Chương 1134: Thái Sơ Mệnh Thạch Chiến
Trong vũ trụ hắc ám, từng chiếc từng chiếc chiến hạm khổng lồ đều đang lấp lóe ánh bạc, ánh kim loại lạnh lẽo thấu xương, ngay ngắn trật tự tiến về một vùng tinh hải.
Chi hạm đội này nhìn gần tuy rất tráng lệ, nhưng so với vũ trụ mênh mông vô ngần mà nói thì cũng chẳng tính là gì, rất nhiều tinh vực từ xưa vẫn như một, khô tịch là chủ đề vĩnh hằng.
“Phát hiện mục tiêu!”
Trên màn hình lớn hiển thị ra một quần thể chiến hạm, ở vị trí trung tâm là một chiếc chiến thuyền màu vàng kim, dài tới mấy ngàn trượng, khắc đầy văn lạc đại đạo, cổ kính mà hùng vĩ.
“Một tên cũng không để lại, giết sạch!” Phạm Thiên kêu lên, chiến hạm màu tím nơi hắn ở hào quang rực rỡ, xông lên đầu tiên, bắn ra hàng nghìn hàng vạn đạo chùm sáng, oanh kích về phía trước.
“Đánh lên kỳ hạm, đoạt được Thái Sơ Mệnh Thạch là có thể chiết xuất Tiến Hóa Dịch mạnh nhất, hy vọng ngay trước mắt.” Phạm Trụ vô tình vung tay, hạ mệnh lệnh cuối cùng.
Trong vùng tinh vực này, các loại chùm sáng bay loạn, các loại chiến hạm nổ tung, khối ánh sáng khổng lồ hóa thành một vùng ánh sáng rực rỡ, quét ngang tinh vực.
“Ầm!”
Một tiểu hành tinh nổ tung, quang mang đáng sợ nhấn chìm tinh vực phía trước, ngay sau đó cơn bão năng lượng càng kịch liệt hơn tàn phá bừa bãi!
Từng mảng hạm đội bị hỏa quang nuốt chửng, quy về bụi bặm vũ trụ, mảng lớn khu vực trở thành đất chết, hai bên giao chiến kịch liệt.
“Phạm Trụ, tay các ngươi vươn quá dài rồi, muốn cùng Thủy Ma Tinh Hải chúng ta không chết không thôi, tiến hành đại quyết chiến sao?” Trong chiếc Thánh Khí màu vàng kim kia truyền ra một giọng nói uy nghiêm.
“Bớt nói nhảm, vừa rồi các ngươi truy sát cháu gái ta như thế nào? Các ngươi khiêu khích trước, hôm nay không dâng lên một loại Khoáng Vật Thần Tính thì đừng mong sống sót rời đi!” Phạm Trụ quát lên.
Bên phía Phạm gia hai chiếc Thánh Khí chống lên màn sáng khổng lồ, chặn đứng mọi công kích, ngược lại đối thủ thì không may mắn như vậy, các loại chiến hạm liên tiếp nổ tung, rã rời.
Vũ trụ ngày thường lạnh lẽo thê lương mà nay triệt để sôi trào, chùm sáng vô tận, rất nhiều tiểu hành tinh xung quanh đều bị lan đến, không ngừng nổ tung, hình thành một cơn bão đáng sợ.
Diệp Phàm bình tĩnh nhìn tất cả, đối mặt với công kích của chiến thuyền Thánh Khí, có lẽ chỉ có Thánh Nhân mới có thể chịu đựng, nếu hắn tiến hành viễn chiến cũng tất phải ôm hận.
Loại chiến thuyền này uy lực cực lớn, khác với Thánh Binh khác, chuyên chuẩn bị cho đại chiến tầm xa, là sản phẩm kết hợp hoàn mỹ giữa đại đạo và khoa học kỹ thuật.
Đây là một cuộc đồ sát, bởi vì thực lực hai bên không ngang nhau, một chiếc thánh thuyền đã hư hại sao chống đỡ nổi công kích của hai kiện Thánh Khí!
“Ầm!”
Không có máu tươi chảy xuôi, không có mảnh xương trắng bay lên, nhưng lại càng tàn khốc hơn, bởi vì sau khi chiến hạm rã ra thì chẳng còn lại gì, tất cả mọi người chỉ có thể hóa thành tro bụi.
Đây là một trận đại chiến thảm liệt, người của Thủy Ma Hải tổn thất nặng nề, thực lực chênh lệch quá lớn, trong ánh lửa từng sinh mệnh tiêu tan, từng đạo thần hồn thành khói.
Diệp Phàm im lặng, vùng tinh vực này so với Bắc Đẩu không hề thua kém, thậm chí càng tàn khốc hơn, các loại thần tắc đại đạo lấp lóe, các loại vũ khí khoa học hủy diệt xung kích, thu gặt sinh mệnh.
Giết người không thấy máu, cùng với sự nổ tung và vẫn lạc của tinh thần, chiến trường vô cùng tráng lệ, mỗi chiếc chiến hạm vỡ nát đều có từng mảng hố đen xuất hiện.
“Ầm!”
Chiếc thánh thuyền màu vàng kim đối diện chống đỡ không nổi nữa, vốn đã hư hại, lúc này càng không chịu nổi, lúc này từ bên trong xông ra một thân thể màu vàng kim.
“Phạm Trụ ta liều mạng với ngươi!”
Đây là một người khổng lồ màu vàng kim, cao tới mười mấy trượng, đúc lẫn từ thần kim không rõ tên, tay cầm một thanh thánh kiếm hoàng kim, bổ mở hư không, đánh tới nơi này.
“Mặc Chiến ngươi tưởng ta sợ ngươi, đã sớm muốn chém ngươi rồi!” Phạm Trụ cũng xông vào tinh vực, thân ở trong một thân thể khổng lồ màu tím cao tới mười mấy trượng, tay cầm một cây chiến mâu tử kim.
Không còn nghi ngờ gì nữa, những thứ này đều là Thánh Khí, là chí bảo luyện chế bằng đại đạo, cũng coi như Thần Chỉ ẩn chứa trong thánh thuyền vũ trụ, cường đại vô song.
Hai người khổng lồ toàn thân đều dày đặc đạo ngân, quấn quanh thần huy rực rỡ, các loại chùm sáng đánh về phía bọn họ đều vô dụng, đây là Thần Chỉ của Thánh Khí, hai người triển khai đại chiến.
Mặc Chiến tay cầm cự kiếm hoàng kim bổ thẳng tới, chùm sáng dài tới hơn vạn trượng, giống như một vị Thánh Nhân đang chiến đấu!
“Keng!”
Phạm Trụ tay cầm chiến mâu màu tím đón đỡ, bắn ra một chuỗi thần huy yêu dị, đánh tan một vùng tinh không, khiến nơi này xảy ra sụp đổ đáng sợ!
Hai đại cường giả tranh phong, chẳng khác nào Cổ Thánh kịch chiến, bọn họ thân ở trong Thần Chỉ ẩn chứa của Thánh Khí, nâng chiến lực lên tới cảnh giới cực kỳ khủng bố.
“Ầm!”
Thánh kiếm hoàng kim quét một cái, chém đứng cả một tinh thần phía trước, hóa thành thiên thạch khổng lồ bay tứ tung, đánh trúng bảy tám chiếc tiểu chiến hạm, trong nháy mắt hóa thành hỏa quang.
“Ta nghe nói khổ tu sĩ như các ngươi đều dựa vào nhục thân của mình để chinh phạt, không dùng ngoại khí, có thật không?” Quang Đầu sáp lại gần bắt chuyện với Diệp Phàm.
“Không sai, cường giả chân chính có thể tay không đón đỡ Thánh Khí.” Diệp Phàm gật đầu.
“Phạm gia các ngươi điên rồi, chờ chịu đựng lửa giận của Thủy Ma Hải đi, nhất định cùng các ngươi không chết không thôi!” Chiến đấu của hạm đội vẫn còn tiếp tục, thế nhưng Mặc gia lại tổn thất nặng nề, lượng lớn cường giả vẫn lạc.
“Mặc Phong ngươi dám có ý đồ với đường muội ta, lần này cho ngươi đẹp mặt, nạp mạng đi!” Phạm Thiên ra tay, đây tuyệt đối là một kẻ tâm đen thủ độc, điều khiển Thánh Khí xông ngang đâm dọc, đồ sát hơn nửa kẻ cướp bóc của Thủy Ma Hải.
Lúc này, hắn đã nhắm trúng Mặc Phong, không muốn dây dưa với hắn, trực tiếp khởi động thánh thuyền, mảng lớn tia chớp màu tím đan xen, đồng thời xen lẫn sương mù hỗn độn.
Hắn vận dụng vũ khí đại đạo, trực tiếp xé rách chiếc cự hạm dài ngàn trượng kia, khiến nó rã rời.
“Phạm Thiên, lão tổ tông các ngươi đặt cho ngươi cái tên này, trùng với danh hiệu tổ tiên của ngươi, là để thể hiện ngươi anh võ... dám cùng ta đánh một trận không?” Mặc Phong quát lên, hắn trong thời khắc then chốt xông vào tinh không, không theo chiến hạm rã rời mà chết.
Phạm Thiên rất anh tuấn, nhưng lúc cười lên lại ngạo khí ngút trời, mang theo một tia tàn khốc, nói: “Ta có ưu thế lớn như vậy, đầu bị lừa đá mới cùng ngươi cận chiến nhục thân?”
“Xoẹt!”
Đầy trời tử điện đan xen, hỗn độn khí cuồn cuộn, công phạt đại đạo càng thêm mãnh liệt, xiềng xích tinh vân xuyên thủng hư không, bao phủ Mặc Phong, quang hoa lấp lánh, thần huy vạn đạo.
“Được rồi, ta nhận thua!” Mặc Phong ngược lại cũng dứt khoát, phản kháng thì chắc chắn chết, hắn chắp tay sau lưng, mặc cho xiềng xích tinh vân rơi lên người, bị trói chặt chẽ.
Đương nhiên, hắn không may mắn như Tề Manh, Phạm Thiên đối với hắn không thể nào thương tiếc, chùm sáng không giảm, tia chớp bay múa, khiến Mặc Phong toàn thân cháy đen, xương cốt gãy mấy chục chiếc.
Mặc Phong ngược lại cũng cứng cỏi, không rên một tiếng, mặc hắn ra tay, bị bắt làm tù binh.
“Phế hắn cho ta, giữ lại nửa cái mạng là được!” Phạm Thiên rất quả đoán, hạ một đạo mệnh lệnh như vậy.
“Đừng vọng động, quay lại ta sẽ xử lý!” Xa xa, Phạm Trụ lên tiếng, thân ở trong Thánh Khí màu tím, tay cầm chiến mâu, đâm xuyên người khổng lồ màu vàng kim kia, cũng sắp giành được thắng lợi.
“Ầm!”
Đột nhiên, chiếc cự hạm nơi Phạm Tiên, Diệp Phàm bọn họ ở bị công kích, có cao thủ xé rách hư không xông vào.
Phạm Trụ điều khiển người khổng lồ tử kim giết ra ngoài, chiếc thánh thuyền này thiếu Thần Chỉ, lực phòng ngự giảm mạnh tới mức thấp nhất, những người này thành công đột nhập.
Chiếc thánh thuyền này hoàn hảo không tổn hại, những người này phụng mệnh Mặc Chiến dùng bí bảo đột phá tiến vào, muốn chiếm lấy, nếu Mặc Chiến có thể điều khiển Thần Chỉ hoàng kim nhập chủ, có thể lập tức tiến hành bước nhảy không gian, bọn họ liền có thể thuận lợi đào tẩu.
Đây là một nhóm cao thủ, sau khi tiến vào liền công phạt, giết một mảng nhân mã, trong mắt Diệp Phàm lạnh lùng, Vĩnh Hằng Quốc Độ thật sự so với Bắc Đẩu chỉ hơn chứ không kém, vô cùng tàn khốc.
“Phụt”
Máu tươi bắn tung, hai bên đều tổn thất nặng nề, trong đó lại có một vị Bán Thánh, siêu cấp cường đại, đánh về phía phòng điều khiển chính, nhanh chóng liền chiếm lĩnh, hiển nhiên đó là dòng chính của Mặc gia.
“Hủy chiếc thuyền này!” Phạm Tiên quả đoán hạ lệnh, tự mình động thủ, muốn phá hủy hệ thống quan trọng, v.v.
Đây là vỏ ngoài Thánh Khí, chỉ cần Thần Chỉ ẩn chứa bên trong còn sống, liền có thể tái tạo thân thuyền, lúc này không thể để địch nhân khống chế, nếu không phiền phức thì lớn rồi.
Tự nhiên cũng có không ít người đánh về phía Diệp Phàm, có thể đổ bộ lên đều là cao thủ, hắn che chở đám người Quang Đầu ở phía sau, dùng Bão Sơn Ấn đối quyết. Không hề hiển lộ chiến lực chân chính, nhưng như vậy cũng đủ rồi, từng mảng người ngã xuống, gân gãy xương đứt, máu tươi bắn tung, rất nhiều người chết oan uổng.
“Mau ngăn hắn lại, giết tiểu tử này, nếu không sẽ để bọn chúng phá hoại thân thuyền!” Mấy người trung niên hét lớn.
Tất cả cao thủ đều xông tới, đạo ngân đan xen, bí bảo bay múa, đánh về phía Diệp Phàm và Phạm Tiên, chiến khí cuồn cuộn, trong đó dẫn đầu là ba vị Trảm Đạo Giả.
Diệp Phàm toàn thân kim quang lưu chuyển, Bão Sơn Ấn vừa ra máu thịt bắn tung, mảnh xương trắng bay tứ tung, trong chớp mắt chết đi mấy chục người, càng có một vị Trảm Đạo Giả bị hắn một chưởng đánh nát đầu lâu, chấn nhiếp tại chỗ.
“Chúng ta rút lui, tên Bán Thánh kia có thể sắp tới rồi!” Phạm Tiên nói, ánh mắt trong trẻo, không hề sốt ruột, giống như đã tính trước trong lòng.
Diệp Phàm đoạn hậu, như một chiến thần màu vàng kim, người của Thủy Ma Hải không dám tới gần, khi đối mặt hắn đều rất kiêng kỵ, cảm thấy chỉ cần đuổi bọn họ xuống thuyền là tốt rồi.
“Phạm Trụ đa tạ ngươi tặng ta thánh thuyền không tổn hại, lần sau gặp lại sẽ cảm tạ ngươi đàng hoàng!” Giọng nói lạnh như băng của Mặc Chiến truyền đến, trong nháy mắt xoay chuyển tình thế bất lợi, liều chịu thêm một mâu, ngực Thần Chỉ hoàng kim bị đâm ra một lỗ lớn, từ tại chỗ biến mất, xông vào trong thánh thuyền màu tím.
“Nay đã có Thần Chỉ hoàng kim, có thể tiến hành bước nhảy không gian rồi, chúng ta trở về Thủy Ma Hải!” Vị Bán Thánh chiếm lĩnh phòng điều khiển chính gầm lên, ra lệnh cho mọi người hành động.
“He he he...” Phạm Trụ cười lạnh, không hề đuổi vào, càng không ngăn cản, tay cầm chiến mâu mà đứng.
Đột nhiên, tử quang cực thịnh bốc lên, cả tòa chiến thuyền bị tử hoa nhấn chìm, triệt để phong bế, hóa thành một lồng giam.
“Mặc Chiến ngươi muốn mượn đường sao? Nào biết ta cũng muốn mời ngươi vào tròng, đã sớm chuẩn bị cho ngươi lồng giam này!” Phạm Trụ cười lớn, mà ánh mắt thì rất lạnh lẽo.
“Ngươi... lại sớm đã giăng bẫy sẵn cho ta, Phạm Trụ ngươi giỏi!” Mặc Chiến nghiến giọng nói.
“Giao Thái Sơ Mệnh Thạch ra, ta đảm bảo tính mạng các ngươi không lo, nếu không các ngươi biết tính cách của ta, đến lúc đó một kẻ cũng đừng mong sống!” Phạm Trụ lạnh lùng nói, đứng trong hư không vũ trụ, ánh mắt như ưng như sói, vô cùng sắc bén.
Chiến đấu ở nơi khác cũng đều kết thúc, rất nhiều chiến hạm bao vây nơi này, kẻ cướp bóc của Thủy Ma Hải đại bại, dòng chính còn lại toàn bộ đều bị vây khốn trong thánh thuyền màu tím.
Mặc Chiến trầm mặc hồi lâu, nói: “Hy vọng ngươi nói lời giữ lời.”
“Yên tâm, lão tổ hai nhà chúng ta có chút giao tình, ta cũng không hy vọng bọn họ vì chuyện này mà liều sống liều chết.” Phạm Trụ cười lớn.
Trong lòng Mặc Chiến cười lạnh không thôi, hai vị lão tổ có cái quỷ giao tình, chẳng qua là kiêng kỵ lẫn nhau, không muốn thật sự sinh tử đối quyết mà thôi.
Một khối đá màu trắng bạc bay ra, chỉ lớn bằng nắm tay, vừa xuất hiện trong vũ trụ liền tụ lại vạn luồng hỗn độn khí, tràn đầy sinh cơ cường đại.
Đi tham gia họp thường niên, cập nhật là một vấn đề, mấy ngày này chỉ có thể mỗi ngày một chương, về nhà sẽ tiếp tục cố gắng. Chương cập nhật ngày mai chắc là vào buổi tối.