ma trận.
"Mời sư thúc ra tay!" Bán Thánh truyền âm, hướng về hậu sơn của chùa mà hú dài.
Diệp Phàm nhíu mày, sư thúc của Bán Thánh chẳng lẽ là một vị Cổ Phật hay sao, thật có chút không ổn.
Một tiếng phật hiệu già nua vang lên, một lão tăng da dẻ nhăn nheo, không biết đã sống bao nhiêu năm tháng từ hậu sơn đi tới, đạp hư không mà đi.
"Còn may... là một vị Bán Thánh." Diệp Phàm thở phào một hơi.
Hiển nhiên, đây không phải là một lão tăng bình thường, da thịt tuy nhăn nheo, nhưng lại như được đúc thành từ hoàng kim, phát ra kim mang.
Đây là một thần tăng đã chứng được La Hán quả vị, chỉ còn nửa bước nữa là thành thánh, ông là một Kim Thân La Hán, pháp hiệu Khổ Từ.
"Vị thí chủ này, Phật Môn có quy củ của Phật Môn, ngươi không thể xông bừa, hơn nữa bị trấn áp trong tháp đối với nàng chưa chắc đã là chuyện xấu." Kim Thân La Hán Khổ Từ nói.
"Thế giới này, mọi chuyện đều là tương đối, như các ngươi nói, đây là nội sự của Phật Môn, nhưng đối với ta mà nói là chuyện sinh tử của bằng hữu, cũng là đại sự của ta, bất luận thế nào cũng phải cứu nàng ra." Diệp Phàm không lùi bước.
"Ầm!"
Khổ Từ bước về phía trước một bước, cả ngôi cổ tự rung chuyển một trận, tuy hình thể khô héo, nhưng lại như một người khổng lồ đang ép tới.
Ông chậm rãi đưa tay về phía trước, từ từ ép xuống, quang hoa toàn thân lưu động, thông thể vàng óng, lực lượng của La Hán quả vị hiển lộ hết.
"Rầm."
Diệp Phàm nghênh kích, hữu quyền cùng chưởng chỉ của lão tăng va vào nhau, trên bầu trời phát ra một tiếng ầm vang, bắn ra ánh sáng rực rỡ.
"Rầm"
Lão tăng bị đẩy lùi ra sau mấy trượng, cánh tay khẽ run lên một cái, trong đôi mắt ảm đạm đột nhiên bắn ra hai đạo thần quang, nghiêm túc đánh giá hắn.
Trong lòng Diệp Phàm khẽ động, đương thời người có thể chặn đứng công kích nhục thân của hắn như vậy thật không nhiều, lão tăng phi phàm, thể phách kiên cố và cường đại hơn nhiều so với vẻ bề ngoài.
Mà chúng tăng thì sắc mặt kinh hãi! Bọn họ vô cùng kinh ngạc.
Khổ Từ, là một vị thần tăng đắc đạo, chứng được La Hán quả vị, tu thành thần thông Kim Cương Bất Hoại, nhục thân kiên cố khắp thế gian khó tìm ra mấy người.
Mà nay, lực lượng thể phách vậy mà lại thua kém nam tử trẻ tuổi tóc đen này, thật sự không thể tưởng tượng nổi.
Ở thời đại này, Lan Đà Tự không có Thánh Nhân, nhưng lại có hai vị Bán Thánh, nhất là Khổ Từ, thần thông Kim Cương Bất Hoại mà ông tu luyện, ngày sau có thể lập địa thành Phật, hôm nay lại kém hơn một chút, sao không khiến người ta kinh hãi.
"Ta nghĩ ta đã biết thân phận của ngươi, trừ loại thể chất đó của ngươi ra, người chưa thành thánh không ai có thể đẩy lui ta như vậy." Khổ Từ nói.
"Là hắn, gần đây Đông Hoang sôi trào, đều nói người đó đã trở về, xem ra lời nói không giả!" Sư điệt của ông cũng là Bán Thánh tự nói.
Đại chiến Đông Hoang, Thiên Hoàng Tử bị chém đầu, Bát Bộ Thần Tướng toàn diệt, Côn Trụ Đại Thánh vẫn lạc, những chuyện này chấn động thiên hạ.
Cường giả Nhân Tộc thần bí chém Thánh Hoàng Tử, Đấu Chiến Thắng Phật xuống Tu Di Sơn các chuyện, không nghi ngờ gì là tiêu điểm nghị luận của mọi người.
Hiện tại, rất nhiều người đều nói, người thần bí đó có thể là Thánh Thể Nhân Tộc, xôn xao ầm ĩ, không ít người đều đang kiểm chứng, thậm chí có Cổ Vương xuất sơn, đang tìm kiếm hắn.
Mà nay, thần tăng của Lan Đà Tự thông qua giao thủ, lập tức biết được, tuyệt đối là Thánh Thể Nhân Tộc không nghi ngờ, nếu không sao có thể địch lại Kim Cương Bất Hoại thân của ông?
Một số lão tăng khác cũng có người đoán được, tất cả đều biến sắc, vị này ngay cả Thiên Hoàng Tử của Cổ Tộc cũng dám giết, mà nay thiên hạ sôi trào, tất cả đều đang bàn luận, là một sát tinh danh xứng với thực, nay lại xông vào Tây Thổ, muốn lật tung Lan Đà Tự hay sao?
"Thí chủ, bất kể ngươi là ai, nếu muốn xông bừa, thì không thể không trấn áp ngươi!" Khổ Từ phát ra một tiếng sư tử hống, bảo tướng trang nghiêm, đứng chắn ở trước cửu tầng thạch tháp.
"Đắc tội rồi!" Diệp Phàm sải bước tiến lên, dưới chân đạo văn đan xen, sau khi vận chuyển Hành Tự Quyết, cả phiến thiên địa như đều đông cứng lại.
"Án!"
Khổ Từ hét lớn, một tiếng phật âm như vọng tới từ thời đại vũ trụ sơ khai, chấn cho mỗi một người đều run rẩy, mà Diệp Phàm ở ngay chính giữa cảm nhận lại càng sâu sắc hơn.
Vậy mà lại là Lục Tự Chân Ngôn chí cao của Phật Giáo - Án tự phật quyết!
Lục Tự Chân Ngôn, sớm đã thất lạc khắp nơi nhiều năm, không một ngôi cổ tự nào có thể tập hợp đủ, nhiều nhất cũng chỉ một hai chân ngôn mà thôi.
Mà nay, chỉ có mấy tòa thánh miếu cổ xưa nắm giữ, Lan Đà Tự, Đại Lôi Âm Tự, Huyền Không Tự, Thần Hà Tự là căn cơ của Phật Môn, tự mình nắm giữ chân ngôn.
Mà âm Án tự này, là những năm gần đây truyền xuống từ trên Tu Di Sơn, tính ra Lan Đà Tự mà nay nắm giữ hai loại chân ngôn, nội tình cùng thực lực đều khiến người ta kính sợ!