Chương 1103: Hoang Xuất Thế
Đồ Thánh!
Một từ ngữ mộng ảo mà lại khiến người kính sợ, mà nay đã thật sự xảy ra, phong ba cuốn khắp thiên hạ, truyền đến từng ngóc ngách.
Có người vui mừng có người lo âu, phản ứng của mọi người đều không giống nhau, Diệp Phàm biến mất hơn mười năm, sau khi trở về lại làm ra một đại sự như vậy, quả thật là một trận sóng to gió lớn!
“Thánh Thể Nhân Tộc đã thành khí hậu rồi, một khi thành thánh ai có thể kiềm chế, nên nhân lúc còn sớm diệt trừ từ trong trứng nước, không cho hắn trưởng thành lên……”
Trong Cổ Tộc có người khẽ nói, biểu hiện của Diệp Phàm khiến bọn họ cảm thấy lo lắng sâu sắc, chiến tích huy hoàng như vậy khiến người trợn mắt há mồm, tương lai đối kháng thế nào, áp chế ra sao?
“Sánh ngang Ngoan Nhân, có thể so với thiếu niên Vô Thủy, sánh ngang Thanh Đế, một viên minh châu lấp lánh tiên quang, chiếu rách vạn đóa sơn hà!”
Những người thiên về Diệp Phàm thì phát ra từ nội tâm kinh thán cùng tán dương, đối với tương lai của hắn tràn đầy mong đợi, rất có khả năng trở thành một truyền kỳ bất hủ.
Gió mát thổi qua, lá cây bay múa, mang theo sự trong lành của bùn đất cùng hương thơm hoa cỏ trong núi, Diệp Phàm đứng trên một ngọn núi, phóng tầm mắt nhìn về phương xa.
Tuy đã rời xa Hoang Cổ Cấm Địa, nhưng trong lòng hắn thủy chung vẫn bất an, luôn cảm thấy sẽ có chuyện vô cùng đáng sợ xảy ra, vẫn luôn hướng mặt về phương vị đó.
“Sư phụ, đi thôi, đừng nhìn nữa, dù sao chúng ta cũng không thể thay đổi được gì.” Diệp Đồng nói.
Diệp Phàm gật đầu, một đoàn người rời khỏi nơi này, bay về phương xa, biến mất nơi chân trời.
Ngày hôm đó, bọn họ ra vào nhiều nơi ở Nam Vực, phố lớn ngõ nhỏ, khách sạn, trà quán, phàm là nơi có tu sĩ lui tới, không đâu không bàn luận chuyện Diệp Phàm đồ thánh.
Đây là một cơn cuồng phong, quét qua Đông Hoang, càn quét Trung Châu, thổi về Nam Lĩnh cùng Tây Mạc, một trận chiến kinh động trần thế.
“Hư Không Đại Đế lúc trẻ cũng bất quá như thế……” Cơ gia, một người trung niên lẩm bẩm, ngồi trên bảo điện hùng vĩ hoành tráng, làn da màu cổ đồng, ánh mắt như điện, có một loại uy nghiêm.
Chính là phụ thân của Cơ Hạo Nguyệt, ánh mắt hắn nhìn về bầu trời, nghĩ đến đôi nhi nữ của mình, nếu còn ở bên cạnh sẽ trưởng thành đến cảnh giới nào? Nữ nhi của hắn cùng Diệp Phàm từng có giao tình, đáng tiếc mà nay nói gì cũng vô dụng, không biết đôi nhi nữ có thể trở về hay không.
Trung Châu, bên trong Âm Dương Giáo, một đám người đều lặng ngắt như tờ, mười bốn năm rồi người này lại trở về, khiến trong lòng bọn họ bất an thấp thỏm.
Tây Mạc, An Diệu Y nghe được tin tức này, ánh mắt gợn lên vẻ khác lạ, khóe miệng ngậm một nụ cười nhạt, nói: “Đời này thật có thể vô địch, dùng một đôi nắm đấm đánh vỡ mọi ngăn cản sao?”
Trung bộ Đông Hoang, một lão nhân tóc trắng xõa tung, thân hình cao lớn mà khó thẳng lên, mà ánh mắt ảm đạm vô quang, tử khí trầm trầm, nhìn về phương xa, nói: “Bằng Nhi của ta, năm đó có thể cùng hắn một trận chiến, nhưng lại chết yểu khi tuổi còn trẻ, chết trong Thiên Quan do Bằng Tộc Đại Thánh bày ra.
Một tiếng thở dài thê lương, hắn như bỗng chốc già đi năm trăm tuổi, ánh mắt càng thêm ảm đạm, nước mắt đục ngầu chảy xuống, lăn qua gương mặt chồng chất nếp nhăn.
Chính là Kim Sí Lão Bằng Vương, từng là một đời Yêu Vương, mà nay như một lão nhân tuổi già như ngọn nến tàn trước gió, đầy đầu sợi tóc màu vàng đều biến thành trắng như tuyết, không có một chút ánh bóng nào.
Đột nhiên, thần sắc hắn sững lại, từ trong một tiểu trà quán cũ kỹ đứng dậy, thân thể lảo đảo, nhìn về phía một người trẻ tuổi trên đường phố, đồng tử màu vàng bắn ra hai đạo quang hoa.
“Khí chất rất giống Bằng Nhi của ta, trầm mặc ít lời, vẻ mặt bướng bỉnh ngoan cường……”
Phía trước, một người trẻ tuổi khắp người là máu, hiển nhiên đã trải qua một trận kịch chiến, trên mặt viết đầy vẻ cương nghị, đường nét rõ ràng phân minh, ánh mắt kiên định.
“Người trẻ tuổi ngươi tên là gì?” Lão Bằng Vương bước tới nghênh đón.
“Long Vũ Hiên.” Người trẻ tuổi đáp lại.
Lão Bằng Vương run rẩy, đưa ra một bàn tay thô ráp, kết quả bị Long Vũ Hiên nhanh chóng ngăn lại, đồng thời dựng đứng đôi mắt, kiếm mi dựng ngược.
“Tốt…… thật sự rất giống, Thiên Quan của Bằng Tộc Đại Thánh ta không tin là không có ai có thể vượt qua, lão phu hoàn thành tâm nguyện cuối cùng, đi xông vào một phen!”
Khu vực trung bộ Đông Hoang, Phong Hoàng nghe tin Diệp Phàm đồ thánh, mặt nạ năm màu quang hoa rực rỡ, từng đạo tiên huy quấn quanh thân mà sinh, đem thân thể thon dài khỏe đẹp của nàng tôn lên càng thêm động lòng người.
Nàng nhịn không được lẩm bẩm, nói: “Hắn vậy mà đã đồ thánh rồi……”
Ngoài cửa sổ, mưa đánh lên lá chuối, sấm chớp ầm ầm, nàng ngẩn ngơ không nói, nhất thời ngây dại.
“Hắc hắc……” Một trận cười lạnh âm u lạnh thấu xương từ một mảnh Tiểu Thế Giới truyền đến, nếu có người nghe được, nhất định sẽ phải khiếp đảm rợn người, đây là khí tức của Cổ Thánh sát đạo!
Đây là một tòa Viễn Cổ Thần Điện, thảm trải sàn vậy mà lại là thần bì của Thánh Nhân, mà cổ điện lại là do đầu lâu của chư vương chất chồng mà thành, trông trắng như tuyết óng ánh, khí lạnh rợn người, như là đã đến Cửu U.
Bắc Vực, Thánh Nữ Dao Trì ánh mắt lưu chuyển, mắt sáng răng trắng, ngồi xếp bằng dưới cổ thụ Bàn Đào, đối diện một khối Thạch Vương óng ánh trong suốt, sau khi biết tin tức, một trận xuất thần.
“Ca ca, huynh muốn đi đâu?” Hỏa Lân Động, lam quang chớp động, Hỏa Lân Nhi dáng vẻ thướt tha cao ráo, tiên tư tinh khiết không tì vết mở miệng, trong cổ động tử diễm nhảy múa, kỳ lân nằm phục, cổ dược tỏa hương thơm.
“Quả thật là hắn, ta muốn đi xem một chút, hắn có thật sự mạnh đến cảnh giới này không, trên tiểu bậc thang thứ sáu của Tiên Tam mà đồ thánh, quá hư ảo!” Hỏa Kỳ Tử nói, thể phách thon dài vạm vỡ, tóc lam tung bay.
Trên Huyết Hoàng Sơn, một Cổ Hoàng Tử bị Đạo Ngân che khuất chân thân vươn người đứng dậy, nói: “Thật sự mạnh đến cảnh giới này sao, ta không tin, muốn cùng ngươi một trận chiến!”
Vạn Long Sào, một nữ tử mặc chiến y tử kim, thân hình thon dài khỏe đẹp nhìn xa về Cổ Quan trong Hỗn Độn Long Sào, sau đó bỗng nhiên xoay người, dung mạo nàng nghiêng nước nghiêng thành, mắt tím óng ánh trong suốt, cơ thể tỏa sáng rực rỡ, nói: “Thật sự…… đồ thánh rồi!?”
Trung Châu, Kỳ Sĩ Phủ.
Một lão nhân ngồi trong tiểu tửu quán, tự rót tự uống, một bộ dạng mắt mờ chân chậm, nhưng lại không có một ai dám đến gần, việc buôn bán vắng vẻ đìu hiu, từ khi biết vị này là Lão Phủ Chủ đại nhân, mọi đệ tử đi ngang qua đây đến thở mạnh cũng không dám.
“Ừm, ta thật sự rất mong đợi…… thử luyện mạnh nhất trong tinh không! Thánh Thể Nhân Tộc thật là không tầm thường, có thể đồ thánh sao? Nhưng ta càng mong đợi một loại thể chất khác xuất hiện, khi nào có thể sinh ra một Tiên Thiên Thánh Thể Đạo Thai, ai rốt cuộc sẽ là mạnh nhất trong lịch sử……”
Diêu Quang cố địa, ráng tiên xông thẳng lên trời, những ngày qua trong Thiên Khanh chiến sự ác liệt, tiếng vang không dứt, Cổ Thánh cùng ra tay, oanh kích Thanh Đồng Tiên Điện, muốn cưỡng ép mở ra.
Thế nhưng, tòa tiên điện này phảng phất là một kiện tiên khí, có thể phòng ngự công kích của Cực Đạo Cổ Hoàng Binh, đến nay chưa tổn hại, đã nuốt chửng hai vị Cổ Thánh vào trong, sống chết chưa rõ.
Hỗn Thác Đại Thánh, Hoàng Kim Vương, Càn Lôn Đại Thánh ba vị cự đầu Thái Cổ, từng chứng kiến uy thế vô thượng của Đấu Chiến Thánh Hoàng, quét ngang cửu thiên thập địa, mà nay đối mặt đồng điện, lại không cách nào mở ra.
Tòa đồng điện này trấn áp ở lối vào Hỗn Độn Tiên Thổ, không đem nó dời đi, thì không có cách nào tiến vào phần mộ của Cổ Chi Đại Đế.
“Nói không chừng phải đại chiến một lần!” Hỗn Thác Đại Thánh nói.
Càn Lôn gật đầu, Vạn Long Linh màu tím vàng vừa lay động, vang lên tiếng loảng xoảng, hóa thành một con chân long màu tím, quang hoa đại thịnh, bổ ra càn khôn, hỗn độn cuồn cuộn!
Trên thâm uyên, Cái Cửu U cau mày, nói: “Bọn họ vẫn chưa thực sự kích hoạt Cổ Hoàng Binh, trong lòng có điều e ngại, sợ trong tiên điện có sát trận của Cổ Chi Đại Đế, hiện tại xem ra muốn động thật rồi, nói không chừng thật có thể mở ra.
Ở phía bên kia, Hoàng Kim Giản hóa thành một đạo tiên quang vĩnh hằng, chiếu rọi thương khung, vạch ra quang huy rực rỡ kinh thế vạn cổ, khí tức Cổ Hoàng thức tỉnh, rồi sau đó sôi trào!
Ở nơi này, như là có Cổ Hoàng đang thức tỉnh, bọn họ muốn cưỡng ép bổ ra tiên điện, không muốn trì hoãn nữa.
Mỗi một người đều thần sắc ngưng trọng, bởi vì tiên điện chịu kích thích, chữ “Tiên” trong điện vũ càng thêm sắc bén lăng lệ, máu tươi đầm đìa, kinh văn tụng ra, chấn đến cả hoàn vũ đều run rẩy, chúng sinh kinh hãi!
“Bổ nó ra, bên trong nhất định có bí mật liên quan đến tiên!” Hỗn Thác Đại Thánh nói, ánh mắt rực cháy.
“Ầm ầm!”
Trời long đất lở, Thái Cổ Hoàng như sống lại, Vạn Long Linh tử kim cùng Hoàng Kim Giản chiếu rọi quang huy thần tính bất hủ, đánh về phía Thanh Đồng Tiên Điện!
Nam Vực, Hoang Cổ Cấm Địa, tiếng xích sắt vang động trời, từ lúc đầu tiếng vang truyền đi mấy trăm dặm, đến mấy ngàn dặm, cuối cùng đến hơn vạn dặm, khu vực này phàm là sinh linh đều quỳ rạp bái lạy xuống.
Một thân ảnh, sừng sững giữa hư không, thân ở trên thâm uyên, bị bốn sợi tiên liên đúc bằng thần kim khóa chặt chẽ, đang dùng sức giãy giụa, Cửu Tọa Thánh Sơn lại muốn rời khỏi mặt đất, sắp bật tung khỏi mặt đất!
Đây không nghi ngờ là kinh hãi rợn người, vạn cổ tĩnh lặng, hôm nay bừng tỉnh, yên tĩnh bị phá vỡ, khí cơ của Cổ Chi Đại Đế tràn ra, cắt ngang tam giới lục đạo, rạch phá cổ kim tương lai.
Trong khoảnh khắc này, một tiếng quát nhẹ từ Hoang Cổ Cấm Địa phát ra, như một tiếng quát của tiên, khiến hư không từng tấc từng tấc vỡ tung, khiến thiên vũ mênh mang nổ thành hỗn độn, cái gì cũng không còn tồn tại.
Sau đó, một tiếng kim loại run rẩy chói tai cực điểm phát ra, bốn sợi thần liên Hoàng Huyết Xích Kim, Thần Ngân Tử Kim, Tiên Lệ Lục Kim, Vĩnh Hằng Lam Kim toàn bộ đứt tung, một đạo thân ảnh mờ ảo bay vút lên trời cao!
Một tiếng hú nhẹ, vạn cổ lay động, Thời Gian Trường Hà như là hỗn loạn, sắp chảy ngược, toàn bộ đại địa Nam Vực cũng không biết rộng lớn bao nhiêu vạn dặm, tất cả mọi người một trận run rẩy, nơm nớp lo sợ, chúng sinh quỳ rạp xuống.
Một chớp mắt sau, cảm giác này biến mất, vạn linh như một giấc mộng lớn, tất cả đều không biết đã xảy ra gì.
Trên Cửu Tọa Thánh Sơn, một đạo thân ảnh thon dài đứng trong mây mù, sợi tóc bay múa, chớp mắt ngoảnh đầu nhìn lại, như là ngàn vạn năm, đại đạo của trời đất này đều đang run rẩy, vì nàng mà sụp đổ.
Đáng tiếc, ánh mắt kinh diễm như vậy chỉ duy trì một khoảnh khắc, liền trở thành một vẻ lạnh lùng, bị hắc vụ nhấn chìm, nhìn không rõ hắn là nam hay nữ.
Bốn sợi thần liên, một sợi ráng đỏ bay múa, một sợi tử khí bốc lên cuồn cuộn, một sợi lục quang lấp lánh…… lần lượt quấn quanh trên tứ chi của hắn, cũng không biết đã giam cầm hắn ở đây bao nhiêu vạn năm.
Mà thân thể của hắn, lại thủy chung không già, cảm nhận không được sự đổi thay của năm tháng, xứng đáng gọi là một loại thần tích!
Hắn nhìn về phương xa, rồi lại tay không xé toạc, một đạo tiên quang vọt lên, hư không nứt ra, một bước bước vào trong, trong chớp mắt cũng không biết bao nhiêu vạn dặm.
Hầu như ngay khắc tiếp theo, nàng liền xuất hiện ở Diêu Quang cổ địa, đây căn bản không phải mượn Vực Môn mà đi, chỉ là thuần túy nhục thân hành tẩu, lộ trình trong sát na, lấy vạn dặm làm đơn vị!
“Vút”
Cái Cửu U, Vệ Dịch, Khương Thần Vương tất cả đều lùi lại ra ngoài hơn ngàn dặm, mở thiên mục, khó tin nổi nhìn về phía Thiên Khanh, đều động dung!
“Hoang, chính là vùng đất ấy…… xuất thế rồi!” Môi Vệ Dịch đều đang run rẩy, trên mặt viết đầy vẻ bi thương, trong lòng đắng chát, trong mắt thê lương, lệ già lăn xuống.
Một thân ảnh thon dài, vạn cổ như một, đứng trên Thiên Khanh, trong Thập Vạn Đại Sơn, hung cầm mãnh thú đếm không hết trong nháy mắt hóa thành bạch cốt, năng lượng sinh mệnh hướng về nơi này tuôn chảy, tụ đến thân thể của người đó.
Ánh mắt của nàng là lạnh lùng như vậy, Cổ Thánh nhìn thấy, đều phải run rẩy, liếc mắt ngàn vạn năm, bị nàng ngưng mắt nhìn, sẽ có tiên lực khiến năm tháng đổi dời, tuyệt đại thiên kiêu cũng phải hóa bạch cốt. (Còn tiếp)