Chương 1148: Ai Là Con Mồi
Mấy vị Bán Thánh của Phạn Tộc ai nấy đều mặt mày âm trầm, ở trong mảnh tinh hải này ai dám nói chuyện với bọn họ như vậy, kẻ ngoại lai này không kiêng nể gì, lại muốn xem bọn họ như con mồi.
"Bao nhiêu năm rồi, có lẽ Tiên Vũ tinh hải đã yên bình quá lâu, rất nhiều người đều đã quên mất uy nghiêm của kẻ cướp bóc Phạn Tộc, đã lâu không gặp người trẻ tuổi ngông cuồng như ngươi."
Đây là một trận long tranh hổ đấu, trong quá trình nói chuyện bọn họ đã sớm động thủ, chém giết sinh tử, từng cỗ Cổ Thánh Cơ Giáp lấp lóe ánh kim loại lạnh lẽo nhảy vọt, tựa như quang điện quấn lấy nhau.
Đột nhiên, một cỗ dao động năng lượng cường đại phát ra!
Một vị Bán Thánh nổi giận, sừng sững đứng ngoài sân, điều khiển công cụ chiến tranh màu đỏ lửa, giống như được đúc thành từ Hoàng Huyết Xích Kim, toàn thân đỏ tươi như máu, trong tay giương cung lắp tên, nhắm thẳng vào Diệp Phàm.
Đây là một loại Thánh Khí cường đại, hấp thu tinh khí thập phương, như muốn nuốt chửng vũ trụ hư không đến khô cạn, tinh quang nơi xa như nước trắng xóa một mảnh mãnh liệt tuôn đến.
Trong tay hắn, cây cổ cung khổng lồ kia tỏa ra hồng quang chói mắt, tựa như một vầng thái dương, đem tinh hà cùng tinh khí hấp thu sạch sẽ, bên trên phù văn huyết sắc lấp lóe.
Trên dây cung xuất hiện một mũi huyết tiễn thần bí, khắc rõ nhiều thần văn, cổ ý dạt dào, cường đại mà nhiếp người.
"Vút!"
Mũi tên này bay ra, như một dòng sông máu kinh thiên cuồn cuộn, trong vũ trụ tối đen trông vô cùng nổi bật, cuồn cuộn mênh mông dài mấy trăm dặm, truy đuổi Diệp Phàm, không bắn trúng thì không ngừng nghỉ.
Đây là một mũi thánh tiễn khổng lồ, uy năng tuyệt luân, nơi đi qua, vũ trụ vỡ nát, Thái Sơ quang hoa phun trào, hỗn độn pháp tắc bắn loạn.
"Phụt!"
Huyết khí màu vàng chấn động, cơ giáp màu lam nhạt run lên, cánh tay bị bắn xuyên, cuối cùng vẫn không thể tránh được một kích này.
"Hắc, cơ giáp của tiểu tử này bị thương rồi, cũng chỉ có vậy thôi sao, mau giải quyết hắn đi, thu lấy huyết dịch màu vàng của hắn, tránh phát sinh ngoài ý muốn."
"Á, không hay!"
Trong đó một người kêu lớn, phát hiện không ổn, cánh tay máy móc bị bắn trúng của Diệp Phàm vẫn chưa nổ tung, đạo văn lưu chuyển, nơi đó lại mở ra một thứ nguyên không gian, đem đại đạo phù hiệu mà thánh tiễn lưu lại đều nuốt chửng vào trong.
Diệp Phàm dùng bí pháp hóa giải!
Hơn nữa, hắn cách một cỗ cơ giáp màu vàng rất gần, mượn uy lực của một tiễn kia, để thân mình hợp nhất với mũi tên, cùng nhau xông tới, muốn mạo hiểm mà giết địch.
"Rắc!"
Lam Ma đao trong tay Diệp Phàm quang mang đại thịnh, đem vị địch nhân này áp chế ở phía dưới, đao mang như biển cuồng cuộn trào dữ dội, đạo văn không dứt, triệt để phong thiên. Đây là tuyệt sát, hắn đã hạ quyết tâm phải lập tức trừ bỏ một vị Bán Thánh trong đó, liều mặc cánh tay máy móc bị thương.
"Keng!"
Một chiếc đại chung màu vàng xuất hiện ở phía trước, cao chừng mấy trượng, bên trên khắc nhật nguyệt sơn hà, cá sâu chim thú các loại, cổ phác mà đại khí, chặn đứng ma đao.
Thế nhưng, thế công của Diệp Phàm lăng lệ vô song, như thác nước cuồn cuộn, như cuồng phong hải khiếu, các loại ấn pháp đều đánh ra.
Chưởng chỉ của hắn hóa thành một ngọn sơn phong màu đen, đem đại chung cứng rắn oanh bay ra ngoài, mà ma đao trong tay còn lại thì không chỗ nào không vào, đao khí xanh biếc nhấn chìm nơi đó.
"Á..." Cơ giáp màu vàng rất cường đại, xếp trong Ngũ Hành thần giáp, tính năng các mặt của nó chỉ ở trên công cụ chiến tranh của Diệp Phàm, không ở dưới, nhưng lại cũng chịu không nổi thế công cương mãnh như vậy.
"Rắc rắc!"
Tiếng vỡ vụn phát ra, cơ giáp màu vàng kim rạn nứt, sắp sửa giải thể, thánh uy cường đại tràn ngập, Bán Thánh bên trong chịu xung kích, xương cốt gãy rất nhiều, miệng lớn ho ra máu.
"Ngũ Hành cộng tồn, thần mạc ngăn cản!"
Bên cạnh, một trung niên nhân rống lớn, thần thức như lôi minh, chấn vỡ vũ trụ hư không đen kịt.
Cơ giáp thần bí năm màu xanh, vàng, đỏ, đen, trắng lấp lóe thần huy, trong nháy mắt chiếu sáng mảnh vũ trụ này, bọn chúng lại có thể cộng sinh, dùng ánh sáng giao dung vào với nhau, cùng nhau chặn đứng thế công của Diệp Phàm, đồng thời phun ra một cỗ cự lực ngập trời, phản kích trở lại.
Diệp Phàm biến sắc, trong lòng chấn động lớn, Ngũ Hành thần quang này quả nhiên thần diệu, chỉ thiếu một chút là có thể giải quyết một đại địch, hắn đã bỏ lỡ một cơ hội tuyệt sát.
"Vút!"
Hắn hóa thành một đạo phù quang, lui lại mấy chục đến cả trăm dặm, trong thiên vũ lạnh lẽo giằng co với bọn họ.
Nơi xa truyền đến tiếng vang kỳ dị, cỗ cơ giáp màu vàng suýt vỡ vụn kia lại đang khép lại, phù văn lấp lóe, trông rất quỷ dị, giống như chưa từng chịu trọng thương.
Diệp Phàm kinh dị, hắn từng nghe nói qua, vương trong Cổ Thánh Cơ Giáp, vô cùng yêu tà, có công năng tự lành, đáng sợ nhất.
Năm cỗ cơ giáp thần bí xanh, vàng (kim), đỏ, đen, trắng, mà nay quang mang giao dung, cộng sinh cộng tồn, dường như hợp thành một thể, lại có uy năng thần bí bậc này, ngang bằng một vương trong Cổ Thánh Cơ Giáp!
Thời gian không dài, những vết nứt trên cơ giáp màu vàng toàn bộ biến mất, tựa như tân sinh, hóa thành một chỉnh thể vô khuyết, hoàn toàn khép lại.
"Người trẻ tuổi họ Diệp, ngươi cho rằng mình rất mạnh sao, một kẻ ngoại lai đối với mảnh tinh vực này có thể hiểu rõ bao nhiêu, thủ đoạn dùng để đối phó ngươi còn nhiều." Một trung niên nhân lạnh giọng nói.
"Hắc, phải chiến đến cùng mới biết kết quả, sáu người các ngươi nếu giết không được ta, vậy hôm nay ta liền đánh gãy gân cốt của Phạn Tộc, khiến nhất tộc các ngươi đau khổ hối hận!" Diệp Phàm liếc nhìn mấy vị Bán Thánh đầy khinh miệt.
"Khẩu khí của ngươi lớn quá đáng, chiến đấu trong mảnh tinh hải này, kẻ ngoại lai như ngươi sẽ chết không có chỗ chôn!" Một vị Bán Thánh cười lạnh.
Trước khi đến, Phạn Tiên đã nói chuyện với bọn họ, chỉ cần quấn lấy Diệp Phàm, nàng rất nhanh có thể dùng Mẫu Thuyền khổng lồ quét được tung tích, sẽ điều khiển siêu cấp thánh thuyền dài mấy ngàn trượng đến, tiến hành đả kích hủy diệt.
Đại chiến trong vũ trụ tinh hải vô ngần, loại khổng lồ kia tuyệt đối là vô địch, có thể phá hủy từng ngôi sao, rất khó ngăn cản!
Diệp Phàm thấy bọn họ không vội động thủ, tâm niệm vừa động, lập tức nhận ra, đoán được bọn họ chắc chắn là đang chờ viện binh.
Vũ trụ tinh không mênh mông bao la, thế nhưng văn minh của mảnh tinh vực này rất phát đạt và rực rỡ, dù đã rời xa Thiên Đường, người phía sau phần lớn cũng có thể tìm kiếm đến nơi này.
Khóe miệng hắn lộ ra một tia cười lạnh, nói: "Ta còn sợ các ngươi sao, ép ta đại khai sát giới, hôm nay để máu của các ngươi nhuộm đỏ mảnh tinh không này."
"Mảnh tinh hải này là thiên hạ của kẻ cướp bóc chúng ta, ngươi cho rằng có thể trốn thoát sao?" Người trong cơ giáp màu bạc trắng phát động công kích.
Diệp Phàm thần sắc lạnh lùng, bước chân như mộng như ảo, lưu lại từng đạo dấu vết, hắn không lộ thanh sắc, đem từng miếng gỗ dùng bí pháp khảm vào trong hư không.
Đây là Khi Thiên Trận Văn khắc trên thân cây Ngộ Đạo, mà nay Diệp Phàm dùng để phong tỏa khí tức nơi này, muốn cách ly với ngoại giới, không muốn để Phạn Tiên phát giác trong thời gian đầu.
"Đến đi!" Diệp Phàm ứng chiến, cùng bọn họ chém giết kịch liệt.
"Ta không tin ngươi có thể nghịch thiên!" Một vị Bán Thánh cười lạnh, thế công càng dữ dội.
"Thử qua mới biết, xem ai có thể giết chết ai." Diệp Phàm lạnh lùng nói, hắn đã thấy tính năng tự động khép lại của Ngũ Hành thần giáp, không dám lơ là khinh suất.
Mặc dù địch nhân rất khó đối phó, nhưng sáu vị cường giả không hề lo lắng, lão thần ung dung tự tại, không nói bản thân cường đại, dự liệu không cần bao lâu mẫu hạm sẽ nhanh chóng tới kịp, chắc chắn khắc chế được Diệp Phàm.
"Người trẻ tuổi, sự xuất hiện của ngươi khiến chúng ta rất kinh hỉ, thân là một gốc bất diệt bảo dược, ai cũng đều động tâm."
"Nhất tộc ta ban cho ngươi Tiến Hóa Dịch, để ngươi tịnh hóa huyết mạch, ngươi lại dám phản ra, mà nay tựa như con mồi đã nuôi béo, đến lúc làm thịt ngươi rồi!"
Thanh âm của mấy vị Bán Thánh rất vô tình, âm u mà lạnh lùng, muốn nhiễu loạn tâm cảnh của Diệp Phàm, từ đó mạnh mẽ trấn sát, dùng máu viết nên uy nghiêm của Phạn Tộc.
"Phải không, sắp sửa sẽ rõ thắng bại thôi, xem xem là ai bị làm thịt!" Diệp Phàm thần sắc rất lạnh.
Ngũ sắc cơ giáp rất khó đối phó, hợp tung xuất kích, công phòng nhất thể, lại có thể tự lành, cường đại mà nhanh như chớp, hắn xông về cỗ thứ sáu hơi yếu hơn, chuẩn bị trước giải quyết người này.
"Ầm ầm!"
Hắn đem chiến lực đề thăng đến cực tận, toàn diện bùng nổ, sau lưng xuất hiện một mảnh bảo tàng màu vàng, các loại thần bí binh khí cùng nhau xuất hiện.
Hoàng Kim Thần Tàng!
Diệp Phàm điều khiển Cổ Thánh Cơ Giáp, mà nay thi triển loại thông thiên bí thuật này, đối với địch nhân mà nói, quả thực là một trận đại tai nạn.
Đây là một thế giới màu vàng, thiên kiếm màu vàng, cổ chung hoàng kim, đạo đỉnh, tháp chín tầng... thứ gì cần có đều có, nhiều không đếm xuể, toàn bộ đều tỏa ra thánh uy, xuất hiện sau lưng hắn.
Ở nơi này, không có chư hùng Phạn Tộc nhìn chằm chằm, không có Mẫu Thuyền khổng lồ uy hiếp, không có Thiên Đường tịnh thổ giam cầm, nơi đây trống trải vô biên, hắn có thể không kiêng nể gì, dốc hết át chủ bài, không chút kiêng kỵ!
Kim quang chói mắt, hắn điều khiển Cổ Thánh chiến tranh công cụ, phát động loại nghịch thiên Cổ Hoàng thần thuật kia, tự nhiên là thánh uy, mạnh hơn trước kia rất nhiều!
"Á..."
Cỗ cơ giáp thứ sáu kia chịu mũi sào đầu tiên, đối mặt hàng loạt hoàng kim vũ khí công kích, trên thân máy xuất hiện rất nhiều vết nứt, tại chỗ suýt nữa tan rã.
Hắn nhanh chóng né tránh, hơn nữa năm cỗ chiến giáp khác cực tốc chi viện, nhưng vẫn là có chút muộn rồi.
Diệp Phàm ra tay mạnh mẽ áp đảo, không có một chút lưu thủ, rời xa Thiên Đường, không còn mối đe dọa to lớn, hắn có thể buông tay liều mạng.
"Keng!"
Cổ chung màu vàng ngân vang, đem bả vai của cỗ cơ giáp này húc vỡ.
"Keng!"
Hoàng kim thiên kiếm phách trảm, trực tiếp chém đứt một cánh tay của cỗ Cổ Thánh Cơ Giáp thứ sáu.
"Ầm ầm!"
Tháp chín tầng đè xuống, hỗn độn khí cuộn trào mãnh liệt, đập vào ngực hắn, khiến kim loại chiến thể của hắn triệt để lõm xuống, mà sau đó bắt đầu giải thể.
Thế công bậc này quá dữ dội, Diệp Phàm không ngừng ra tay, hàng trăm hàng ngàn lần công kích, các loại thần binh lợi nhẫn màu vàng cùng động, hóa thành một mảnh ánh sáng vĩnh hằng.
Cỗ cơ giáp thứ sáu làm sao chống đỡ nổi? Trong công phạt của các loại binh khí, phát ra tiếng vỡ vụn chói tai, dù là Cổ Thánh cấp chiến tranh công cụ cũng không chống đỡ nổi.
Một tiếng nổ lớn phát ra, nơi đó như một đóa pháo hoa rực rỡ bung nở, lại như một miệng núi lửa khổng lồ trong vũ trụ phun trào, khiến lòng người hồi hộp.
Cỗ cơ giáp này bị triệt để đánh nổ, hóa thành một đoàn hỏa quang, Bán Thánh trong đó kinh hoàng kêu lớn, nhưng lại không thể giãy thoát ra một tia sinh cơ.
"Phụt!"
Một đạo thiên kiếm màu vàng quét qua, đem hắn băm thành thịt vụn, máu tươi bắn tung tóe, thần thức thành khói.
Năm người còn lại biến sắc, chiến lực của Diệp Phàm vượt ngoài dự tính của bọn họ, mạnh hơn xa lúc ở Thiên Đường tịnh thổ, khiến bọn họ sinh ra một tia bất an.
"Ngũ Hành cùng sinh!"
Bọn họ đứng cùng nhau, Ngũ Sắc Thần Quang lưu chuyển, mông lung mà thần bí, diễn hóa ngũ phương thế giới, cùng chống Diệp Phàm.
"Các ngươi nói, đem ta nuôi béo rồi, có thể làm thịt. Mà ta lại cảm thấy, có lẽ có thể ngược lại." Diệp Phàm tiến bước về phía trước, sau lưng là Hoàng Kim Thần Tàng thế giới, rực rỡ chói mắt.
"Người trẻ tuổi họ Diệp, ta xem ngươi có thể ngông cuồng đến bao giờ, rốt cuộc chỉ là một gốc bất diệt bảo dược của nhất tộc ta mà thôi." Trong đó một trung niên nhân nói, hắn cảm thấy Mẫu Thuyền của Phạn Tiên hẳn là sắp đến. (Chưa hết. Nếu bạn thích tác phẩm này, hoan nghênh bạn đến (qu~~u~~) bỏ phiếu đề cử, nguyệt phiếu, sự ủng hộ của bạn chính là động lực lớn nhất của tôi.)